ợc sự tồn tại của anh, hiểu được anh muốn ở bên cạnh cô đến mức nào. Tất cả mọi thứ đối với anh không còn quan trọng nữa, anh cũng không muốn lo lắng bất kỳ điều gì, chỉ muốn ở bên cạnh cô gái này vĩnh viễn.
…
Nói là chỉ cần một hai tiếng, nhưng cặp tình nhân trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, cho dù suốt cả đêm cũng không đủ ghiền.
Mãi đến khi sắp đến giờ giới nghiêm của Hàn gia, Kris mới lưu luyến không rời rút khỏi cơ thể cô, nhưng anh vẫn ôm lấy cô, hôn lên từng tấc cơ thể ẩm ướt của cô.
Đây là thời điểm Vũ Mông thích nhất. Bởi vì từ nụ hôn quyến luyến của anh, cô có thể cảm thấy sự thương tiếc sâu sắc trong anh.
“Báo cho anh biết một chuyện.” Cô cắn lỗ tai anh: “Em quyết định rồi, sang năm em sẽ thi vào viện y học của đại học Maryland.”
Cơ thể anh chợt khựng lại, ngẩng đầu lên từ trong ngực cô, nhìn cô chằm chằm. Trong đôi mắt sáng ngời của anh, dâng lên một ý cười rất vui vẻ.
“Anh thật muốn cầu hôn với em ngay bây giờ.” Anh nói.
Vũ Mông làm ổ trong lồng ngực của anh, cười ngọt ngào.
Kris, Kris, Tử Ngộ của em.
Em rất thích anh, em rất rất thích anh.
Chỉ muốn ngày ngày tháng tháng năm năm, đều được ở bên cạnh anh.
***
Phó Tử Ngộ gặp Bạc Cận Ngôn lần thứ hai, chính là trong bệnh viện trường.
Anh là nhân tài trong trăm chỉ có một, con người lại lanh lợi, đương nhiên đã sớm được đến thực tập trong bệnh viện trường.
Chiều hôm đó, anh đang nghỉ ngơi trong phòng làm việc, y tá đến gõ cửa: “Kris, bác sĩ Jim đi ăn cơm chưa về. Có một bệnh nhân, anh ta có một vấn đề nhỏ, anh có thể xử lý một chút không?”
“Có vấn đề gì?”
“Anh ta ăn cá bị hóc xương.”
“Ok, lập tức để anh ta vào đi.” Tử Ngộ mở tủ ra, lấy một vài dụng cụ cần thiết. Đến khi anh quay đầu lại, thấy y tá đặt bệnh án xuống, bên cạnh cái tên tiếng Anh Simon còn ký ba từ tiếng Trung ‘Bạc Cận Ngôn’ hết sức chói mắt.
Phó Tử Ngộ bỗng nhiên buồn cười.
Lần trước gặp phải một ca bị hóc xương cá, là một cậu bé bảy tuổi.
….
Bạc Cận Ngôn hôm nay rất cáu kỉnh. Bởi vì anh đề xuất muốn phỏng vấn một tên sát thủ liên hoàn vô cùng hung ác, lại bị phía cai ngục từ chối. Hơn nữa lúc xem tư liệu, bởi vì thất thần nên bị hóc xương cá trong cổ họng. Sau khi uống một bát dấm chua lớn, lại vẫn còn mắc kẹt trong đó.
Vừa tiến vào phòng làm việc của bác sĩ, anh đã nhìn thấy một thanh niên ngồi sau bàn. Cậu ta có mái tóc đen ngắn giống như anh, đeo khẩu trang, chỉ lộ ra một đôi mắt sáng ngời ôn hòa.
Ánh mắt Bạc Cận Ngôn thản nhiên quét qua cậu ta, trầm mặc ngồi xuống.
Quá trình chẩn đoán và điều trị rất nhanh. Đôi tay chuyên cầm dao phẫu thuật của Phó Tử Ngộ cầm lấy một cây nhíp kẹp một cái xương nhỏ từ trong cổ họng của cậu ta ra, dễ như trở bàn tay. Chỉ là nhìn thấy vị thiên tài mặt lạnh đang xoa xoa cổ họng của mình, lộ ra một ý cười cực kỳ hiếm có, Phó Tử Ngộ lại có chút cảm giác vinh hạnh và an ủi.
“Cám ơn.” Bạc Cận Ngôn đứng dậy, nhàn nhàn quét mắt nhìn anh: “Học sinh của viện y học khám bệnh, nếu như tương lai có ảnh hưởng không tốt hoặc xảy ra biến chứng, có phải viện y học cũng sẽ chịu trách nhiệm?”
Phó Tử Ngộ ngây người một lúc.
Nếu nói trước đây đối với sự thông minh và ấu trĩ của cậu ta sản sinh ra một chút hảo cảm kỳ lạ. Thì giờ phút này, Phó Tử Ngộ cảm thấy đạo đức chuyên nghiệp của mình đã bị sỉ nhục triệt để.
Ok, học sinh của viện y học khám bệnh đương nhiên không hợp quy tắc, bệnh nhân lo lắng đến hiệu quả cũng là bình thường. Nhưng mà trời ơi, cậu ta chỉ bị một cái xương cá như cọng lông khẽ đâm vào, hơn nữa đã hoàn toàn được lấy ra, bị biến chứng cái quỷ ấy!
Phó Tử Ngộ trầm mặc vài giây, sau đó vô cùng lịch sự, khiêm tốn cười nói: “Đương nhiên, có bất cứ vấn đề gì, tự tôi sẽ chịu trách nhiệm. Tôi sẽ ký tên lên trên bệnh án của cậu.”
Bạc Cận Ngôn tỏ vẻ vừa lòng gật gật đầu, quay người định rời đi, lại nghe Phó Tử Ngộ nói tiếp: “Đúng rồi, xét thấy cậu lo lắng bị biến chứng như vậy, lời dặn của bác sĩ là: Trong vòng một tháng tốt nhất đừng ăn cá, để tránh bị hóc xương lần nữa. Vết thương của cậu tuy nhỏ xíu nhưng rất có khả năng bị nhiễm trùng không thể đoán trước được.”
Đến lúc này, Bạc Cận Ngôn dường như mới nhìn thẳng anh, giọng nói trầm thấp êm tai cộng thêm đôi mắt đen nhánh thản nhiên, thấp thoáng mang theo sự buồn bực chất vấn: “Một tháng?”
Phó Tử Ngộ đặc biệt gật đầu rất trung thực: “Một tháng.”
Duyên phận giữa người và người, chính là kỳ quái như vậy.
Ví dụ như một tháng trước, Phó Tử Ngộ đối với Bạc Cận Ngôn chỉ là nghe thấy đại danh của cậu ta rất nhiều lần, nhưng trước sau vẫn chưa từng gặp qua trong sân trường. Mà hiện giờ, đến căn tin của học viện ăn cơm, đều có thể bất ngờ gặp gỡ.
Dưới ánh đèn sáng rực, trong dòng người ồn ào nhốn nháo, chỉ có cậu ta quần áo chỉnh tề ngồi trong góc, cũng không có ai ngồi cùng bàn. Mà Phó Tử Ngộ lại được một đống bạn bè vây quanh, trai có gái có, tiếng cười đùa mãi không dứt.
Lúc gọi cơm xong, Phó Tử Ngộ cố ý đi một vòng lớn, lướt ngang qua bên cạnh cậu ta. Suốt dọc đường, anh lại không nhịn được cười.
Bởi vì chàng thanh niên thiên tài tâm lý học tội phạm nổi danh nước Mỹ, vừa mới hai mươi tuổi đã giúp FBI phá được mấy vụ án lớn, đang một tay cầm dao, một tay cầm nĩa, ở bên cạnh còn đặt một đôi đũa, chân mày thon dài nhíu chặt lại, vô cùng chuyên tâm khươi thịt cá. Nguyên một con cá đã bị anh khươi gần hết, chỉ còn lại mỗi bộ xương, ở trong cái khay bên cạnh chất đống thịt cá, còn dọn ra được một đống xương nhỏ, trông rất đồ sộ.
….
Bởi vì nguyên tắc ăn cá ‘an toàn’, cậu ta lại có thể bỏ ra nhiều công sức như vậy.
Phó Tử Ngộ lần đầu tiên cảm thấy xấu hổ bởi lời nói đùa của mình.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của nhiều người, anh ngồi xuống đối diện cậu ta, ngẩng đầu cười: “Hi, tôi có thể ngồi đây không?”
“Lúc tôi ăn cơm không thích có người bên cạnh.”
“À.” Phó Tử Ngộ rất tùy ý đáp một câu, lại không chịu di chuyển, tự mình ngồi nhấm nháp bữa ăn.
***
Hàn Vũ Mông quen biết Phó Tử Ngộ từ lúc năm tuổi, năm đó anh mới tám tuổi.
Trong mười mấy năm sau đó, anh là anh trai, là hàng xóm, là bạn, cũng là thanh mai trúc mã không thể thay thế được.
Duy nhất chỉ không phải là bạn trai của cô.
Nhưng cô lại yêu anh từ rất sớm, bắt đầu từ lúc ấu thơ cô hiểu được ý nghĩa của từ ‘tình yêu’, cô liền biết đó chính là anh. Một người con trai tốt như vậy, cho dù chỉ là yêu thầm anh, cũng đã khiến cho cô nếm trải được trong tình yêu có bao nhiêu mật ngọt.
Thời gian như thoi đưa, cô đã tròn mười sáu tuổi lên cấp ba, còn anh đang học đại học.
Lúc đó, bọn họ có quan hệ như thế nào?
Chỉ có thể dùng hai từ ‘mờ ám’ để hình dung là chính xác không chê vào đâu được. Mỗi lần tham gia vũ hội, bạn nhảy của anh tất nhiên sẽ là cô; anh sẽ lúc gần lúc xa khẽ ôm eo cô; anh sẽ nhìn chăm chú gương mặt xinh đẹp ngọt ngào của cô dưới ánh đèn, khóe môi từ đầu đến cuối đều cười nhàn nhạt dịu dàng.
Bọn họ biết tất cả những thói quen và sở thích của đối phương. Cô thậm chí còn biết, chỗ nhạy cảm nhất của anh là sau gáy. Mỗi lần cô giả vờ giận dỗi chọc vào chỗ đó của anh, sẽ bị anh chặn ngang ôm lấy, sau đó nhìn cô chằm chằm cười như có như không.
Chỉ thiếu chút nữa, anh đã cúi đầu hôn cô.
Mà mỗi khi cô ở trong lòng anh, không khí sẽ nóng bỏng như bị đốt cháy, giống như muốn thiêu rụi cô.
Nhưng hình như có một loại ăn ý nào đó, bọn họ đều không nói gì. Trong khoảng thời gian dài đến một hai năm, bọn họ cứ đi sát mép lằn giữa ranh giới bạn bè và người yêu. Không có bất kỳ người nào quấy rối, thân mật hơn bất cứ ai, nhưng lại không tiến lên một bước nào.
Hàn Vũ Mông nghĩ, bản thân cô có lẽ biết được anh đang lo lắng điều gì. Bởi vì lo lắng của anh, cũng chính là lo lắng của cô.
Không phải sợ quá hiểu đối phương sẽ thiếu tình cảm mãnh liệt, cũng không phải bởi vì là tình đầu nên ngượng ngùng khó nói.
Nguyên do là bọn họ sợ mất mát.
Đời người vô thường như thế, cho dù Hàn Vũ Mông chỉ mới mười sáu tuổi, cũng đã từng nhìn thấy rất nhiều cuộc gặp gỡ rồi chia ly. Bọn họ làm bạn bè tốt như vậy thì có thể ở cạnh nhau mãi mãi cho đến già. Nếu như thật sự trở thành tình nhân, sau này chia tay rồi, sẽ vĩnh viễn mất nhau.
Cô không muốn mất anh. Cho nên cô thà rằng vĩnh viễn đứng tại chỗ.
Mãi cho đến bữa tiệc tối sinh nhật mười sáu tuổi của cô hôm đó.
Sinh viên đại học Phó Tử Ngộ hoàn mỹ, ở trong mắt của đám sinh viên cấp ba, quả thật chính là sự tồn tại như thần thánh. Huống hồ hôm đó anh còn dẫn theo một mỹ nữ tóc vàng gợi cảm đi dự tiệc, trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người.
Nhưng mà trong một buổi đêm dưới ánh đèn và âm nhạc tốt đẹp như thế, Hàn Vũ Mông lại không vui chút nào. Cô cảm thấy đây là một sinh nhật be bét nhất trong lịch sử. Nhìn thấy cánh tay mỹ nữ đang khoát trong tay Phó Tử Ngộ, cô liền muốn ném hết cả hai người ra ngoài.
Sau đó cô uống hơi nhiều một chút, cocktail, sâm banh, vodka… Rượu không say mà người tự say, lúc cô vẫn chưa say hoàn toàn, nhưng hơi muốn phóng túng, không muốn tiếp tục đè nén nữa, đè nén tình yêu đối với anh.
Trong lúc mơ hồ, một mình cô đi đến bên cạnh hồ bơi. Bóng nước dập dền phản chiếu trăng và sao, so với party cách đó mấy mét quả thực là hai thế giới khác biệt.
Cô ngồi trên ghế dài hóng gió, mới đó đã có người đi đến.
Người đến là một cậu bạn cùng lớp, là hoàng tử trong lòng tất cả mọi người, tóc vàng mắt xanh, anh tuấn cao lớn.
“Hi, Joe.” Gương mặt nhìn nghiêng của chàng trai xinh đẹp giống như tượng điêu khắc trong bóng đêm, đôi mắt xanh trong trẻo hiện lên ánh sáng xao động: “Làm bạn gái của tôi, được không?”
Hàn Vũ Mông ngẩn người nhìn cậu ta, không trả lời.
Bàn tay chàng trai đặt lên lưng ghế, khom lưng hôn xuống. Vũ Mông từ từ nhắm mắt lại, đón chờ nụ hôn chua xót chưa từng biết đến…
Đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân vội vã, Vũ Mông lập tức mở mắt ra, cô nhìn thấy chàng trai kia bị người ta lôi đi trước mắt mình.
Kris.
Tây trang thẳng thớm khiến anh tuấn tú bức người, gương mặt trắng nõn thấp thoáng hiện lên tia ửng đỏ, lại có chút âm trầm. Đôi mắt trước giờ vốn dịu dàng, giờ đây lại lộ vẻ giận dữ nhìn cô.
“Anh đang làm cái gì vậy?” Anh chàng kia phẫn nộ túm lấy cổ áo anh.
“Cậu mới là người đang làm cái gì đó?” Sắc mặt Phó Tử Ngộ còn khó coi hơn cậu ta.
Trong tiếng kinh hô của mọi người, Hàn Vũ Mông trừng to hai mắt. Hai người lại nhanh chóng lao vào đánh nhau.
Trận đấu này kết thúc rất nhanh.
Phó Tử Ngộ tuy lớn hơn mấy tuổi, nhưng là sinh viên y khoa văn nhã. Chàng trai kia lại là đội trưởng đội bóng rổ cấp ba, bắp thịt cường tráng. Chỉ chốc lát trên mặt hai người đều xanh tím bầm dập, đương nhiên Phó Tử Ngộ xem ra có phần thảm không nỡ nhìn hơn.
Sau khi hai người bị kéo ra, Hàn Vũ Mông chỉ nhìn Phó Tử Ngộ, giận dữ kéo tay anh: “Anh qua đây với em!” Nói xong cũng không thèm để ý đến người khác, kéo anh đi lên lầu.
Vừa mới vào phòng, cô liền cảm thấy eo bị ôm chặt, bị anh đè lên tường. Hơi thở thanh niên tràn đầy nóng bỏng, đôi mắt lại lúc sáng lúc tối.