Chúng ta đều sai rồi, thời gian cũng sai rồi. Cứ tưởng rằng duyên phận tới thì có thể yên tâm, tưởng rằng nghiêm túc thì có thể giữ chặt, tưởng rằng đôi bên chịu quá nhiều thương tổn thì có thể cảm động ông trời, tưởng rằng dũng cảm quên đi tất cả là được.
Chúng ta đều sai rồi, đôi khi bỏ lỡ vẫn là bỏ lỡ…
***
Tới sở cảnh sát, Tô Nhiễm mới biết “anh Đông” tên đầy đủ là Trình Nhật Đông, cũng tới sở cảnh sát, Tô Nhiễm mới biết vụ án này cảnh sát sắp xếp xử lý bí mật. Nói cách khác, cô chỉ cần nhận mặt là được, không cần ra tòa làm chứng. Bao nhiêu đây cũng đủ giúp cô yên tâm hơn, dù sao đi nữa loại chuyện này nếu ầm ĩ ra tòa án, tất cả mọi người đều chú ý đến cô.
Nhưng đồng thời điều này lại bất lợi với Diệp Lỗi. Diệp Lỗi vì cô mà đánh người, một khi cô không ra tòa làm chứng, tội danh của Diệp Lỗi sẽ thành lập. Lệ Minh Vũ bảo vệ cô, song cũng đẩy Diệp Lỗi vào chỗ chết, giống như dùng giáo của cô đâm vào khiên chắn của cô, phải làm sao đây?
Quá trình nhận thức chính là khơi gợi hồi ức. Khi cô đứng yên ngoài tấm kính quan sát vài người đàn ông, cảnh tượng hung bạo hôm đó lại vụt lên trong đầu, cô bất giác thở nhanh hơn, tay cô run rẩy.
“Bà Lệ yên tâm, chúng tôi sẽ bảo mật toàn bộ tư liệu. Trình Nhật Đông phạm tội nhiều lần, dù không có vụ cưỡng dâm chưa thành lần này, chúng tôi vẫn đủ chứng cứ khởi tố anh ta.” Một nữ cảnh sát bên cạnh trấn an cô. “Vì vậy, bà Lệ cứ yên tâm nhận mặt.”
Tô Nhiễm gật đầu, bước lên trước, nhắm nghiền mắt, nụ cười dữ tợn và hơi thở đàn ông lần nữa ập vào mặt cô, khiến cô run rẩy không thôi.
Bờ vai cô chợt ấm áp, mở mắt ra gặp lại Lệ Minh Vũ không biết đến từ lúc nào, tay anh vịn vai cô, thấy đôi mắt cô ngây ngốc nhìn bản thân, đáy mắt anh thấp thoáng ý cười nhè nhẹ, “Đừng khẩn trương, em cứ quan sát kỹ lưỡng.”
Bàn tay anh tràn ngập sức mạnh, khoảnh khắc này mang đến cho cô cảm giác an toàn và ấm áp vô tận. Cô gật đầu nhìn về phía tấm kính , chốc lát sau cô chỉ một người đàn ông trong số đó, “Số hai.”
Nữ cảnh sát lướt mắt qua Lệ Minh Vũ rồi đến Tô Nhiễm, che giấu ước ao trong mắt, nhẹ giọng hỏi, “Chắc chắn?”
Nữ cảnh sát cười cười, “Chúng tôi phải cảm ơn cô và bộ trưởng Lệ mới đúng, nhờ hai người mà bên cảnh sát chúng tôi không bị động. Cô yên tâm, cảnh sát đã nắm đủ bằng chứng khởi tố Trình Nhật Đông, chỉ cần lát nữa ghi chép thêm vài chi tiết là hoàn tất.”
Tô Nhiễm gật đầu nhưng lòng thấp thỏm bất an. Nữ cảnh sát định rời đi, nhìn khuôn mặt cô có vẻ tái nhợt, nữ cảnh sát tưởng cô sợ Trình Nhật Đông trả thù, vội vàng trấn an, “Bà Lệ, cô yên tâm. Có ông xã giống bộ trưởng Lệ bên cạnh, dù là ai cũng không thể thương tổn cô.”
Một câu nói thốt ra bất ngờ khiến Tô Nhiễm sửng sốt, cô ngước mắt lên nhìn nữ cảnh sát, hồi lâu sau mới yếu ớt trả lời, “Cô gọi tôi là Tô Nhiễm được rồi.”
Cách xưng hô của bốn năm trước, sao cứ phải lấy ra dằn vặt cô làm gì?
“Bà Lệ bình dị gần gũi giống bộ trưởng Lệ quá.” Nữ cảnh sát hiểu sai ý hoàn toàn, cười tươi hơn, “Phải công nhận bộ trưởng Lệ là một người chồng gương mẫu, khi anh ấy báo án dặn đi dặn lại chúng tôi không được để việc cô đến sở cảnh sát nhận dạng tiết lộ ra ngoài. Đồng thời anh ấy cũng nói với chúng tôi rằng cô không ra tòa làm chứng. Chúng tôi hiểu lý do anh ấy làm vậy. Công nhận bộ trưởng Lệ đúng là một người chồng chu đáo.”
Tô Nhiễm càng nghe càng bối rối, đôi khi sự việc giống như thế này, nhận thức trước kia bị phủ định, tự nhiên sẽ sản sinh ra nghi vấn. Chính như cô bây giờ đã phân biệt không rõ Lệ Minh Vũ vì suy nghĩ cho cô thật, hay vì một mục đích khác.
“Ưm…” Cô ngập ngừng nhưng vẫn hỏi Trình Nhật Đông tố cáo người đàn ông tên
Tiêu Diệp Lỗi phải không?”
Nữ cảnh sát không hề nghĩ ngợi, gật đầu ngay, “Đúng vậy, anh ta tố cáo vết thương trên người đều do Tiêu Diệp Lỗi gây nên.”