xông vào mũi Tô Nhiễm. Tai nạn thình lình xảy ra rút hết mọi sức lực của cô.
Lệ Minh Vũ đỡ cô đứng lên, đôi mắt anh căng thẳng dừng trên vẻ mặt tái nhợt khác thường của cô. Anh vỗ nhẹ gò má cô, "Tô Nhiễm?" Có trời biết khi anh phát hiện có gì đó khác thường trên con đường này, khi xe trượt thẳng về trước, anh lao ngay khỏi xe, nháy mắt trông thấy nó xông đến Tô Nhiễm, tim anh như rơi ra ngoài. Giây phút ấy, anh mới nhận ra bản thân có biết bao lo lắng và quan tâm cô.
Rất lâu sau Tô Nhiễm mới đoạt lại lý trí, đôi mắt ngơ ngác nhìn cảnh tượng đó, bờ môi run run, "Hai mạng người...hai mạng..."
Lệ Minh Vũ đau lòng nhìn cô, anh ôm choàng cô, trấn an, "Không sao nữa rồi, không sao nữa rồi." Thần sắc anh căng cứng loé vẻ suy tư.
"Ban nãy...người chết phải là tôi..." Tô Nhiễm vô ý thức nói.
Lệ Minh Vũ hơi kéo cô ra, cúi nhìn cô, thanh âm hết sức ôn hoà, "Đây chỉ là tai nạn bất ngờ, không thể lường trước. Anh dẫn em đến bệnh viện kiểm tra xem có bị thương hay không."
Tô Nhiễm lắc đầu nguầy nguậy. Cô hốt hoảng theo dõi tai nạn phía trước, xa xa truyền đến tiếng còi xe cảnh sát, cô thấy máu người chết lan chầm chậm theo đám đông đứng vây quanh, giống như bàn tay khổng lồ duỗi về một nơi xa xôi không tên...
Lẽ ra người chết là cô, nhưng vì cô may mắn tránh thoát nên hại chết hai mạng người. Làn môi Tô Nhiễm run cầm cập, màu máu đỏ sẫm kích thích thị giác, mùi máy tanh dày đặc quấy nhiễu khứu giác, dạ dày cô quặn lên, cô bỗng che miệng chạy tới thùng rác bên cạnh nôn thốc nôn tháo mọi thứ vừa ăn vào buổi trưa...
Lệ Minh Vũ đứng đằng sau, đau xót quan sát cô. Chờ cô nôn xong, anh lấy một chai nước suối từ xe cho cô súc miệng, cầm khăn giấy đưa cô, thần sắc anh toát lên vẻ nghi hoặc.
Nôn xong, sắc mặt Tô Nhiễm càng tái mét đáng sợ.
Anh trông thấy, lật đật dìu cô, nói khẽ, "Sao em nôn nhiều như vậy? Em đau dạ dày?" Loáng cái, sự chần chừ của anh hoá thành phỏng đoán khó tin. Trước đây, anh chưa từng nghĩ tới, nhưng hôm nay chứng kiến dáng dấp nôn mửa của cô, ý nghĩ này chợt bùng nổ, ngay cả anh cũng ngạc nhiên.
Ý nghĩ trong đầu anh chính là...phải chăng cô đã mang thai.
Không thể trách tại sao anh nghĩ tới diều này. Bởi vì dù là chín ngày sống chung hay hai đêm sau khi ly hôn, anh chưa từng dùng bất cứ biện pháp tránh thai nào. Nếu nói vậy, khả năng cô mang thai là cực lớn. Nhưng suy nghĩ này mau chóng tắt ngúm, vì hai nguyên nhân, thứ nhất là có khả năng Tô Nhiễm dùng thuốc tránh thai, thứ hai, anh không nắm được chu kỳ sinh lý của Tô Nhiễm. Chỉ vài ngày ngắn ngủi ở cạnh cô, anh không nghĩ bản thân sẽ may mắn tới mức đó.
Tô Nhiễm đẩy anh ra, không muốn anh dìu mình, cô ôm bụng, giọng nói yếu ớt cất lên, "Không khí nồng mùi máu tanh, nên dạ dày tôi khó chịu."
"Theo anh đến bệnh viện kiểm tra." Lệ Minh Vũ chau mày, thái độ hết sức kiên quyết.
Tô Nhiễm lắc đầu, "Tôi muốn về nghỉ ngơi." Tình cảnh trải qua hôm nay quá đáng sợ. Cô chẳng còn sức lực đối diện với những \'truy vấn\' của bác sĩ. Cô đưa mắt về hiện trường tai nạn, xe cứu thương và nhân viên khám nghiệm tử thi đã đến, dạ dày lại bắt đầu nao nao.
Khi bạn chứng kiến tận mắt tai nạn xảy ra, bạn mới biết rằng mạng sống con người không đúng như vốn dĩ của nó. Mỗi ngày đều có tai nạn phát sinh, khi tính mệnh đối diện với cái chết mới trở nên nhỏ bé và bất lực làm sao, chỉ vỏn vẹn vài giây, sinh mạng còn sờ sờ trước mắt đó sẽ biến mất.
Lòng Tô Nhiễm trào dâng nỗi bi thương khó tả.
Lệ Minh Vũ xoay mặt cô nhìn thẳng vào mắt bản thân, gằn giọng, "Chu kỳ sinh lý của em là ngày mấy?"
Tâm tư Tô Nhiễm đang phiêu diêu tận nơi nào, nghe anh hỏi vậy, cô thoạt hoàn hồn, cứng đờ người, ánh mắt thất thần nhìn Lệ Minh Vũ hồi lâu vẫn không trả lời được đáp án.
Bắt gặp phản ứng của cô, anh lẳng lặng kéo cô bước về xe, tim anh mau chóng vút qua một tia vui sướng, gần như kích động nổ tung cả cõi lòng.
"Chẳng phải em cũng đang hoài nghi ư?" Lệ Minh Vũ dò xét cô, lồng ngực phập phồng.
Tô Nhiễm chẳng nói chẳng rằng, trố mắt nhìn anh.
Đôi mắt anh hơi nheo lại...
"Hay..." Anh dừng một chút, tầm nhìn khoá chặt gương mặt cô, "Em đã biết mình có con với anh?"
Đầu óc Tô Nhiễm nổ tung, cảm giác cô muốn chối bỏ nhất bỗng dâng trào mãnh liệt. Một lúc sau, ánh mắt cô trở nên điềm tĩnh, cất giọng nhàn nhạt, "Mỗi lần làm xong chuyện đó với anh, tôi đều uống thuốc tránh thai. Hơn nữa..." Cô nuốt nước bọt, giọng nói khản đặc, "Một hai ngày nữa là tới chu kỳ sinh lý của tôi. Chín ngày tôi ở cùng anh là kỳ an toàn, kỳ nguy hiểm sau khi ly hôn qua rồi."
Giống như một chậu nước lạnh xối trên đầu Lệ Minh Vũ. Tuy nghĩ tới khả năng cô dùng thuốc tránh thai, nhưng chính tai nghe cô nói, anh vẫn vô cớ giận dữ, thậm chí là oán hận. Anh nhìn cô chằm chặp, nói, "Đến bệnh viện, anh muốn thấy kết quả tận mắt!"
"Không có chuyện tôi sinh con cho anh!" Tô Nhiễm đột nhiên lạnh lùng, vung tay hất anh ra.
Phản ứng như vậy chứng tỏ cô rất phản cảm chuyện này.
Lệ Minh Vũ siết chặt tay, săm soi cô bằng ánh mắt nghiêm khắc, "Em nói cái gì?"
"Chúng ta đã ly hôn, tôi sẽ không sinh con cho anh!" Cô kích động đáp lời, mắt chứa đầy vẻ tàn bạo, vô thức thốt ra, "Con của anh chết rồi, nó không còn trên trời này nữa!"
Mùi máu tanh lan tràn không khí hoà nhập mùi máu tươi vùi sâu trong trí nhớ của cô, va chạm mạnh đoạn ký ức cô luôn chôn giấu cẩn thận, quá khứ và thực tại không ngừng ẩn hiện, gọi mở đến đỗi Tô Nhiễm nghe thấy cả tiếng khóc của trẻ con.
Lời nói của Tô Nhiễm bóp nát trái tim Lệ Minh Vũ, anh xoải bước, hai tay ghì siết cô, nghiến răng nói: "Đứa bé chết, là do em hại chết! Ai cho em uống thuốc tránh thai? Ai cho em uống thuốc tránh thai?" Anh hiểu lầm ý của cô.
"Thả tôi ra, thả tôi ra!" Tô Nhiễm hét to, vẻ mặt bàng hoàng như con thỏ bị thương.
Dẫu Lệ Minh Vũ tức giận, nhưng anh vẫn phát giác sự khác thường của cô. Anh phát hoảng, lật đật buông tay.
Tô Nhiễm ôm vai mình, vẻ hoảng sợ trên mặt dần rút đi.
Vài phút sau, anh vươn tay thử chạm Tô Nhiễm, cả người cô run run, anh bèn ôm chầm cô, kiềm chế cảm giác mất mát tràn dâng, giọng anh dịu dàng cất lên, "Vừa rồi anh nặng lời, anh xin lỗi."
Tô Nhiễm run cầm cập, tiếng còi xe cảnh sát vang dội gần đó giống hệt thanh âm cô nghe thấy khi mình ngất vào đêm đông đầy tuyết bốn năm trước, ý thức cô không rõ anh đang nói gì bên tai mình.
Hồi lâu sau, cô thều thào, "Tôi muốn về nghỉ ngơi, tôi rất mệt." Cô đã không còn lòng tin với bệnh viện từ bốn năm trước.
Lệ Minh Vũ thuận theo, bế cô vào xe...
***
Về đến phòng làm việc, Tô Nhiễm không nói tiếng nào liền lên lầu, chui vào phòng ngủ, nhắm mắt nằm yên trên giường. Lệ Minh Vũ vẫn không rời đi, anh ngồi nơi đầu giường, nhìn cô đăm chiêu.
Anh bất giác nhớ tới lời nói của bác sĩ...Lòng người rất phức tạp, muốn chữa trị dứt điểm phải tìm được nguyên do thật sự, cởi chuông cần đến người buộc chuông, như vậy mới tìm đúng bệnh uống thuốc. Ai cũng có khả năng mắc bệnh tâm thần, nhưng có người bệnh nặng hoặc nhẹ, có người tự điều tiết được hoặc không mà thôi. Con người thường xuyên lâm vào tình trạng bế tắc sẽ hình thạnh bệnh tật.
Nhớ đến chuyện đó, Lệ Minh Vũ hít sâu một hơi, trầm tư ngắm nhìn Tô Nhiễm đang nhắm nghiền hai mắt. Tai nạn xe hôm nay kích thích Tô Nhiễm, nên cô mới thay đổi thành một người khác, ánh mắt cô lạnh lùng và tàn bạo lẩn quẩn trong đầu anh, càng như con dao sắc bén đâm vào tim anh.
Anh lại nhớ tình cảnh bất ngờ hôm nay, đôi mắt bỗng u ám, kéo chăn đắp cho Tô Nhiễm, rồi bước nhẹ ra ngoài.
Trong giây lát, cửa phòng lặng lẽ đóng lại, Tô Nhiễm nằm trên giường...chậm rãi mở mắt...