cô đành ngừng lại, oán giận nhìn anh chăm chú, \'”Lệ Minh Vũ, tôi sẽ không đổng ý kỳ hạn chín ngày nực cười này của anh. Tôi chỉ biết, lúc trước tôi và anh đã ký tên ly hôn. Tôi mặc kệ điều khoản phụ gì đó, tôi và anh đã là hai người xa lạ, là hai nguời không liên quan gì nhau. Nếu anh muốn cầm họp đổng uy hiếp tôi, tốt thôi, chúng ta cứ kéo nhau ẩm ĩ ra tòa. Tôi lại đang muốn nhìn nguời mất hết danh dự là anh hay tôi. Đối với tôi, họp đồng này vốn chẳng có bất cứ tác dụng nào.
Ba tôi đã mất, dù anh cầm hợp đồng này làm nhà họ Hòa xấu hổ như thế nào cũng không liên quan đến tôi."
Lệ Minh Vũ nhìn cô rất lâu rồi buông tay, miệng anh chẩm chậm nhếch lên một đuờng cong khó đoán. Trong mắt anh, Tô Nhiễm ngay lúc này chỉ giống một con mèo nhỏ đang vươn móng vuốt, bộ dáng cô đáng yêu pha trộn vói hung hãn, đôi mắt cô xinh đẹp long lanh nước lộ rõ cảnh giác và chống cự, cô không biết hình dáng lúc này của mình rất dễ khơi dậy nhiệt huyệt đàn ông.
"Vậy ư? Thế bây giờ chúng ta thảo luận vể Mộ Thừa và Guerlain thì sao?" Anh lại ngổi xuống sofa, hết sức lười biếng gác chân, nhìn Tô Nhiễm, hệt như lời cô nói đã nằm trong định liệu của anh.
Tô Nhiễm cau chặt mày, hô hấp gấp gáp.
"Tạm thời không nhắc đến vấn để Guerlain không được rót thêm vốn thì sẽ chật vật như thế nào, sẽ thiếu xưởng sản xuất bao nhiêu tiền. Chỉ nói mỗi Mô Thừa thôi. Thực ra, anh ta cũng rất oan uổng, đểu là chuyện của mười năm trước rồi, cảnh sát cũng chẳng tìm được chứng cớ gì mà lại bất ngờ dẫn anh ta đến sở cảnh sát. Chuyện này một khi loan truyền ra ngoài, đồng nghiệp cùng làm chung bệnh viện với anh ta chắc chắn sẽ bận rộn, em nói thử xem giới truyền thông có bỏ qua đề tài sốt dẻo như vậy không?" Anh dựa người vào sofa, lạnh nhạt cất giọng. Tô Nhiễm nghe rõ ràng lời anh nói.
Kỳ thực, nhìn thấy anh ở sân bay, cô đã biết chuyện này dính dáng đến anh. Khi anh đến trước mặt cô, trầm tĩnh kêu cô theo anh về nhà, cô chỉ biết anh đang uy hiếp cô, lấy nguời và việc uy hiếp cô. Một bên là người bạn nam thân thiết suốt bốn năm qua của cô, một bên là chị em kết nghĩa mang lại hơi ấm cho cô nơi đất khách quê nguời. Nếu muốn cô không quan tâm đến họ, làm sao cô có thể sống thanh thản?
Vì lẽ đó, mãi lâu sau cô cười nhạt, "Chắc hẳn nếu tôi không đồng ý điều kiện của anh, thì người thân tiếp theo bên cạnh tôi cũng mắc phải tai ương? Người anh nhắm tiếp theo là ai?"
"Tô Nhiễm, em nghĩ sai một chuyện rồi. Mấy lời này tôi từng nói trước đây với em. Tôi chẳng hứng thú với người thân bên cạnh em, từ đầu đến cuối tôi chỉ nhằm vào một mình em mà thôi. Đương nhiên, muốn một người ngoan ngoan nghe lời, thì việc hy sinh những người xung quanh là điều không thể tránh khỏi. Nhưng hy sinh ít hay nhiều thì còn phụ thuộc vào việc em có chịu phối hợp hay không". Ngón cái Lệ Minh Vũ khẽ vuốt cằm, thờ ơ nói rồi bồi thêm một câu, "Ah, phải rồi, Tiểu Đóa cũng rất dễ thuơng. Tôi biết, Tiểu Đóa là bạn thân nhất của em, phải không?"
"Anh không được phép làm hại Tiểu Đóa." Tô Nhiễm nóng nảy. Ngoại trừ ba mẹ, An Tiểu Đóa là người quan trọng nhất với cô. Nếu vì cô mà An Tiểu Đóa bị thương tổn, ngay cả cái chết cô cũng nghĩ đến.
Lệ Minh Vũ quả nhiên tàn nhẫn có đủ. Cô biết rõ chiêu này của anh quá thâm độc, quá độc ác, khiến cô mất hết năng lực phản kháng. Con nguời này một khi đã muốn gây phiền phức cho Tiểu Đóa, chắc chắn sẽ tìm đủ mọi cách hãm hại? Văn kiện rớt xuống thảm trải sàn, Tô Nhiễm bàng hoàng. Một lúc sau, cô khom người nhặt lên, tay cô run run lật từng trang. Văn kiện này cô đã thấy bốn năm trước, suốt cả đời cô vĩnh viễn cũng không quên đưọc mỗi chữ mỗi câu trong đây. Vì mỗi một điều khoản đều là sỉ nhục với cuộc hôn nhân đã qua đó của cô, làm sao có thể xem sót?
"Lúc trước vì bảo đảm quyền lợi cho em nên ba em đã bổ sung điều khoản phụ. Mặt trên có viết giới hạn thời gian. Thực ra thì dựa theo quy đinh về thời sian mà ba em để thêm vào đúng lễ Giáng sinh bốn năm trước, hợp đồng vẫn còn chín ngày. Nói cách khác, chúng ta đã làm trái nội dung định truớc, đã ly hôn sớm chín ngày. Nhưng may mắn chỉ có một mình em ký tên, nếu không ngay cả tôi cũng coi là làm trái với điều ước." Lệ Minh Vũ dựa người vào sofa, vô cùng bình tĩnh giải thích.
Tô Nhiễm kinh hoàng, lúc này mới nhìn đến điều khoản phụ mà anh nhắc đến. Nó là một nhóm chữ nhỏ nằm góc dưới trang cuối cùng của văn kiện. Lúc trước, cô chỉ biết xem đến phần kết, ngoài đau khổ cô chẳng kịp xem thêm điều khoản bổ sung. Không, tại sao có thể như vậy?
"Cái này giống như hợp đồng thương mại, chưa đạt đến kỳ hạn hợp đồng hoặc chưa hoàn thành nghĩa vụ cần phải thục hiện, dù thời gian có lâu hơn thì nó vẫn còn hiệu lực. Tô Nhiễm, bây giờ em vẫn là vợ của tôi. Dù chỉ chín ngày, em cũng phải thực hiện hết nghĩa vụ của một nguời vợ. Khó chấp nhận cũng phải chấp nhận. Tôi là chổng của em, cần hay không cần em là do tôi quyết định. Em chưa ly hôn thì đã sống tùy tiện cùng người đàn ông khác, em cho rằng tôi sẽ xem như không có chuyện gì xảy ra?" Ánh mắt và giọng điệu của Lệ Minh Vũ vô cùng lạnh lùng.
Tô Nhiễm không còn hơi sức nghe anh đang nói gì, cô chỉ nhìn trân trân vào văn kiện trong tay. Cô khó tin nhìn những hàng chữ trên đó hết lần này đến lần khác, nhất là điều khoản phụ. Lệ Minh Vũ nói xong, hổi lâu sau cô mới ngẩng đẩu, giơ văn kiện lên, lạnh lùng nhìn anh: "Cái này không phải phần văn kiện mà chúng ta đã ký bốn năm truóc."
Cô nhớ rết rõ, bốn năm trước khi cô ký tên, anh cũng ký tên. Nhưng trên văn kiện này lại không có chữ ký của anh. Cái này không đúng.
Lệ Minh Vũ dường như biết truóc cô sẽ nói như vậy, anh bắt chéo chân, nhếch mày rổi bình thản cất tiếng, "Ký kết hợp đồng mà, đương nhiên phải có bản chính và bản phụ rồi. Tô Nhiễm, chẳng lẽ ngay cả điều căn bản này, em cũng không biết ư?"
"Anh..." Tô Nhiễm bỗng dưng hiểu rõ mọi thứ. Bốn năm truóc, cái mà họ ký tên vốn chỉ là bản chính hoặc bản phụ của một phần hợp đồng. Tất cả là do cô, do cô đau lòng, nên đã quên đạo lý hợp đồng thì không thể chỉ có một bản. Chắc chắn bản được ký tên đó đã bị anh hủy bỏ. Phần hợp đồng này thình lình xuất hiện chữ ký của cô, nhưng chỉ thiếu duy nhất chữ ký của Lệ Minh Vũ. Rõ ràng đây là mưu mô của anh. Tô Nhiễm nhìn người đàn ông trước mắt mình như nhìn người dưng xa lạ, à không, đối với cô, Lệ Minh Vũ chưa bao giờ thân quen. Cô căm hận nhìn anh. "Văn kiện này do anh ngụy tạo. Tôi có thể coi như vô hiệu."
"Ngụy tạo?" Lệ Minh Vũ như nghe được chuyện hài buồn cười nhất trên đời, khóe miệng nhếch lên, nhưng đáy mắt trước sau đều lạnh lùng, "Ai có thể chứng minh? Chỉ dựa vào một câu nói của em ư?"
Tô Nhiễm bối rối. Đúng vậy, ai có thể chứng minh cái này do anh ngụy tạo? Ba cô và Lệ Minh Vũ đều là nhân vật có máu mặt. Chắc chắn bốn năm trước khi ký kết hợp đồng hôn nhân để gìn giữ danh tiếng, nên chỉ có hai ngưòi họ mới biết. Loại chuyện thế này vốn chẳng thể tìm tới luật sư công chúng. Vì vậy, dựa vào thái độ kiêu ngạo của Lệ Minh vũ cũng không khó đoán, không ai có thể nắm bắt đưọc sơ hở của anh.
"Cuộc hôn nhân bôn năm trước đối vói anh là một điều sỉ nhục, không phải anh đã nghĩ đến chuyện giải thoát từ lâu rồi ư? Vì sao bốn năm sau anh lại thay đổi? Lệ Minh Vũ, rốt cuộc anh muốn cái gì? Một cuộc hôn nhân anh không cần vào bốn năm trước, vì sao anh lại phải tìm vào bốn năm sau?" Cô không hiểu, thật sự không hiểu.
Lệ Minh Vũ nhìn cô hơn vài phút, ngay khi Tô Nhiễm cho rằng anh sẽ cho cô một đáp án chính xác, anh lại vô cùng trầm tĩnh lên tiếng, "Ký kết hợp đồng chính là mong muốn con người tuân thủ theo nó. Tôi chỉ biết rằng quan hệ vợ chồng của chúng ta vấn còn chín ngày mới hết hạn. Chín ngày này, em phải làm tốt vai trò bà Lệ, làm hết trách nhiệm của một người vợ."
"Đã như vậy, vì sao bốn năm sau anh mới nhớ tới những chuyện này? Lệ Minh Vũ, rốt cuộc anh đang tính toán cái gì?" Tô Nhiễm lạnh lùng hỏi.
Ánh mắt anh càng lúc càng sa sầm. Lệ Minh Vũ đứng dậy, đi về phía cô, vóc người anh cao lớn hầu như có thể ôm trọn cô. Bàn tay anh đỡ lấy ót cô, rồi bất ngờ siết chặt, buộc cô phải ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt mắt anh...
"Nếu em biết thân biết phận một chút, không chừng tôi đã buông tha em. Nhưng Tô Nhiễm, em thật sự không biết trời cao đất rộng là gì.Nếu số phận hết lần này đến lần khác cứ an bài cho em xuất hiện trưóc mắt tôi, vậy tại sao tôi còn phải phụ lòng ông trời, hmm?" Giọng điệu anh mềm mỏng, trầm thấp lạ thuờng, như thầm kín đưa tình, nhưng lại như uy hiếp và gây áp lực.
Lòi nói của anh càng khiến cô thêm khó hiểu.
"Buông tôi ra." Tô Nhiễm vùng vẫy, nhưng càng vùng vẫy, anh lại càng siết chặt hơn. Cuối cùng, cô đành ngừng lại, oán giận nhìn anh chăm chú, \'”Lệ Minh Vũ, tôi sẽ không đổng ý kỳ hạn chín ngày nực cười này của anh. Tôi chỉ biết, lúc trước tôi và anh đã ký tên ly hôn. Tôi mặc kệ điều khoản phụ gì đó, tôi và anh đã là hai người xa lạ, là hai nguời không liên quan gì nhau. Nếu anh muốn cầm họp đổng uy hiếp tôi, tốt thôi, chúng ta cứ kéo nhau ẩm ĩ ra tòa. Tôi lại đang muốn nhìn nguời mất hết danh dự là anh hay tôi. Đối với tôi, họp đồng này vốn chẳng có bất cứ tác dụng nào.
Ba tôi đã mất, dù anh cầm hợp đồng này làm nhà họ Hòa xấu hổ như thế nào cũng không liên quan đến tôi."
Lệ Minh Vũ nhìn cô rất lâu rồi buông tay, miệng anh chẩm chậm nhếch lên một đuờng cong khó đoán. Trong mắt anh, Tô Nhiễm ngay lúc này chỉ giống một con mèo nhỏ đang vươn móng vuốt, bộ dáng cô đáng yêu pha trộn vói hung hãn, đôi mắt cô xinh đẹp long lanh nước lộ rõ cảnh giác và chống cự, cô không biết hình dáng lúc này của mình rất dễ khơi dậy nhiệt huyệt đàn ông.
"Vậy ư? Thế bây giờ chúng ta thảo luận vể Mộ Thừa và Guerlain thì sao?" Anh lại ngổi xuống sofa, hết sức lười biếng gác chân, nhìn Tô Nhiễm, hệt như lời cô nói đã nằm trong định liệu của anh.
Tô Nhiễm cau chặt mày, hô hấp gấp gáp.
"Tạm thời không nhắc đến vấn để Guerlain không được rót thêm vốn thì sẽ chật vật như thế nào, sẽ thiếu xưởng sản xuất bao nhiêu tiền. Chỉ nói mỗi Mô Thừa thôi. Thực ra, anh ta cũng rất oan uổng, đểu là chuyện của mười năm trước rồi, cảnh sát cũng chẳng tìm được chứng cớ gì mà lại bất ngờ dẫn anh ta đến sở cảnh sát. Chuyện này một khi loan truyền ra ngoài, đồng nghiệp cùng làm chung bệnh viện với anh ta chắc chắn sẽ bận rộn, em nói thử xem giới truyền thông có bỏ qua đề tài sốt dẻo như vậy không?" Anh dựa người vào sofa, lạnh nhạt cất giọng. Tô Nhiễm nghe rõ ràng lời anh nói.
Kỳ thực, nhìn thấy anh ở sân bay, cô đã biết chuyện này dính dáng đến anh. Khi anh đến trước mặt cô, trầm tĩnh kêu cô theo anh về nhà, cô chỉ biết anh đang uy hiếp cô, lấy nguời và việc uy hiếp cô. Một bên là người bạn nam thân thiết suốt bốn năm qua của cô, một bên là chị em kết nghĩa mang lại hơi ấm cho cô nơi đất khách quê nguời. Nếu muốn cô không quan tâm đến họ, làm sao cô có thể sống thanh thản?
Vì lẽ đó, mãi lâu sau cô cười nhạt, "Chắc hẳn nếu tôi không đồng ý điều kiện của anh, thì người thân tiếp theo bên cạnh tôi cũng mắc phải tai ương? Người anh nhắm tiếp theo là ai?"
"Tô Nhiễm, em nghĩ sai một chuyện rồi. Mấy lời này tôi từng nói trước đây với em. Tôi chẳng hứng thú với người thân bên cạnh em, từ đầu đến cuối tôi chỉ nhằm vào một mình em mà thôi. Đương nhiên, muốn một người ngoan ngoan nghe lời, thì việc hy sinh những người xung quanh là điều không thể tránh khỏi. Nhưng hy sinh ít hay nhiều thì còn phụ thuộc vào việc em có chịu phối