Tô Nhiễm bỗng phát hiện nguy hiểm ùa tới, còn chưa đẩy anh ra, anh đã nắm tay cô. Anh nở nụ cười, một nụ cười tuyệt vọng tràn đầy đau đớn...
"Tôi nhớ em từng nói trong radio, không có loại tình yêu nào cần vứt bỏ tôn nghiêm, lãng phí bản thân. Tô Nhiễm, có đàn ông từ bỏ tình yêu vì sự nghiệp, có phụ nữ lại từ bỏ tình yêu vì tôn nghiêm. So với tôi, phải chăng em đáng thương hơn? Ít nhất tiền tài và quyền lực là thứ có giá trị thật, còn tôn nghiêm của em chỉ đơn giản là địa ngục rất đỗi thương tâm dành cho em!" Anh gằn từng tiếng, "Đã như vậy, tôi sẽ cùng em xuống địa ngục!"
Khi Tô Nhiễm tỉnh lại đã là buổi sáng ngày hôm sau. Ngoài cửa sổ, bầu trời âm u đáng sợ, sương giăng mù mịt khắp nơi.
Thời tiết ở thành phố này rất hiếm khi như vậy.
Hoặc do...
Hôm nay là ngày thứ chín!
Cô bị đánh thức bởi tiếng khóc nức nở, mở mắt ra cô trông thấy Hòa Vy đứng ở cửa phòng ngủ, một tay chống khung cửa, một tay che miệng, nước mắt chảy tràn khóe mi.
Tô Nhiễm mơ màng, không biết tại sao Hòa Vy lại khóc. Đến khi ý thức truyền tới não bộ, cô mới chợt bừng tỉnh!
Chăn từ vai tụt xuống, cô mới ý thức bản thân chật vật biết bao. Bên dưới giường, váy ngủ của cô rách tươm, còn trên giường thì một mớ lộn xộn, thân thể cô lõa lồ. Giờ khắc any, cô xấu hổ nhục nhã như người bị bắt gian.
Hòa Vy run bắn người.
Tô Nhiễm chỉ muốn tìm lỗ nẻ chui vào.
Đúng lúc này, Lệ Minh Vũ đi đến, anh ăn vận chỉnh tề, đối lập với cô là cực đại châm biếm. Anh như thoáng đăm chiêu, quan sát mọi thứ trước mặt, rồi ánh mắt anh mơ hồ tối tăm dừng trên gương mặt cô. Tô Nhiễm cảm thấy khuôn mặt mình nóng bất thường, cô muốn đứng dậy xuống giường, thoát khỏi bầu không khí kỳ lạ này, nhưng toàn thân cô đau nhức, mệt mỏirã rời.
Cô đành vây người vào chăn, kéo chăn lên cao vùi mặt vào đó.
Anh từng ám chỉ với cô rằng anh không có quan hệ gì với Hòa Vy, nhưng đối mặt với Hòa Vy, cô vẫn như một kẻ vụng trộm. Dù anh và Hòa Vy thuần khiết, song bị Hòa Vy bắt gặp cảnh này, cô cảm thấy vô cùng bối rối.
Cô nghe thấy giọng Hòa Vy run rẩy cất lên, "Hai người, sao có thể làm vậy?"
Lệ Minh Vũ trầm mặc.
Hòa Vy gắt giọng, khóc lớn hơn, "Lệ Minh Vũ, Tô Nhiễm, hai người còn biết xấu hổ không hả? Hai người đã ly hôn rồi! Ly hôn rồi!"
"Cô đừng ở đây gây sự!" Lệ Minh Vũ ra lệnh, "Đưa chìa khóa ra đây! Đi ngay!"
"Sao anh có thể đối xử với em như vậy? Bốn năm trước chúng ta yêu nhau cơ mà, anh quên rồi ư? Quên rồi ư? Còn bốn năm nay, ai luôn ở cạnh anh hả?" Hòa Vy phát điên.
"Vậy cô có biết chín ngày qua em cô ở bên cạnh tôi thế nào không?" Giọng anh bất cần.
"Anh không phải con người!"
"Cô có muốn biết chín ngày qua, tôi đối xử với em cô thế nào không?" Thanh âm của anh thấp thoáng ý cười lạnh buốt.
Tô Nhiễm nghe thấy tiếng bước chân anh đến gần, không kịp né tránh, anh đã kéo chăn khỏi người cô, thân thể trắng ngần lưu đầy vết tích thuộc về anh phơi bày trước mặt Hòa Vy.
Anh ngồi xuống cạnh Tô Nhiễm.
Sắc mặt Hòa Vy tái nhợt.
Sắc mặt Tô Nhiễm cũng trắng bệch, ngay cả làn môi cũng run rẩy.
Tay Lệ Minh Vũ vươn ra, dừng trên đầu cô, rồi nhích dần xuống dưới, khẽ thở dài: "Em cô giống như một con mèo ngoan ngoãn, hoặc như một con rối không biết cách phản kháng bị tôi xâm hại, giày vò..."
Tô Nhiễm theo bản năng nhìn anh, ánh mắt mang theo nỗi niềm vô vọng. Cô biết cò kè với ma quỷ, kết quả chỉ có một là sống không bằng chết. Phải rồi, anh đang khiến cô sống không bằng chết.
Hòa Vy bụm miệng, đôi mắt chất chứa bi thương và thất vọng, "Minh Vũ, vì sao là nó? Vì sao anh chọn tới chọn lui vẫn là nó?"
"Bởi vì..." Lệ Minh Vũ thở dài, ngón tay anh sượt từng chút một trên cơ thể run lẩy bẩy của Tô Nhiễm, anh phớt lờ sự hiện diện của Hòa Vy, cất giọng thản nhiên: "Em cô là người dễ dàng khống chế nhất. Muốn giữ cô ấy bên cạnh, tôi chỉ cần uy hiếp những người xung quanh. Như vậy, cô ấy sẽ ngoan ngoãn nằm trên giường của tôi, mặc cho tôi nhấm nháp, mặc cho tôi chơi đùa, mặc cho tôi chiếm hữu hết lần này tới lần khác."
Hòa Vy bịt kín tai.
Tô Nhiễm tuyệt vọng nhìn thẳng vào đôi mắt sâu hun hút của anh. Ngoài bóng tối sâu ở đáy mắt sau thẳm, nó còn phảng phất thêm một thứ khác. Thứ đó như bị kìm nén, ràng buộc bằng sợi dây vô hình và dường như nó đang đấu tranh vô vọng. Mà cô lại bị anh bủa vây, chiếm đoạt, lạc lối trong ánh mắt đen thẳm kiềm chế đó...
Cô biết anh không hạnh phúc. Chính như lời anh nói, vĩnh viễn cũng không có được hạnh phúc, vì thế anh lôi kéo cô cùng chịu chung bất hạnh.
Đôi tay anh siết chặt còng eo của cô, nụ hôn không coi ai ra gì hạ xuống.
Cô giãy dụa nhưng không thoát khỏi anh, đành nhắm nghiền mắt, đón nhận một cách bất lực. Tô Nhiễm biết anh cố tình khiêu khích hai chị em cô. Anh từng dùng Hòa Vy kích thích cô, thì nay anh dùng cô khiêu khích Hòa Vy.
Lòng cô quặn đau. Trái tim và thân thể cô đều đầy thương tích nhưng anh luôn xát muối lên đó, liên tiếp tàn phá cơ thể và tinh thần vốn đã gầy mòn từ lâu của cô.
Tô Nhiễm nghe thấy tiếng trái tim mình nát vụn, từng mảnh vỡ hóa thành tro bụi...
Hòa Vy khóc, ngã vào cạnh cửa.
***
Cục diện ngày cuối cùng có chút hoang đường nực cười. Việc Hòa Vy bất ngờ đến Bán Sơn xé rách hoàn toàn phần yên ổn mà Tô Nhiễm và Lệ Minh Vũ luôn giữ gìn cẩn thận. Hòa Vy không có ý định rời đi, Lệ Minh Vũ cũng không quan tâm.
Sau này, Tô Nhiễm mới biết chìa khóa biệt thự Bán Sơn mà Hòa Vy có là do bản thân Hòa Vy lén tìm xưởng phân phối làm riêng, ngay cả Lệ Minh Vũ cũng không biết Hòa Vy có chìa khóa.
Khi Tô Nhiễm mặc xong quần áo, Hòa Vy đi đến lần nữa. So với vẻ kích động ban sáng, Hòa Vy trở nên bình tĩnh hơn, nhưng đôi mắt Hòa Vy sưng mọng chừng tỏ Hòa Vy đã khóc thêm một trận sau đó.
Tô Nhiễm thấy Hòa Vy đi vào, cô ngồi trên giường thở dài sườn sượt. Hòa Vy thay đổi dáng vẻ cao ngạo dĩ vãng, sắc mặt phờ phạc ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn Tô Nhiễm giây lát, cất giọng uể oải, "Tiểu Nhiễm, chị xin em, em rời khỏi Minh Vũ được không?"
Có đôi khi hai người cùng sống trong một căn biệt thự thì vừa đủ, thêm một người sẽ nảy sinh vài thay đổi.
Bốn năm trước, khi Tô Nhiễm bước ra từ căn biệt thự này, dường như đã chứng tỏ nơi đây chưa từng thuộc về cô. Cho đến bốn năm sau, khi Hòa Vy công khai xông đến đây với thân phận chủ nhân, cô càng có loại cảm giác này.
Có điều Hòa Vy của bốn năm sau khác bốn năm trước. Từ thái độ cay nghiệt lúc đầu đến cầu khẩn bây giờ, chỉ duy nhất một điều không thay đổi: chính là mong muốn Tô Nhiễm rời khỏi.
Khóe mắt Hòa Vy ẩn hiện ánh lệ, Tô Nhiễm nhìn Hòa vy, lòng cô bỗng dâng tràn chua xót. Thời gian quả nhiên thay đổi tất cả. Bốn năm ngắn ngủi, nó khiến Hòa Vy đánh mất tôn nghiêm, trở nên hèn mọn, quỵ lụy tình yêu; nó khiến Lệ Mih Vũ vứt bỏ mặt nạ trầm tĩnh cố hữu, trở nên vui buồn thất thường, dịu dàng tột cùng rổi cũng tàn nhẫn cực độ; nhưng cô vẫn muốn cám ơn bậc thầy thời gian, chí ít nó mài giũa cô trở nên điềm tĩnh, bàng quan đối diện với mọi việc.
Tô Nhiễm không trả lời Hòa Vy, co kéo tay Hòa Vy, vuốt những từng ngón, rồi đến ngón áp út, cô đột nhiên hỏi, "Chị yêu anh ta như vậy, sao có thể nhân nhượng anh ta còn mang nhẫn kết hôn của bốn năm trước?"
Hòa Vy vốn đang ngân ngấn nước mắt bỗng ngẩn ra.
Tô Nhiễm ngẩng đầu, bình thản đối diện với đôi mắt ngây đờ của Hòa Vy.
Hòa Vy hoảng hốt, lập tức rụt tay về, cô vô thức siết chặt tay, bờ môi run bần bật hồi lâu vẫn không đưa ra được đáp án thuyết phục.
"Em nghĩ, em có thể nói đáp án thay chị.." Tô Nhiễm thở dài.
Hòa Vy thấp thỏm, đưa mắt nhìn Tô Nhiễm.
Tô Nhiễm vẫn nhìn cô như trước, giọng cô chắc nịch, "Lệ Minh Vũ vốn không kết hôn với chị."
Nói dứt lời, Hòa Vy hốt hoảng đứng phắt dậy, tỏ vẻ cứng cỏi che lấp nỗi lòng bất an, cô hít thở gấp gáp, "Ý của cô là gì? Lần trước tôi đã kể cô biết chuyên tôi và Minh Vũ kết hôn, bây giờ cô nói vậy..."
"Anh ta đã giải thích rõ với em rồi." Tô Nhiễm thấp giọng cắt ngang. Đối lập với một Hòa Vy kích động, Tô Nhiễm điềm nhiên như không.
Hòa Vy run bắn người, trợn to mắt nhìn chằm chằm Tô Nhiễm, lát sau Hòa Vy vô thức lắc đầu, thều thào: "Không thể nào.... Không thể nào, anh ấy sao phải giải thích..."
"E rằng cả em và chị đều không hiểu người đàn ông này." Tô Nhiễm nghe Hòa Vy nói, bật ra một tiếng thở dài. Chứng kiến phản ứng của Hòa Vy, cô đã hiểu rốt ráo mọi thứ. Chuyện kết hôn căn bản chỉ là một vở kịch do Hòa Vy tự biên tự diễn mà thôi. Cô suy nghĩ giây lát, rồi nhìn Hòa Vy, "Mấy năm qua, Lệ Minh Vũ chưa từng đưa ra bất cứ lời giải thích nào về chuyện kết hôn. Dù sự việc huyên náo, anh ta cũng không đứng ra làm sáng tỏ vậy nên chị cứ theo suy nghĩ của mình cho rằng anh ta ngầm thừa nhận, mãi mãi cũng không giải thích chuyện này, đúng không?"
Ánh mắt Hòa Vy nhìn Tô Nhiễm tràn trề đố kỵ, nắm chặt tay, đôi môi run lên, "Đúng vậy, tôi và Minh Vũ không kết hôn với nhau. Nhưng Tô Nhiễm, nếu bốn năm sau cô không xuất hiện, tôi và anh ấy nhất định sẽ thành đôi, nhất định sẽ thành đôi! Tôi không biết cô quay về làm gì? Cô và anh ấy ly hôn rồi, vì sao còn chưa chịu từ bỏ?"
"Hết ngày hôm nay là được." Tô Nhiễm không muốn tranh giành với Hòa Vy, cũng không muốn giải thích nhiều, thần sắc cô bình thản nhưng thoáng mệt mỏi. Chín ngày này đối với cô dài như chín năm, mỗi một ngày đều sống trong nơm nớp lo sợ, cô không biết câu nói nào sẽ chọc giận Lệ Minh Vũ, cũng không biết hành động vô tâm nào sẽ kích thích bản tính ngang ngược quá trớn của anh. Cô không phủ nhận, khi Lệ Minh Vũ dịu dàng có thể khiến cô mê đắm, nhưng anh trước sau đều nguy hiểm, giống như một con sư tử, dù anh đang đùa giỡn thân mật với bạn, thì từ đầu chí cuối, anh vẫn luôn là sư tử tiềm tàng nguy hiểm.
Hòa Vy không ngờ cô sẽ nói như vậy, nhất thời ngây ngẩn cả người.
"Đừng hỏi em vì sao. Nếu muốn hỏi, hãy hỏi Lệ Minh Vũ." Tô Nhiễm trông thấy dáng vẻ Hòa Vy ngập ngừng, cô khẽ khàng nói, hơi nhích người sang bên, "Nói chung, qua hết hôm nay em có thể rời khỏi anh ta. Chị yên tâm, từ giờ trở đi em và anh ta sẽ không liên quan gì đến nhau nữa."
Bầu không khí trong phòng thoáng chốc tĩnh lặng.
Vài phút sau, Hòa Vy ngồi xuống, im lặng nhìn cô.
Hai người im lìm một lúc, Hòa Vy mới mở miệng, giọng cô hơi mệt mỏi xen lẫn cố chấp, "Tiểu Nhiễm, chị không thể quay đầu được nữa. Yêu anh ấy là số kiếp của chị, nhưng anh ấy thực sự có khả năng khiến phụ nữ trầm luân, biết rằng đó là hố lửa nhưng vẫn tình nguyện lao vào. Chị biết hành vi của mình rất đáng xấu hổ, nhưng chị không kìm chế được bản thân. Chi yêu anh ấy, yêu đến mức đau khổ, đau khổ đến nỗi cô đơn. Chị không muốn cơn đau và nỗi cô đơn này, em hiểu không?"
Tô Nhiễm nhìn cô, hồi lâu sau mới cất giọng nhỏ nhẹ, "Chị mệt lắm rồi, chị nghỉ ngơi một chút đi." Nói xong, cô đứng dậy.
Hòa Vy khổ sở chống đầu, anh mắt ngập tràn bi thương và bất lực. Khi Tô Nhiễm sắp bước ra ngoài, Hòa Vy lên tiếng, giọng cô khàn khàn cay đắng...
"Em hận chị không?"
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Hòa Vy ngước mắt theo dõi bóng lưng Tô Nhiễm, trông đợi câu trả lời.
Giây phút chờ đợi dài đằng đẳng, sau cùng cô chỉ nghe một tiếng cạch, Tô Nhiễm đóng cửa bỏ đi.