Ngu Nguyệt Trác chỉ cần nửa tháng, có thể nghĩ lần này gần như là đi ngày đêm không nghỉ, lấy tu vi của hắn thì có thể làm được. Nhưng là… Hoa Yêu Nhi trầm ngâm nhìn vết máu ghê người sau lưng Ngu Nguyệt Trác, cảm thấy tình huống nguy hiểm thế nào mới có thể làm nam nhân này bị thương. Quả nhiên là khu vực nguy hiểm đối với người phàm, ngay cả nam nhân như Ngu Nguyệt Trác đến cũng bị thương. Hoa Yêu Nhi thừa nhận trong lòng mình có chút vui sướng khi người gặp hoạ, nhìn nam nhân này gặp chuyện không may, liền thấy vui vẻ.
A Manh đau lòng muốn chết, muốn Dung Nhan ở lại chăm sóc vết thương cho Ngu Nguyệt Trác, nhưng lại bị hắn cự tuyệt.
“Không cần, ta muốn tự mình xử lý. Các ngươi vất vả rồi, đi nghỉ đi.”
Nghe Ngu Nguyệt Trác nói, đám nha hoàn trong phòng đồng loạt thi lễ rồi rời đi.
Chỉ có Hoa Yêu Nhi là ở lại cuối cùng, sau đó, nhịn không được tò mò mà hỏi: “Cửu Kiếm công tử, làm sao ngươi có thể lấy được tam diệp lan? Uhm, ngươi có gặp cái gì…” Đối mặt với Ngu Nguyệt Trác, Hoa Yêu Nhi hoàn toàn không có khí thế của yêu nữ của Thiêm Âm cung, không còn cách nào, từ mấy ngày trước, nàng ta bị nam nhân này doạ sợ, chỉ cảm thấy khắp thiên hạ này không ai có thể đáng sợ, biến thái và độc ác hơn nam nhân vô tình này, cho nên, nàng ta thực thức thời mà nghe lời nam nhân này, không hề làm chuyện gì mờ ám.
Ngu Nguyệt Trác không nhìn nàng ta, nhưng khi cúi đầu, nhìn thấy A Manh đang xem vết thương sau lưng hắn, dùng một đôi mắt tràn đầy lo lắng, trong lòng lại thập phần hưởng thụ, bèn giải thích: “Ta đến Thiêm Âm cung gặp Diêm Ly Trần, hắn lần này đi Thiêm Âm cung mang theo giải dược cùng tam diệp lan về. Nhưng đáng tiếc là, hắn gặp chuyện ở Thiêm Âm cung, vô tình làm rơi giải dược dưới vách núi, chỉ còn lại tam diệp lan.”
Nghe nói thế, người ở đây đều kinh ngạc. Mọi người suy nghĩ rất nhanh, lập tức liên tưởng đến nhiều chuyện. Bởi các nàng đều hiểu tu vi của Diêm Ly Trần rất cao, không ai có thể tìm ra yếu điểm của hắn. Nếu ngay cả hắn cũng không thể giữ được giải dược mà làm rơi mất, có thể thấy được tình huống lúc đó có bao nguy hiểm. Mà lần này, chỉ có một mình Ngu Nguyệt Trác trở về, khiến bọn họ không thể không nghi ngờ liệu có phải Diêm Ly Trần đã xảy ra chuyện gì hay không?
“Kia… Trần công tử đâu?” Hoa Yêu Nhi nhịn không được mà hỏi, dù sao hắn cũng là nam nhân trong lòng tôn sư, cho nên, đối với hành tung của hắn nàng ta cũng có vài phần tò mò.
Ngu Nguyệt Trác thản nhiên nói: “Hắn bị nhốt trong mê cung ở Thiêm Âm cung, không thể đi ra.”
Nghe hắn trả lời, Dung Nhan ngẩng đầu lên nhìn hắn, ánh mắt như thiêu đốt bức người.
A Manh trừng to mắt hói: “Mê cung của Thiêm Âm cung? Không phải là nơi mà người phàm không thể đi qua sao?”
Ngu Nguyệt Trác buồn cười hôn lên mặt nàng, cười nói: “Đó chỉ là dân chúng đồn đại mà thôi, với người có tu vi tài ba thì nó không là gì.”
“Này, nghe ta nói đã.” Hoa Yêu Nhi phất phất tay, nói: “Ta ở thư viện của Thiêm Âm cung đã từng đọc qua, nghe nói bên trong có một mê cung, là do hoàng thất tiền triều vài trăm năm trước hao phí kiến tạo lên, là để bảo tồn huyết mạch hoàng thất. Nghe nói, bên trong chứa nhiều quốc khố trân quý, kỳ trân dị bảo vô số, là kho báu phục quốc của tiền triều. Nhưng đó chỉ là truyền thuyết, đã qua mấy trăm năm, dù có lưu lại huyết mạch hoàng thất, hiện tại cũng không biết đã pha loãng thành loại gì, còn nói gì đến phục hưng, mà cũng chưa từng có người có thể tìm ra cửa vào, nói gì đến việc tìm kho báu.”
Nói xong, Hoa Yêu Nhi lại nhìn Ngu Nguyệt Trác một hồi, thầm nghĩ, có lẽ hắn cũng đã vào đó, cho nên mới có thể thấy được Diêm Ly Trần, mới lấy được tam diệp lan.
A Manh nhướn mày, “Nói như vậy, chẳng lẽ chàng cũng vào đó rồi?” Nói xong, A Manh khẩn trương nhìn hắn, hoài nghi người này bị thương ở chính nơi đó.
“Không!” Ngu Nguyệt Trác thở dài, giải thích: “Ta ở một chỗ trong Thiêm Âm cung tìm được dấu vết mà A Trần lưu lại, trên đó hắn có nói nơi hắn đi.” Nói xong, sờ sờ cằm nói: “Cũng không hiểu vì sao hắn lại làm thế, khi nào có thể đi ra, nhìn thấy thực là đáng thương…” Tuy nói là đáng thương, nhưng nhìn trên mặt người nào đó không có một phần đồng tình, chỉ có vẻ vui sướng khi người gặp hoạ.
A Manh lặng lẽ nhìn mắt Dung Nhan, đã thấy nàng lộ vẻ không nghe thấy gì, vẫn thu thập này nọ, rồi rời đi.
Nhìn Dung Nhan rời đi, Hoa Yêu Nhi cũng thức thời rời khỏi, không muốn lại ở đây làm bóng đèn, tránh việc nàng ta liếc A Manh một cái, lại bị nam nhân tâm đen uy hiếp muốn móc mắt nàng ta ra.
Chờ mọi người rời đi, A Manh mới khởi động thân thể, hung hăng hất móng vuốt Ngu Nguyệt Trác ra, cả giận nói: “Còn không đi băng bó vết thương? Ta thấy nó đã chảy nhiều máu rồi đó.”
Ngu Nguyệt Trác không nhúc nhích, nhìn thấy A Manh hiếm khi trực tiếp đón ánh mắt của hắn, thậm chí dám ra lệnh cho mình, Ngu Nguyệt Trác cuối cùng chịu thua, để nàng ngồi ngoan trên giường, rồi kêu nha hoàn mang nước đến.
Thân thể A Manh còn suy yếu, thậm chí thân thể cũng không có khí lực, chỉ có thể suy yếu ngồi dựa vào giường nhìn hắn, cố chấp không chịu đi nghỉ ngơi theo ý hắn. Mà Ngu Nguyệt Trác không có cách nào, chỉ có thể tốc chiến tốc thắng.
Ngu Nguyệt Trác cũng không cho người tiến vào hầu hạ, trước mặt A Manh cởi áo ngoài, lộ ra trung y màu trắng bên trong, sau đó lại chậm rãi cởi lớp áo lót cuối cùng. Ngu Nguyệt Trác cố ý để vết thương của mình không lọt vào mắt A Manh.
A Manh cố nhìn theo lưng hắn, nhưng lại phát hiện nam nhân này đang cố ý tránh ánh mắt nàng, cả giận nói: “Quay lại đây, bằng không ta không ngại tự mình xuống giường đâu!”
Đối mặt với khí phách hiếm có của A Manh, Ngu Nguyệt Trác chỉ có thể thở dài, sau đó xoay người, đem miệng vết thương lộ ra trước mặt nàng.
Khi nhìn thấy vết thương trên khắp lưng hắn, máu me đầm đìa, A Manh hít vào một hơi, mắt đỏ lên, trong đầu lại thêm đau nhức, nước mắt cứ thế rơi xuống.
Lời editor: Các bạn có cảm động khóc hết nước mắt không? Tình yêu của anh chị đã làm các bạn đủ cảm động chưa? Riêng mình là đã khóc cạn nước mắt rồi đó! Híc…