c mặt cậu. Vóc dáng Dương Cẩm Thiên không thấp, nhưng so ra vẫn thấp hơn Tiết Miểu nửa cái đầu, hơn nữa Tiết Miểu vẫn thường xuyên tập luyện thể hình, một cậu bé còn đang trong giai đoạn trưởng thành như Dương Cẩm Thiên không thể sánh được
Anh ta đứng trước mặt Dương Cẩm Thiên, cậu cảm thấy Tiết Miểu thật cao lớn. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi thẳng thớm, khuôn mặt đẹp trai phong độ, tóc không rối một sợi, mùi hương nước hoa nam cao cấp thoang thoảng quanh người.
Dương Cẩm Thiên nhếch nhếch miệng.
Thoạt nhìn Tiết Miểu cực kỳ cao lớn, cái cảm giác xa cách vừa không ngạo mạn vừa không quá thân thiện khiến cho Dương Cẩm Thiên tuổi trẻ cũng phải khát khao.
Tiết Miểu lấy một cái hộp nhỏ trong ngực ra đưa cho Dương Cẩm Thiên.
Dương Cẩm Thiên đón lấy, hỏi anh ta: “Đây là gì?”
Tiết Miểu trả lời: “Là quà cho chị cậu.”
Đó là một cái hộp nhỏ kiểu dáng đơn giản bằng nhung đen. Ngón tay cái Dương Cẩm Thiên khẽ đẩy nắp hộp ra, ở bên trong là một chiếc nhẫn.
Không phải kim cương cũng không phải vàng bạc, đó là một cái nhẫn ngọc lục bảo.
Sắc xanh sâu thẳm như chất chứa vạn vật trên đời, nó yên lặng nằm trong cái hộp nhung đen. Cái cảm giác lạnh lẽo đập vào thị giác khiến người ta không kiềm nổi mà đắm chìm.
Dương Cẩm Thiên giương mắt lên nhìn Tiết Miểu.
“Nhẫn?”
Tiết Miểu nhìn thẳng vào mắt cậu, khẽ nhíu mày có chút trêu cợt: “Cậu còn nhìn anh như vậy, anh sẽ ngượng đấy.”
Dương Cẩm Thiên đậy hộp lại hỏi: “Sao anh không tự đưa cho chị ấy?”
Tiết Miểu nhún nhún vai đáp: “Anh mắc cỡ.”
Dương Cẩm Thiên: “…”
Dương Cẩm Thiên kiềm lòng không được lại mở hộp ra, cậu chăm chú nhìn viên ngọc lục bảo xanh thẳm, nhìn đến say mê.
Tiết Miểu khẽ nói: “Có phải nó rất giống chị cậu không?”
Dương Cẩm Thiên ngẩng đầu thấy đôi mắt Tiết Miểu cũng đang chăm chú nhìn chiếc nhẫn kia.
Bỏ xuống vẻ mặt hào hứng dào dạt, tâm trạng yên ổn trở lại, Tiết Miểu lại khoác lên vẻ thâm trầm của một người đàn ông trưởng thành xen lẫn trong đó là cảm giác mệt mỏi thoáng qua. Dương Cẩm Thiên đột ngột hỏi anh ta: “Anh thích chị em?”
Tiết Miểu nhìn Dương Cẩm Thiên: “Đa số mọi chuyện trên đời này không thể chỉ dùng một từ đơn giản để giải thích được.”
Dương Cẩm Thiên nhíu mày ngẫm nghĩ rồi bảo: “Vậy rốt cục là có thích hay không?”
Tiết Miểu nhìn Dương Cẩm Thiên đang giương mắt nhìn chòng chọc anh ta, bật cười như chịu thua: “Thích.”
Sau khi Dương Chiêu rửa mặt trong toilet, cô vào thẳng phòng ngủ đóng chặt cửa lại. Cô lấy di động ra, đi vào góc xa nhất trong phòng gọi cho Trần Minh Sinh.
Cô muốn nghe giọng nói của anh, bất kể anh nói gì cũng được.
Qua một lúc lâu Trần Minh Sinh mới bắt máy.
“A lô.”
“Trần Minh Sinh, em là Dương Chiêu đây.”
“… Ừm.”
Dương Chiêu nói câu đó xong cũng không biết phải nói gì tiếp nữa. Cô siết chặt di động, nhìn hàng cây cao đứng sừng sững bên ngoài cửa sổ…
Sự im lặng như kéo dài bất tận.
Trần Minh Sinh cũng không lên tiếng, Dương Chiêu cắn môi nói: “Cảm ơn anh đưa túi xách tới cho em.”
Trần Minh Sinh khẽ ừ: “Không cần khách sáo.”
Dương Chiêu ngừng một lát, rồi nói tiếp: “Hôm nay anh rảnh không?”
Rốt cuộc cô cũng lên tiếng hỏi anh.
Cô đã quên cuộc hẹn ăn cơm hôm nay với Tiết Miểu, cũng quên mất việc phụ đạo cho Dương Cẩm Thiên, hoặc có thể nói là cô không còn tâm trạng để nhớ đến được nữa.
Dương Chiêu vội vã muốn gặp Trần Minh Sinh.
Nhưng Trần Minh Sinh lại đáp: “Xin lỗi em, hôm nay anh chạy ca đêm.”
Trong phút chốc trái tim Dương Chiêu yên ổn lại… không phải là lạnh lẽo, cũng không phải nặng trĩu u sầu, mà chỉ là thật vắng lặng. Cô bình thản trả lời: “Vậy lần sau em đến tìm anh.”
Trần Minh Sinh: “… Được.”
Dương Chiêu buông điện thoại xuống mới phát hiện ra đôi tay mình đang run rẩy.
Cô biết Dương Cẩm Thiên và Tiết Miểu đang trò chuyện ở ngoài phòng khách, cô cũng có thể đại khái đoán được những chuyện hai người nói. Cô ngồi xuống giường, không hề muốn quay lại phòng khách.
‘Tinh thần và sức lực của con người có hạn, em không nên lãng phí nó vào những chuyện vẩn vơ.’
‘Xin lỗi em, hôm nay anh chạy ca đêm.’
Những lời của Tiết Miểu và Trần Minh Sinh thay phiên nhau lướt qua đầu cô, Dương Chiêu vươn tay ấn chặt trán, hít sâu một hơi.
Còn ai…
Dương Chiêu nghĩ, ngoại trừ em trai cô, sếp của cô, còn có ai muốn cảnh báo cô rằng cô đang đi trên một con đường lệch lạc.