n thoại, nhớ lại những hồi ức khi còn ở bên Giang Nhan, cô đã soạn ra một tin nhắn và cứ giữ mãi ở trong danh mục Bản thảo của máy.
Cô mở cái tin nhắn đó ra xem.
“Giang Nhan, I have been waiting for you”
Cô ngây người nhìn vào màn hình điện thoại, cảm thấy mình giống như một hạt bụi lơ lửng trong không gian, chỉ khi nào có ánh mặt trời chiếu vào thì người ta mới phát hiện ra sự tồn tại của cô.
Mà Giang Nhan chính là luồng ánh sáng mặt trời duy nhất có thể chiếu rọi đến cô.
Đang mải đắm chìm trong những suy nghĩ vẩn vơ thì đột nhiên điện thoại của cô rung lên, cô giật bắn mình, ngón tay vô tình ấn vào bàn phím điện thoại. Ngón tay vừa ấn vào bàn phím xong thì cũng là lúc cô nhận ra rằng đó chính là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời mình.
Nhưng lúc cô nhận thức được điều đó thì đã quá muộn.
-Vân Vy….
Cô nghe thấy giọng nói từ bên kia đầu dây vọng lại, trên màn hình điện thoại cũng hiện lên dòng chữ báo rằng tin nhắn của cô đã được gửi đi. Cô hốt hoảng ấn vào phím kết thúc. Điện thoại ngắt rồi nhưng tin nhắn đã được gửi đi. -Vân Vy, cậu sao thế?- Tiểu Thu lo lắng nhìn sắc mặt trắng bệch của Vân Vy. Vân Vy hoang mang không biết phải làm sao: -Làm thế nào mới biết được tin nhắn của mình đã được gửi đi hay chưa nhỉ?
Tiểu Thu ngẩn người một lát rồi đáp: -Trong hòm thư có hiển thị đấy!
Vân Vy lúc này mới sực nhớ ra điều này. Cô vội vàng mở hòm thư, phát hiện ra cái tin nhắn ấy đã được gửi đi. Tâm trạng của cô như tụt xuống vực thẳm, tại sao cô lại phạm phải một sai lầm lớn đến thế cơ chứ?
Trong hòm thư có hiện lên dòng chữ: “Người nhận: Giang Nhan, tin nhắn đã được gửi đi”
Giang Nhan nhận được cái tin này rồi sẽ nghĩ về cô thế nào đây? Cô biết phải giải thích thế nào về nội dung cái tin nhắn ấy với anh đây?
Nói là gửi nhầm ư? Trên đó còn có viết tên anh rõ ràng. Nếu không phải là gửi nhầm thì cô dựa vào đâu mà nói câu đó với anh?
Vân Vy nắm chặt điện thoại trong tay, lòng bàn tay rịn mồ hôi.
Điện thoại lại reo vang lần nữa, tim cô chợt thót lại. Nhìn thấy người gọi là Triệu Dương, Vân Vy mới thở phào nhẹ nhõm. Cô vội vàng nhận điện thoại.
-Vân Vy, em đang nghe đấy chứ?
Cô ậm ừ đáp lời.
-Em vẫn còn giận anh chuyện hôm đó phải không?- Triệu Dương ngập ngừng nói: -Tối nay em có rảnh không? Anh đến đón em, chúng ta ra ngoài nói chuyện một chút!
Vân Vy ngập ngừng hồi lâu mới chậm rãi trả lời: Cuối tuần công ty có hoạt động, tôi không đi được!
Triệu Dương tỏ ra vô cùng kiên nhẫn: -Vậy cũng được, đợi khi nào em hết bận chúng ta sẽ gặp nhau!
Vân Vy ngắt điện thoại rồi Tiểu Thu mới dám mở miệng hỏi: -Rốt cuộc cậu làm sao thế hả?- vẻ mặt của Vân Vy lúc này thật khiến cho người khác phải lo lắng.
-Tớ gửi nhầm một cái tin nhắn ấy mà!
-Cái gì? Vân Vy nhíu mày, ánh mắt vô cùng hoang mang: -Tớ đã gửi nhầm một cái tin nhắn không nên gửi.
-Hả?- Tiểu Thu trợn tròn mắt: -Thế thì mau nghĩ cách cứu vãn đi!
Cứu vãn? Biết cứu vãn như thế nào đây? Vân Vy lặng đi nhìn chiếc điện thoại trong tay…e rằng anh ấy đã đọc được nó rồi.
“I have been waiting for you!”….nếu như là trước đây, chắc chắn anh sẽ gửi đến cô những lời nói khiến cô mỉm cười hạnh phúc.
Những việc nhẹ nhàng như mời khách đến dự tiệc tùng chẳng đến lượt bọn Vân Vy. Các cô đành phải làm những việc nặng nhọc hơn. Chuyện này vừa hay có thể chấn áp được tinh thần đang hoảng loạn của Vân Vy. Bận rộn tối tăm mặt mũi cũng là một cách để cô quên đi hiện thực phũ phàng.
Vân Vy liên tục móc điện thoại ra xem. Tiểu Thu ngẫm nghĩ một hồi rồi rụt rè hỏi Vân Vy: -Mấy hôm nay không thấy cái anh chàng ABC kia đến công ty tìm cậu, có phải là vì chuyện của tớ lần trước không?
-Không phải đâu!- Vân Vy lập tức phủ nhận!- Chẳng liên quan gì đến cậu hết- Mặc dù cô cũng cảm thấy cách làm của Triệu Dương như vậy là không có gì sai, nhưng thực sự khoảng cách giữa hai người quá xa vời. Anh ta lí trí tới mức khiến cho cô khó mà chấp nhận được. Đương nhiên trong mắt của anh ta, rất có thể cô cũng là một kẻ vô cùng ấu trĩ.
Buổi tiệc chuẩn bị bắt đầu. Boss dẫn theo một đoàn người đứng ở hai bên tiếp đón khách bằng hình thức vô cùng long trọng.
-Trong tập đoàn E có mấy người đẹp trai lắm, nghe nói đều từ nước ngoài về!
-Không biết có mời được đến không?
-Chắc là đến thôi mà!
-Tí nữa phải quan sát cho kĩ mới được!
Mọi người vừa nói chuyện vừa đứng ở hai bên thảm đỏ chờ đợi. Cuối cùng cũng nghe thấy tiếng bước chân. Có mấy người đi từ đầu bên kia của thảm đỏ lại.
Vân Vy đang thẫn thờ đứng ở đó, cô chậm rãi ngẩng đầu lên trong tiếng vỗ tay nồng nhiệt. Cô không ngờ lại nhìn thấy Giang Nhan trong đám người đó. Cả người anh giống như một viên kim cương sáng rực rỡ nhất. Lúc đó cô đã từng so sánh anh với một viên ngọc trai trắng đẹp đến độ hiếm có người nào sánh bằng, tuy nhiên ánh hào quang từ anh lại không khiến cho người khác phải sợ hãi.
Do mối quan hệ hợp tác nên Boss cố ý giới thiệu từng người một với nhau. Vân Vy cảm thấy mình giống hệt như một con kiến đang bò trên chảo lửa, sức nóng từ ngọn lửa khiến cô thở không ra hơi. Cô len lén tìm câu trả lời trên khuôn mặt của Giang Nhan, thế nhưng vẻ mặt của anh lại tự nhiên đến mức khó tin, thậm chí chẳng khác gì ngày thường.
-Xin chào!- Giang Nhan chìa tay ra, đôi lông my dài hơi cụp xuống, nụ cười xã giao nở trên môi rồi nhanh chóng đi lướt qua người cô.
Vân Vy đứng ngây người ở đó. Cô vỗn dĩ đã chuẩn bị rất nhiều điều để nói, nào ngờ Giang Nhan lại không để cho cô có cơ hội được nói. Vẻ mặt của anh cứ như thể hai người chỉ là những người xa lạ, hoàn toàn chẳng chút quen biết gì.
Đợi cho đoàn người ấy đi qua rồi, Tiểu Thu mới khẽ chạm vào cánh tay Vân Vy, vẻ mặt nghi hoặc.
Giang Nhan từ trước tới giờ chỉ coi cô là một người bạn bình thường mà thôi. Giờ bỗng nhiên cô lại gửi cái tin nhắn này đến đương nhiên anh chẳng buồn đếm xỉa đến cô cũng là điều dễ hiểu.
Giang Nhan, trước đây anh chưa bao giờ nỡ đối xử với cô như vậy.
Những nữ đồng nghiệp có chút nhan sắc đều được sắp xếp ngồi ở bàn tiệc chính, thượng cấp giao cho bộ phận của Vân Vy những công việc nặng nhọc mà chẳng có lợi lộc gì. Bọn cô phải bê trà, rót nước, lại còn phải chuẩn bị quà tặng. Vân Vy bận rộn tới mức chẳng có thời gian mà liếc trộm Giang Nhan. Khó khăn lắm mới có được chút thời gian ngẩng đầu lên nhìn trộm anh, chẳng ngờ lại chạm phải ánh mắt anh đang nhìn mình. Cô hốt hoảng vội vàng cúi gằm mặt xuống.
Ánh mắt của anh khá lạnh nhạt, vẻ mặt thờ ơ như không mấy thích thú với buổi tiệc tùng xã giao này.
-Chị Vy, mang một chai rượu vang nữa ra đây!- người đẹp chân dài này nghe nói là một người mẫu nổi tiếng của một tạp chí nào đó, thế mà chẳng hiểu vì sao lại được điều đến công ty cô làm thư kí, ông chủ còn vô cùng coi trọng cô ta, tất cả các đồng nghiệp nam trong công ty ai ai cũng nịnh nọt, lấy lòng cô ta. Cô ta bình thường làm việc rất nhẹ nhàng, thường lượn lờ trong khu mua sắm ở gần công ty trong giờ làm việc, thế nhưng lần nào xét khen thưởng theo quý cũng đều có tên cô ta. Đây chính là sức mạnh của người đẹp!
Cô thư kí họ Triệu đón lấy chai rượu vang từ tay Vân Vy rồi quay ngoắt người đến bên cạnh Giang Nhan, rót ra nửa li rượu đưa cho anh, đôi môi mỉm cười đầy quyến rũ: -Nào, giám đốc Giang, em mời anh một ly!
Tiểu Thu đứng ở một bên nghiến rằng trèo trẹo: -Vân Vy, cậu nhìn con hồ li tinh kia đi! Cứ nhìn thấy trai đẹp là xán ngay lại, cứ như thế muốn bám dính lấy người ta không bằng!
Thư kí Triệu tỏ ra ân cần chẳng chút giấu diếm như vậy, có là ai thì cũng phải nể mặt. Chính vì vậy lần nào công ty có tiệc tùng xã giao quan trọng là Boss đều mời cô tham dự để làm trợ thủ cho mình.
Mặc dù Giang Nhan chẳng phải là lãnh đạo của công ty A nhưng anh lại là người nổi bật nhất trong đám đông. Vì vậy nên thư kí Triệu đã nhắm trúng vào anh.
-Giang Nhan, lần đầu tiên gặp cô Triệu, rượu cô ấy mời anh nên uống!
Đám đông hùa vào phụ họa.
-Đúng đấy, sau khi đề án này bắt đầu đi vào hoạt động, mọi người còn phải cùng nhau làm việc nữa đấy! Nhân cơ hội này mọi người hãy tìm hiểu thêm về nhau đi!
-Cậu phải nể mặt người ta chứ!
Giang Nhan cười nhạt, ngước mắt nhìn thư kí Triệu, đón lấy ly rượu từ tay cô.
Tiểu Thu đứng bên cạnh Vân Vy lầm bầm: -Lại để con yêu nữ ấy mê hoặc rồi!
Thư kí Triệu đắc chí nhoẻn miệng cười mãn nguyện. Khiến cho đàn ông nảy sinh thiện cảm với mình chính là sở trường của cô ta. Cô nghiêng người lấy một ly rượu cho mình, nào ngờ chưa kịp nói mấy lời chúc tụng thì Giang Nhan đã để lại ly rượu vào chỗ cũ mà không động lấy một giọt.
Nụ cười vẫn còn nguyên trên môi, Giang Nhan khách khí nói: -Xin lỗi cô, tôi không biết uống rượu!
Nụ cười trên môi thư kí Triệu như bị đông cứng lại. Cô ta im lặng trong giây lát rồi cất tiếng: -Giám đốc Giang không thể nể mặt tôi một chút hay sao?
Cô ta vừa dứt lời thì đã có người lên tiếng chen ngang: -Thôi đừng khuyên nữa, Giang Nhan của chúng tôi xưa nay đều như vậy, tôi chưa bao giờ thấy có ai mời được anh ấy uống rượu đâu!
-Không phải là bị người ta quản lí nghiêm ngặt đấy chứ?- thư kí Triệu không bỏ qua bất kì cơ hội thăm dò nào. -Không phải chứ, chúng tôi chưa bao giờ nghe nói Giang Nhan đã có bạn gái!- rượu vào nên ai nấy đều trở nên hưng phấn. Có người lên tiếng hỏi trêu: -Giang Nhan, hay là nhân cơ hội này anh hãy nói thử xem rốt cuộc anh đã có bạn gái hay chưa. Anh không biết là trong công ty mình có biết bao nhiêu cô gái xinh đẹp đang thầm thương trộm nhớ anh đấy!
Vân Vy nhớ lại, hồi hai người chưa công khai quan hệ với nhau, Giang Nhan cũng đã từng bị hỏi như vậy. Lúc ấy đáp án của Giang Nhan là: “Tôi chưa có bạn gái”.
Lúc ấy cô tức tới mức phát điên.
Đúng lúc mấy cô gái xinh đẹp đang định lại gần anh thì đột nhiên anh đứng sát đến bên cạnh cô, vòng tay ôm chặt lấy cô vào lòng, đắc chí tuyên bố: -Nhưng tôi có vợ rồi!
Vân Vy cảm thấy nụ cười trên mặt mình có vẻ nhạt nhẽo, những tiếng ồn ào và mùi các loại thức ăn xung quanh khiến cho đầu óc của cô trở nên hỗn loạn. Rõ ràng là cái khăn bàn đã vô cùng ngay ngắn, ấy thế mà cô vẫn lấy tay chỉnh lại. Cô thẫn thờ sờ những bông hoa được thêu tỉ mỉ trên chiếc khăn bàn, trong lòng cảm thấy đau đớn, đau đớn không gì tả xiết.
-Sao lại không có?- đang ngẩn ngơ thì đột nhiên Vân Vy nghe thấy một giọng nói quen thuộc. Còn chưa kịp nghĩ ra đó là ai thì cô đã thấy người đó xuất hiện trong tầm mắt của mình.
Cô giật nảy mình, vội vàng ngoảnh đầu lại. Lúc đó cô chẳng qua chỉ là phụ họa với Giang Nhan do không tiện phủ nhận, nào ngờ một lời nói dối lại gây ra phiền phức lớn đến như vậy. Người đó chẳng phải là người mà Giang Nhan đã dẫn cô cùng đi gặp vào tối hôm ấy hay sao? Anh ta đã nhận nhầm cô chính là bạn gái của Giang Nhan. Nếu như để anh ấy nhìn thấy cô, chắc chắn anh ấy sẽ nói ra chuyện này.
Lúc ấy không biết cô phải giấu mặt vào đâu nữa.
Cũng may là Vân Vy phản ứng nhanh, vội vàng cúi đầu đứng nép vào đằng sau đống quà tặng ở bên cạnh. Người ấy đi ngang qua người cô, hoàn toàn chẳng chú ý gì đến cô cả.
Đám đông ồn ào đứng dậy đón những đồng nghiệp mới đến vào chỗ ngồi. Sau khi hỏi thăm khách sáo vài cậu, họ lại tiếp tục chủ đề ban nãy. <