Dưới ánh nắng trưa gay gắt, anh thấy hơi chói mắt.
Điện thoại reo vang, Trần Minh Sinh biết mình nên đến tìm Dương Chiêu. Anh bắt máy, bên kia lại không phải là người anh đang nghĩ tới.
“Trần Minh Sinh.”
Trong khoảnh khắc Trần Minh Sinh nghe thấy giọng nói đó, anh chợt như tỉnh lại dưới ánh mặt trời nóng rực, thế giới xung quanh đột ngột vắng lặng.
“Chú Từ…”
“Bây giờ cậu đang ở đâu?”
Trần Minh Sinh đáp: “Vẫn ở đây.”
Người được gọi là chú Từ báo với Trần Minh Sinh một địa chỉ.
“Sáu giờ tối nay, gặp mặt ở đó.”
Trần Minh Sinh thấp giọng khẽ đáp: “Được.”
Ngắt điện thoại, Trần Minh Sinh mới phát hiện lòng bàn tay mình đã toát mồ hôi lạnh. Đã rất lâu chú Từ không liên lạc với anh, thậm chí có thời gian anh từng nghĩ, họ sẽ không bao giờ liên lạc với anh nữa.
Trần Minh Sinh đứng một lát trên con đường dành cho người đi bộ, sau đó anh gọi cho Dương Chiêu.
“A lô, Trần Minh Sinh?”
“Ừ.” Trần Minh Sinh nghe giọng của Dương Chiêu, anh khẽ cười: “Em đang làm gì vậy?”
“Em đang sắp xếp lại công việc.” Dương Chiêu hỏi: “Sáng nay anh làm gì? Đến nhà em ăn cơm đi.”
Trần Minh Sinh: “Anh… Bây giờ anh chạy xe hơi xa, không kịp bữa trưa đâu.”
Dương Chiêu ngừng lại một lát, ướm thử: “Vậy, buổi tối?”
Trần Minh Sinh trả lời: “Mai anh sẽ tới gặp em.”
Dương Chiêu: “Em biết rồi.” Dứt lời cô lại bổ sung thêm: “Anh đừng vất vả quá.”
Trần Minh Sinh: “Anh biết.”
Hai người nói thêm vài câu rồi ngắt điện thoại.
Trần Minh Sinh quay về xe, tựa lưng vào ghế, đầu óc trống hoác.
Vài người trẻ tuổi đến bên cửa kính hỏi anh: “Anh tài xế, anh có đi không?”
Trần Minh Sinh hoàn hồn, gật gật đầu: “Đi.”
Sáu giờ tối, Trần Minh Sinh theo lời hẹn đến một khách sạn nhỏ.
Vị trí khách sạn hơi khuất, ngay sát bên một bến xe, người qua lại rất đông đúc, vàng thau lẫn lộn. Trần Minh Sinh dừng xe trước cửa khách sạn rồi đi vào trong.
Một ông cụ đứng ở quầy trực ban trên lầu một, ông nhìn Trần Minh Sinh: “Cậu ở trọ à?”
Trần Minh Sinh lắc đầu, không đáp một câu đi thẳng lên lầu.
Ông cụ lướt nhìn rồi tiếp tục nghe radio.
Trần Minh Sinh bước tới trước cửa một căn phòng lầu hai, anh gõ cửa.
Cửa phòng lập tức mở ra, người mở cửa chính là đồng nghiệp trước đây của Trần Minh Sinh – Văn Lỗi.
“Anh Sinh, anh vào đi.” Nét mặt Văn Lỗi khá nghiêm túc, mày nhíu chặt, hoàn toàn khác hình tượng hay đùa cợt lúc trước.
Trần Minh Sinh bước vào phòng, Văn Lỗi đóng cửa lại.
Phòng không rộng, hiện giờ mùi khói thuốc tràn ngập căn phòng, Trần Minh Sinh đi vào trong, anh trông thấy một người đang đứng cạnh cửa sổ.
Trần Minh Sinh gọi: “Chú Từ.”
Chú Từ quay đầu lại, chú khoảng chừng năm mươi, tóc hoa râm, ánh mắt nghiêm khắc, tay kẹp một điếu thuốc, chú chăm chú nhìn Trần Minh Sinh.
Trần Minh Sinh hỏi: “Sao chú lại tìm cháu vậy?”
Chú Từ hơi nheo mắt lại: “Cách đây không lâu cháu đã làm gì?”
Trần Minh Sinh hơi ngập ngừng, đáp: “Cháu không làm gì cả.”
Chú Từ hỏi lại: “Chú hỏi lần nữa, cách đây không lâu cháu đã làm gì?”
Trần Minh Sinh thấp giọng: “Cháu đi chơi một chuyến.”
“Đi du lịch một chuyến?” Giọng nói chú Từ có hơi nghiêm khắc: “Cậu chỉ đi du lịch một chuyến?”
Trần Minh Sinh cảm thấy dường như ánh mắt chú Từ hơi kỳ lạ: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
Chú Từ không đáp, giơ tay cầm một tờ báo trên bàn, ném cho Trần Minh Sinh.
Trần Minh Sinh bắt lấy tờ báo, anh vội lướt mắt qua.
Tiêu đề đầu tiên là bài bình luận văn vẻ “Những mâu thuẫn xã hội không thể tránh khỏi”, bài viết khoảng năm sáu trang được chia thành nhiều phần. Phần thứ nhất là mâu thuẫn giữa người bệnh và bác sĩ, Trần Minh Sinh xem lướt qua, mở trang tiếp theo. Trên trang thứ hai là mâu thuẫn giữa cảnh sát và người dân.
Khoảnh khắc Trần Minh Sinh nhìn trang thứ hai, tay anh lập tức khựng lại.
Hình minh họa của mâu thuẫn giữa cảnh sát và người dân là bức ảnh ở một sở cảnh sát, trong hình có một người phụ nữ ngồi gào khóc, la hét dưới đất. Ở bên cạnh là mẹ và con trai cô ta, còn có một viên cảnh sát đang khuyên nhủ cô.
Mà ở đằng sau viên cảnh sát, một người đàn ông tựa vào tường đang hút thuốc.
Đó chính là anh.
Những ký ức lướt qua đầu Trần Minh Sinh cực nhanh, anh nhớ tới hôm đó, nghĩ tới hai gã hút thuốc phiện, nghĩ tới người phụ nữ kia, và gã phóng viên.
Sau đó, anh đột nhiên nhớ đằng sau gã phóng viên kia còn có một người.
Người đó dường như là cấp dưới hay trợ lý gì đó của gã phóng viên.
Bức ảnh này được chụp bằng di động nên anh không hề chú ý.
Lưng Trần Minh Sinh vã mồ hôi lạnh.
Anh vội lật xem những tấm ảnh khác.
Dương Chiêu… có hình Dương Chiêu không?
Vài trang tiếp theo đều viết về chuyện của anh, anh lật lại tờ báo xem một lần nữa, đề mục mâu thuẫn giữa cảnh sát và người dân tổng cộng có ba bức hình minh họa, xem ra là ảnh chụp bằng di động. Anh cẩn thận xem tấm thứ nhất, Dương Chiêu đứng bên cạnh anh khuất sau một góc tối, trước mặt cô còn có một viên cảnh sát đứng chắn nên chỉ có thể thấy một góc quần áo.
Trái tim Trần Minh Sinh như bị vặn xoắn, anh thấy nghẹt thở.
Trần Minh Sinh lấy bao thuốc lá trong túi áo ra châm một điếu, anh cúi đầu hỏi: “Có tin tức gì sao?”
“Tin tức gì nữa? Hôm qua có người gọi vào số điện thoại cũ của cậu, cậu nói xem thế là có tin tức gì?” Chú Từ tức đến tay cầm điếu thuốc cũng run rẩy.
“Trần Minh Sinh, cậu muốn giả chết thì mẹ nó giả cho giống dùm tôi! Cậu ló đầu ra làm gì? Lúc trước chúng tôi tốn nhiều công sức giúp cậu rút lui êm thấm, bây giờ thì sao, cậu phơi mình lên mặt báo luôn!”
Trần Minh Sinh hít một hơi sâu, tựa vào tường, thấp giọng: “Là ai gọi đến?”
“Cậu biết ai làm gì, bây giờ cậu ở yên đấy cho tôi, vài ngày nữa tôi sẽ gọi cho cậu.” Chú Từ dụi tắt điếu thuốc. Bước thẳng ra cửa, khi đi ngang qua Trần Minh Sinh, chú hơi ngừng lại nói: “Trần Minh Sinh, nếu đã bị phát hiện thì cậu phải chuẩn bị tốt tư tưởng.” Dứt lời, chú đi thẳng không ngoảnh đầu lại.
Cánh cửa đóng sầm lại, Văn Lỗi mấp máy môi, khuyên Trần Minh Sinh: “Anh Sinh, anh đừng trách chú Từ quá nặng lời.”
Trần Minh Sinh lắc đầu: “Là tôi sai.”
Văn Lỗi hơi do dự rồi bảo: “Anh Sinh, hai tháng trước, đội trưởng Nghiêm hy sinh rồi.”
Trần Minh Sinh ngẩng phắt đầu kinh ngạc.
‘Cậu phải nghĩ kỹ, trước khi cậu quyết định, tôi có thể cho cậu thời gian, cho cậu tự do, cho cậu suy nghĩ thật cặn kẽ. Nhưng một khi đã quyết định, tôi tuyệt đối không cho phép cậu đổi ý.’
‘Làm hay không làm.’
***
Giọng Trần Minh Sinh trầm khàn, nặng trĩu: “Anh ấy chết thế nào?”
Khóe mắt Văn Lỗi hơi đỏ ửng: “Tin tình báo sai nên gặp mai phục.” Văn Lỗi quệt miệng: “Anh cứ chờ trước đi, để xem có thể ép chuyện này xuống không. Nhưng anh Sinh, nói thật hy vọng không lớn, anh…”
Văn Lỗi ngẩng đầu, vừa vặn bắt gặp ống quần trống hoác của Trần Minh Sinh, anh ta không đành lòng ngoảnh đầu đi bảo: “Anh về chuẩn bị mọi thứ đi.”
Đêm về khuya, trời tối mịt không thể trông thấy con đường phía trước