Tô Nhiễm tắt máy, nhìn thoáng qua đồng hồ treo tường, đúng năm giờ, lúc này mà Lệ Minh Vũ nói về nhà? Cô vốn muốn nán lại phòng làm việc lâu hơn, hoàn tất việc còn tồn đọng, nhưng không biết mấy giờ anh về nên bèn gọi điện hỏi anh, nào ngờ kết quả lại như vậy.
Khi tắt máy, ngón tay vô tình chám trúng lịch sử cuộc gọi, ánh mắt lơ đãng lướt qua nhưng nhanh chóng nhìn chằm chằm màn hình điện thoại. Bởi vì nhớ số đện thoại của Lệ Minh Vũ nên cô chỉ bấm số trực tiếp, không tìm kiếm trong danh bạ. Bây giờ để ý đến lịch sử cuộc gọi, cô bỗng giật mình.
Trên màn hình, cuộc gọi mới nhất mà lịch sử cuộc gọi lưu lại, bất ngờ thay, tên hiển thị đối phương lại là "Ông xã".
Hai chữ này xuất hiện trong điện thoại càng dọa Tô Nhiễm sợ hãi. Cô nhớ kỹ đêm đó ở trước mặt Lệ Minh Vũ, cô lưu số điện thoại của anh, nhưng chỉ lưu tên anh thành "Lệ Minh Vũ", sao bây giờ lại thành "Ông xã" rồi?
Cô dám khẳng định bản thân chưa từng sửa, vậy người có thể đụng vào điện thoại của cô chỉ có một, chính là Lệ Minh Vũ, anh sủa từ lúc nào? Anh sửa thành như vậy để làm gì?
Cô đứng trầm mặc hồi lâu vẫn không nghĩ ra đáp án, đành thôi, cô bước lên lầu chia thiết bị mới nhất vừa điều chế cho công ty, rồi nhận được điện thoại hối bản thảo của biên tập viên, Tô Nhiễm liên tục xin lỗi. Đợt này quá bận, bận đến mức cô không có thời gian tập trung sáng tác, biên tập viên thông cảm lùi thời gian nộp bản thảo lại.
Xong xuôi mọi thứ cũng mất hơn nửa tiếng, Tô Nhiễm vội thu dọn giỏ xách rời khỏi phòng làm việc. Cô bắt taxi, chạy thẳng về Bán Sơn.
Lá xanh um tùm đang đưa tràn đầy sức sống. Chớp mắt đã đến giữa hè, Tô Nhiễm xuống xe vô thức ngửa đầu lướt qua cây cối chung quanh, mới thấy bỡ ngỡ hóa ra ùa hè đã tới từ lúc nào không hay.
Lòng cô không khỏi cảm thán thời gian trôi qua quá nhanh, lơ đễnh nhớ tới mấy ngày sống cùng Lệ Minh Vũ.
Thân hình anh cao lớn dựa sát vào tường, một chân đạp đất một chân giẫm trên bậc thềm, cúi sát đầu không biết đang nhìn cài gì. Ánh nắng lan tràn vầng sáng mỹ lệ lên gương mặt anh tuấn của anh, thần thái anh thoải mái, ánh sáng kéo bóng anh dài tít tắp. Mọi thứ tạo nên một con người cương nghị và có chút gì đó biếng nhác mà cô chưa bao giờ gặp qua.
Cảnh này đập vào mắt Tô Nhiễm, chảy xuôi vào tim cô. Từ ngày cô biết Lệ Minh Vũ, cô chưa bao giờ tìm thấy cụm từ "Biếng nhác" trên anh. Anh trong ấn tượng của cô lúc nào cũng trầm tĩnh khó đoán, cô chưa từng thấy anh cười tươi vui sướng hay đau thương vô bờ, dường như cuộc đời của anh chỉ biết tiến thẳng về trước.
Nhưng bây giờ, anh ngồi ở đó, chỉ cách cô vài bước chân, thần thái anh dịu dàng ấm áp, bộ dáng lười biếng của anh càng giống một liều thuốc độc đầy mê hoặc, mái tóc đen nhánh hơi che mắt. Cô không trông thấy vẻ mặt của anh nhưng cảm giác được sự nhàn nhã của anh.
Hóa ra, cảm xúc có thể lây truyền.
Khi người bên cạnh ta hài lòng, tự nhiên tâm trạng ta cũng thoải mái theo. Khi người bên cạnh ta giận dữ, ta cũng cảm thấy buồn phiền. Có lẽ đây là bản tính tốt đẹp của con người.
Thời gian như ngừng trôi. Cảnh này như một đoạn phim đang dừng, dưới ánh mặt trời, cô đứng ở đó, anh ngồi biếng nhác trên bậc thềm...
Cuối cùng, hình ảnh đó cũng chấm dứt khi người đàn ông ngẩng đầu lên, thấy Tô Nhiễm đứng lặng gần đó, ánh mắt thoáng chốc ngay ngẩn. Tô Nhiễm mặc áo trắng, quần kaki đứng dưới nắng. Anh bất chợt nhớ tới hình ảnh trong phim, trái tim anh thoáng tắc nghẹn. ời bác sĩ nói văng vẳng bên tai anh... Gian phòng màu sáng sẽ giúp Tô Nhiễm cảm thấy bình yên. Đây là vấn đề bác sĩ phát hiện được sau khi cô nhập viện.
Có lẽ cô là một thiên thần, chỉ tiếc lại bay vào địa ngục do anh dày công sắp đặt.
Tô Nhiễm đứng yên tại chỗ, thấy anh nhìn bản thân chăm chú, cô có vẻ ngượng gạo, đi lên trước lấy chìa khóa, cất giọng bối rối hỏi anh, "Anh đợi lâu chưa?"
"Chưa, mới hơn mười phút mà thôi." Anh đứng dậy, dừng phía sau cô.
Tô Nhiễm gật đầu, cảnh này khiến cô nhớ tới lần trước. Cô mở cửa nhà, hiếu kỳ hỏi anh, "Ban này anh chăm chú nhìn gì vậy?"
Cô hơi ngoảnh đầu, ánh nắng rọi sáng một bên mặt cô, đôi mắt cô sáng bóng như ngọc thoáng nghi hoặc.
Lệ Minh Vũ nhìn cô, đôi mắt trầm tĩnh cố hữu chứa chan dịu dàng, "Nhìn con kiến."
"Con kiến?" Tô Nhiễm nghĩ bản thân nghe lấm, anh đang nhìn con kiến?
"Hồi còn bé, anh rất thích nhìn kiến dọn tổ. Vừa này, anh trông thấy vài con kiến dọn vào sân chúng ta, chứng tỏ cây cối ở đây tươi tốt vô cùng." Giọng anh thản nhiên nhưng thư thái.
Tô Nhiễm nhìn anh một cách sững sờ. Vừa rồi anh nhắc tới hồi bé? Rồi lại nói "chúng ta "?
"Vào nhà thôi em." Nhìn vẻ mặt cô kinh ngạc, Lệ Minh Vũ thấy có chút kỳ lạ, khẽ nói.
"Ừm." Lúc này cô mới phản ứng.
Đến giờ làm bữa tối, bầu không khí có vẻ khác thường.
Đây là cảm giác mà Tô Nhiễm chưa từng có. Tuy cô đã sống cùng anh được một tuần, tuy cũng có lúc xấu hổ, nhưng dường như đêm nay quá mức yên tĩnh.
Lệ Minh Vũ giải quyết xong công việc, liền đi xuống phòng ăn dưới lầu, nhìn thấy Tô Nhiễm đang cầm dao dán chặt mắt vào khoai tây trên thớt, anh tiến lên trước mở vòi nước rửa tay, bình thản hỏi, "Sao vậy?"
"À, tôi.. tôi đang suy nghĩ nên làm món Trung hay món Tây." Cô cắn môi, trả lời.
Lệ Minh Vũ lau tay, "Món Trung đi em."
Tô Nhiễm gật đầu, cầm dao, dè dặt cắt khoai tây.
Lệ Minh Vũ không rời đi, đứng bên cạnh cô vài phút. Về sau có lẽ nhìn không thuận mắt, anh bốc một miếng khoai tây sắt sợi to như cây côn, cất giọng nhàn nhạt, "Cái này là cái gì?"
Ơ..
"Cái đó là khoai tây sắt sợi." Tô Nhiễm đỏ mặt.
Anh nhếch mày, lại nhìn thành phẩm mà cô tốn hơn mười phút để cắt, to nhỏ không đều, đứt đoạn lung tung.. Nói chung là muôn hình vạn trạng, không nhịn được nói, "Mở mang hiểu biết."
"Trời ơi, anh đừng chỉ nhìn bề ngoài của nó mà." Cô ngại ngùng, lại thấy cần vì tôn nghiêm của phụ nữ nên gắng gượng giải thích, "Đồ ăn chỉ cần ăn ngon thì được rồi. Cái trong tay anh cắt hơi to một chút, nhưng tôi cắt thêm một nhát là mỏng ngay, phải không?" Cô không chú ý đến giọng điệu ngây thơ của bản thân.
Nhưng Lệ Minh Vũ chú ý.
Anh nhìn khuôn mặt ửng đỏ và giọng nói nũng nịu của cô, trái tim cứng rắn rung động nhẹ nhàng, nhưng lắc đầu bất đắc dĩ, thuận thế cầm con dao của cô, "Đứng qua một bên đi, đừng vướng tay vướng chân." Giọng anh lộ vẻ nuông chiều như có như không.
Tô Nhiễm hết sức vô tội né sang bên, nhìn anh đổi con dao khác, lại nghe anh nói thản nhiên. "Đây mới là dao dùng cắt rau cải. Dao vừa rồi em cầm, dùng để cắt thịt và cá."
"Ừm." Cô gật đầu, hơi cau mày, không phải cái nào cũng như nhau à? Có phân biệt rõ ràng như vậy không?
Đương nhiên thắc mắc của cô chỉ giấu trong lòng. Nào ngờ, Lệ Minh Vũ hiểu thấu tâm tư của cô, không ngẩng đầu lên cất giọng, "Lưỡi dao dày mỏng, mức độ sắc bén định đoạt công dụng khác nhau của nó. Dao cắt rau cải thường bén và nhẹ, dao cắt thịt thì hơi dày, cầm trong tay phải cảm thấy nằng nặng. Thêm nữa, cắt ray và thịt vốn phải dùng dao khác, bằng không sẽ ảnh hưởng đến mùi vị thức ăn."
"À.." Đối với bản lĩnh xem thấu tâm tư của đối phương mau chóng của anh, cô không tài nào nghi nổi, nhưng cuộc nói chuyên này đích xác đã dạy cô một bài học.
Lệ Minh Vũ lấy khoai tây, đột nhiên nhớ tới gì đó, ngước đầu hỏi, "Tối qua khi cắt trái cây, em dùng dao nào?"
Tô Nhiễm sửng sốt, liếm môi lúng túng, sau đó xấu hổ chỉ chỉ con dao trong tay anh.
"Dùng dao này?" Lê Minh Vũ hết sức nhẫn nại hỏi lần nữa.
"Ừm." Cô cũng gật đầu hết sức quả quyết. Tuy cô đã biết mình phạm sai lầm.
Lệ Minh Vũ ngó cô hồi lâu, ánh mắt từ bất lực đến buồn cười, nhưng thành thạo giấu ý cười ở đáy mắt, chỉ con dao khác, "Lần tới dùng dao này."
"Ừm." Cô phát hiên ngày hôm nay cô nói chữ này rất nhiều, lại thấy bên dưới bày ra một loạt dao, cô không kìm được hỏi, "Vậy còn những cái này thì sao?"
Tô Nhiễm gật đầu, "Biết rồi.." Chỉ lột vỏ trái cây, mà cần nhiều dao như vậy sao?
Ông trời ơi, lúc cô ở Paris chỉ dùng vẻn vẹn một con dao suốt bốn năm.
Con người anh thật lập dị!
Lệ Minh Vũ không nói thêm gì, bắt đầu xắt khoai tây thành sợi. Trong nháy mắt dao hạ xuống, Tô Nhiễm dấn trợn to mắt vô hạn, nhìn anh xắt vô cùng thành thạo, cô không khỏi líu lưỡi. Trời ạ, anh có thể xắt vừa nhanh vừa chuẩn, chưa tới một phút ngắn ngủi, tất cả khoai tây đều biến thành sợi.
Đợi anh xắt xong, cô bước lại gần, bốc một miếng khoai tây xắt sợi, buộc miệng bật ra một câu khâm phục anh từ tận đáy lòng, "Trời ơi! Đây là khoai tây xắt sợi ư? Mỏng dính y chang sợi tóc luôn đã vậy còn trong suốt nữa nha." Trong suốt, vậy chứng tỏ khoai tây anh xắt nhuyễn vô cùng. Cô lại cúi đầu nhìn nhám khoai tây xắt sợi trước mặt, ông trời ơi kích thước cũng đồng đều.
Cô khó khăn nuốt nước bọt xuống, "Anh.. trước đây làm đầu bếp ư?" Cô chưa nghe kể qua, bất giác nắm tay anh rồi xòe rộng ra.
Lệ Minh Vũ không biết cô muốn làm gì, chỉ cảm thấy được cô nắm tay rất thoải mái, anh đứng bất động ngắm cô.
"Trời! Anh cũng không bị thương luôn. Nếu như là tôi, mà xắt sợi mỏng như vậy, ngón tay không biết hứng bao nhiêu nhát rồi đó."
Hóa ra là vậy.
Ánh mắt anh hơi vụt lên ý cười, nhưng giọng điệu vẫn nhàn nhạt, "Khó hiểu thật, sao em có thể viết tiểu thuyết được nhỉ? Nữ chính của em không phải chuyên gia ẩm thực à?"
Tô Nhiễm gượng cười, "Đó không phải chỉ hư cấu sao?"
Nụ cười trên môi cô mềm mại như hoa huệ tây lặng lẽ tỏa hương thơm ngát, khiến Lệ minh Vũ nhìn đến si mê. Lúc này, Tô Nhiễm mới ý thức hai người áp gần nhau quá mức, cô lật đật gãi đầu, giơ tay gãi lỗ tai, mượn dịp tránh né ánh mắt nỏng bỏng bên trên đỉnh đầu, gò má Tô Nhiễm vô cớ đỏ bừng.
Tại sao lại như vậy? Cô chỉ cxảm thấy cơ thể mình như tan chảy dưới anh nhìn chăm chú của anh.
Lệ Minh Vũ cúi đầu ngắm nhìn dáng dấp ngây thơ của cô, lại nhớ tới bô dáng khi ở bệnh viện tâm thần, trái tim bỗng đau nhói, anh không nén nổi tình cảm muốn vươn tay vuốt ve gương mặt cô, chợt nghe cô hỏi, "Sao anh lại bết nấu ăn?"
Tay anh giơ đến giữa chừng đột nhiên ngưng trệ, lát sau lại từ từ buông thõng, ánh mắt nóng bỏng cũng chầm chậm tiêu tan như thủy triều rút xuống. Tô Nhiễm đợi mãi lâu vẫn không nghe anh trả lời, cảm thấy kỳ lạ ngẩng đầu nhìn nhưng ngạc nhiên sợ hãi. Đôi mắt anh không hiểu vì sao lại nhuộm tràn tối tăm như màn sương dày đặc, khiến cô nhìn không rõ sự biến hóa rtong tâm tư của anh.
Làm sao vậy?
Cô hỏi vấn đề nhạy cảm gì ư?
hồi lâu sau, anh mới lên tiếng, ngữ khí có vẻ cứng nhắc, "Tôi biết từ nhỏ rồi." Nói xong, anh liền xoay người đi đến tủ lạnh, lấy thêm rau xanh từ bên trong.
Nếu anh không biết chăm sóc bản thân thì đã không còn đến bây giờ.
Tô Nhiễm hơi giật mình, nhìn bóng lưng rộng lớn của anh đột nhiên trở lên xa lạ, cô nhất thời u mê..
Hội quán rượu vang
Cửa kính ánh ra một Lạc Tranh nóng vội, khi nhìn người ngồi đối diện cô uống đến ly rượu vang thứ ba, cô không nhịn được đập bàn, giọng cô lạnh buốt: "Đã hơn hai tiếng trôi qua. Cậu Tiêu, cậu vẫn không định nói thật với tôi ư?"
Một góc khác bàn, Tiêu Diệp Lỗi lười biếng dựa vào g