Giai Kỳ đờ đẫn một lúc, mới nói qua loa: "Chúng tớ chia tay nhau nhiều năm nay rồi."
Quyên Tử cũng đờ đẫn một lúc: "Thật sự không ngờ ....."
Giai Kỳ cúi đầu trêu đứa bé gái: "Cháu tên là gì hả?"
"Cháu tên là Ngô Đinh Đinh, không phải là đinh trong cái đinh đâu, là đinh trong "Đinh Ninh"( có nghĩa là dặn dò)" Giọng nói trẻ con, nhưng vẻ mặt vô cùng đáng yêu, đôi mắt to đen láy chỉ lo dò xét Giai Kỳ. Giai Kỳ rất bất ngờ, Quyên Tử nói: "Tớ ly hôn với Thường Kiếm Ba rồi, tớ đem con về nước, con gái tớ lấy họ Ngô của tớ."
Tất cả đều thay đổi, Giai Kỳ cảm thấy thất vọng, năm đó Quyên Tử và Thường Kiếm Ba là một đôi rất đẹp, kim đồng ngọc nữ, người người ngưỡng mộ.
Không ngờ không đến mấy nắm, đã mỗi người một ngả.
Khám xong, Giai Kỳ kiên quyết mời Quyên Tử ăn cơm: "Về rồi dù thế nào cũng phải mời cậu một bữa."
Quyên Tử cũng cười, đôi mắt cong cong: "Được rồi, tớ cũng không bỏ qua cho cậu đâu."
Giờ cao điểm tan ca, trước cổng bệnh viện vốn dĩ không thể bắt được taxi, Đinh Đinh dường như cũng đã đói, chẹp chẹp môi quay đi quay lại trên người mẹ. Giai Kỳ cảm thấy sốt ruột, nhìn thấy những chiếc xe đi ra từ bãi đỗ xe, đột nhiên nhớ ra, nói: "Tớ có một người bạn hai hôm nay để xe ở đây, tớ tìm anh ấy mượn." Lấy điện thoại ra gọi cho Nguyễn Chính Đông, anh thoải mái đồng ý, nói: "Anh đem chìa khóa xuống cho em nhé."
Giai Kỳ nói: "Anh là bệnh nhân đừng có chạy lung tung, em lên đó lấy."
Thở hổn hển chạy đến phòng bệnh, Nguyễn Chính Đông đưa chìa khóa cho cô, lại hỏi: "Bạn cũ là con trai hay con gái hả?"
Giai Kỳ trêu anh: "Đương nhiên là con trai rồi, nếu không em có thể sốt ruột thế này sao? Chính là hotboy trường em năm đó, đẹp trai lắm, đã nhiều năm như vậy mà vẫn đẹp đến mức làm kinh ngạc người khác."
Nguyễn Chính Đông cười chế nhạo một tiếng, nói: "Vậy em đi nhanh lên, xe của anh chắc chắn sẽ làm anh ta kinh hoàng đó."
Giai Kỳ cũng phì cười: "Anh quả thật tự tin đó, em không nói chuyện với anh nữa, người ta còn đang bế con nữa" Vội vội vàng vàng quay người đi ra ngoài, bỗng nhiên Nguyễn Chính Đông nhớ ra: "Đợi một lát.\'
Cô cho rằng anh quên mất điều gì quan trọng, liền dừng bước, anh đã đuổi kịp, cúi người xuống.
Đôi môi dịu dàng lướt qua môi cô, anh nói: "Hôm nay anh chưa hôn em."
Cô nhướn chân lên, hôn lên má anh, nói an ủi: "Tối nay em đến thăm anh."
Anh cảm thấy tủi thân: "Sao em không nói là tối nay đến ở lại cùng anh?"
Làm cho Giai Kỳ dở khóc dở cười: "Anh vẫn là bệnh nhân, tư tưởng lành mạnh một chút có được không?"
Lúc nhìn thấy chiếc Maybach, quả nhiên Quyên Tử kinh ngạc một lúc: "Cây cung nhỏ, người bạn này của cậu quả thật rất có tiền đấy."
Giai Kỳ rất cẩn thận, bởi vì kỹ thuật lái của cô rất bình thường, lái chiếc xe này trên đường cần phải có dũng khí, cho nên để Quyên Tử và Đinh Đinh ngồi ở ghế sau.
Quyên Tử nghĩ đến quán ăn nhỏ ở ngoài cổng tây trường cũ, Giai Kỳ liền lái xe đến cửa hàng bánh ngọt, mua một miếng bánh gata cho Đinh Đinh ăn lót dạ. Quả nhiên Đinh Đinh rất thích, cầm ăn từng miếng lớn, Quyên Tử cười: "Không ngờ rằng cậu lại chu đáo với trẻ con thế, mau chóng lấy chồng rồi sinh một đứa đi."
Giai Kỳ chỉ cười không nói.
Buổi chiều tắc đương rất kinh khủng, quả thật là đi từng bước, hai người ôn lại chuyện cũ trong trường năm đó, đều vô cùng cảm thán. Quyên Tử nói: "Lúc đó thật sự cho rằng cuộc sống tương lai rất rực rỡ có vui có buồn, không ngờ rằng con bước vào con đường này, lại tầm thường đến vậy."
Sinh, lão, bệnh, tử......... thời thiếu niên đó ai đã từng hăng hái, cho rằng không có gì là không thể, sắc sảo mới dần dần bị phai mờ theo thời gian.
Quyên Tử tự chế giễu bản thân: "Cậu nhìn tớ xem, ngay cả ánh mắt cũng trai sạn rồi. Như cậu còn tốt, Giai Kỳ, cậu vẫn không thay đổi."
Giai Kỳ mỉm cười, thật ra trong tim mỗi người, đều có một cuộc bể dâu.
Đợi đèn đỏ, dòng người nhốn nháo đi qua trước mắt.
Đột nhiên có người lách qua dòng xe, đưa tay ra gõ vào của kính bên phải phía ghế sau của xe, lấy tay ra hiệu cho Giai Kỳ và Quyên Tử đang ngồi trong xe.
Giai Kỳ chỉ thấy người đó đang ra hiệu, cứ chỉ vào bánh xe, giống như là đang nói bánh xe của họ có vấn đề gì đó. Quyên Tử cũng không nghe thấy anh ta đang nói cái gì, Giai Kỳ liền mở cửa kính xuống, ai biết rằng vừa mở xuống, người đó đột nhiên thò tay vào, tốc độ nhanh như chớp, giật lấy chiếc túi xách mà Giai Kỳ để trên ghế xe, co giò chạy đi.
Quyên Tử hoàn toàn không kịp phản ứng, Giai Kỳ kêu lên một tiếng: "Cướp túi xách!" Mở cửa xe chạy xuống đuổi theo. Quyên Tử lo lắng đến mức liên tục gọi lớn, cũng muốn xuống xe đuổi theo, nhưng còn đang ôm con. Tín hiệu đèn giao thông lại thay đổi, những chiếc xe đằng sau bấm còi inh ỏi, cô hết sức gọi: "Giai Kỳ! Quay lại đi! Đừng đuổi theo nữa! Giai Kỳ........" Ôm đứa bé gái luống cuống xuống xe, trong tiếng còi xe chấn động trơ mắt ra nhìn, Giai Kỳ càng đuổi theo càng xa hơn.
Giai Kỳ tinh thần hăng hái đuổi theo,xuyên ngang qua mặt phố, không chịu bỏ cuộc, đuổi theo đã 300 met, kẻ đó nhìn thấy cửa một ngõ phố, soạt một tiếng chạy vào trong, Giai Kỳ không nghĩ gì nhiều, gấp gáp chạy vào, liền một lúc lại đuổi theo ba bốn trăm met nữa, mệt đến nỗi thở hổn hển, ngõ phố đó càng đi vào trong lại càng hẹp, tên trộm túi đó sợ rằng ngõ phố đó là ngõ cụt, cứ chạy cứ chạy rồi đột nhiên dừng lại, bỗng nhiên quay người lại, lườm cô trừng trừng.
Bây giờ Giai Kỳ mới thấy sợ hãi, tên đó hung dữ nói : "Con kia, hôm này ông mày sẽ dạy cho mày một bài học!" vù một cái lấy ra một con dao, vặn cổ tay cô lại, dơ chân lên đá vào bụng cô, cô chỉ cảm thấy toàn thân đầy mồ hôi lạnh, trước mắt tối sầm, con dao đã chém qua bên tai cô, nỗi đau nóng bỏng. Trong lòng chỉ nghĩ, xong rồi. Chỉ là theo bản năng đưa tay lên bảo vệ đầu, tên đó đã vung dao lên, lần này đúng vào cánh tay cô, máu cứ chảy xuống, chuỗi tràng hạt bồ đề trong tay bị cắt đứt, lập tức rơi hết xuống đất, tên đó lại dơ chân lên, đạp cô ngã xuống đất."
Giai Kỳ nằm dưới đất chỉ thở dốc, tên đó đi đến gần hơn lại uy hiếp, trong lòng Giai Kỳ vừa lo lắng vừa sợ hãi. Tên đó đang dẫm trên một tràng hạt, nhấc chân lên, cúi đầu nhìn những hạt rơi trên đất, đột nhiên lại dừng lại. Trong lòng Giai Kỳ sợ hãi đến cực điểm, không biết hắn muốn làm gì, tên đó lại nhìn cô với một ánh mắt vô cùng kinh ngạc, dường như vừa kinh ngạc vừa sợ hãi. Giai Kỳ chỉ thở dốc hổn hển. Sự sợ hãi trong mắt kẻ đó càng ngày càng sâu hơn, ánh mắt Giai Kỳ sắc nhọn, nhìn thấy sau lưng hắn có bóng người đung đưa, chắc là có người đến, lập tức kêu lớn: "Cứu với!"
Tên đó toàn thân run rẩy, vứt chiếc túi xách và con dao nhọn đi, quay người co giò chạy mất.
Bây giờ Giai Kỳ mới cảm thấy cánh tay và bên tai đều đau đến thấu xương, dùng tay sờ vào toàn là máu, người đi vào ngõ phố là một bác gái, cũng bị tình cảnh trước mắt làm cho khiếp sợ, một lúc lâu sau mới kêu lên: "Mau đến đây! Mau cứu người! Cô gái! Cô gái! Cô có sao không?.