Tô Nhiễm nhìn vẻ mặt giả nhân giả nghĩa của Lệ Minh Vũ, rồi nhìn bộ dáng vừa thân thiện vừa lo sợ của An Tiểu Đóa, lòng cô chua xót. An Tiểu Đóa giống hệt cô bốn năm trước, quá mức đơn thuần mà không thấy lòng người hiểm ác đáng sợ. Bốn năm trước, cô cũng tưởng Lệ Minh Vũ như vậy. Nhưng sống chung mới biết, người đàn ông này lòng dạ thâm sâu, đến khi nhận ra, cô cũng chỉ còn một nửa sinh mệnh.
Lệ Minh Vũ im lặng, lướt mắt qua Tô Nhiễm, cầm vali trong tay cô, sau đó đi lên trước, nhẹ giọng: "Đi thôi em."
Tô Nhiễm buồn bực. Cô có một loại ảo giác chính là, anh sai rành rành, nhưng toàn bộ thế giới đều sẽ nghĩ rằng cô không biết quý trọng, và cũng chỉ một mình cô mới biết nỗi khổ này.
"Nếu tôi không về, Mộ Thừa sẽ gặp nguy hiểm, phải không?" Cô nhướng mắt nhìn anh, ánh mắt lạnh lùng.
An Tiểu Đóa nghe rõ, mở to mắt khiếp sợ. Việc Mộ Thừa bị cảnh sát dẫn đi, có liên quan thế nào đến Lệ Minh Vũ?
Lệ Minh Vũ thương yêu vỗ nhẹ đầu cô, "Cô bé ngốc, em nói gì vậy? Anh cũng vừa biết chuyện Mộ Thừa bị cảnh sát dẫn đi. Em yên tâm, anh sẽ thăm dò thử xem chuyện gì xảy ra. Em muốn nắm tin tức thì phải về nhà mới được."
Những lời này sẽ khiến người ngoài cảm động, nhưng lại làm Tô Nhiễm rét run. Cô hiểu ngụ ý của anh, chợt bật cười, nhìn anh: "Guerlain cũng gặp chuyện bất ngờ, anh biết không?"
Cô chẳng qua chỉ muốn tránh xa cuộc sống của anh, nhưng loáng cái anh lại kéo hai người thân thiết với cô vào cuộc, dùng hai người này ngang nhiên uy hiếp cô, rồi còn ra vẻ cẩn thận trước mặt người ngoài. Anh quả là cao tay, cô - Tô Nhiễm dù có tu hành một nghìn năm cũng không đuổi kịp mưu mẹo của anh? "Guerlain gặp rắc rối?" Lệ Minh Vũ nhíu mày, ngẫm nghĩ rồi nói, "Em yên tâm, anh sẽ phái Đồng Hựu tìm hiểu chuyện của cô ấy."
Tô Nhiễm nhìn anh, nhìn thần sắc anh nghi hoặc. Anh rõ là giỏi đóng kịch, thực sự khiến cô phải nhìn anh bằng cặp mắt khác xưa. Mọi thứ đều do anh giở trò, mà còn ra vẻ vô tội. Nếu không phải biết anh tồi tệ cỡ nào, nhất định vẻ mặt của anh sẽ gạt được cô.
An Tiểu Đóa nghe xong, vội nói với Lệ Minh Vũ: "Xin anh giúp đỡ Mộ Thừa, cảnh sát nói là sự cố trị bệnh gì đó, nhưng chắc chắn không phải Mộ Thừa cố ý, có lẽ chuyện này không liên quan đến anh ấy."
"Tiểu Đóa, em thích bác sĩ Mộ, phải không?" Lệ Minh Vũ nhìn cô, khẽ hỏi.
Gò má An Tiểu Đóa đỏ bừng, nhưng vẫn dũng cảm gật đầu.
"Yên tâm, Mộ Thừa sẽ không sao. Cảnh sát chỉ hỏi theo lệ thường thôi. Nói không chừng chuyện này chỉ là hiểu lầm." Anh cười nói bình thản.
An Tiểu Đóa phấn khởi.
Chỉ cần Tô Nhiễm có thể nghe hiểu ra ngụ ý của anh. Anh khẳng định Mộ Thừa sẽ không gặp việc gì. Điều này nhắn nhủ với cô, Mộ Thừa có chuyện hay không đều do anh định đoạt. Tô Nhiễm cắn mạnh môi, nhìn vào mắt anh, coi thường cất giọng, "Tôi về với anh."
"Ừ." Lệ Minh Vũ cười tươi, đi tới trước cửa xe, rồi chủ động mở cửa bên ghế phụ cho cô.
Tô Nhiêm quay đầu nhìn An Tiểu Đóa, "Tiểu Đóa, nhờ cậu chăm sóc Băng Nựu. Mộ Thừa nhất định không sao, cậu yên tâm."
An Tiểu Đóa gật đầu, kéo Tô Nhiễm lại hỏi nhỏ, "Tiểu Nhiễm, cậu và anh tacó chuyện gì vậy? Anh ta rõ ràng rất yêu cậu đó, bốn năm trước không phải cậu cũng yêu anh ta cô cùng ư? Vì sao lại ly hôn? Chuyện hôm nay thật tình làm mình lờ mờ hết rồi. Vết thâm tím trên người cậu..."
"Tiểu Đóa, chuyện của mình, cậu đừng lo lắng quá. Mình cam đoan một dịp nào đó mình sẽ kể hết đầu đuôi mọi chuyện với cậu, được không?" Tô Nhiễm chịu đựng chua xót trong lòng, khẽ nói.
An Tiểu Đóa lo lắng gật đầu.
"Băng Nựu." Tô Nhiễm ngồi xổm xuống, xót xa xoa đầu cô bé, cất giọng hiền hậu: "Phải ngoan ngoãn nghe lời dì An, biết không con? Hai ngày nữa, mẹ sẽ đến thăm con."
"Dạ, mẹ Tô Nhiễm, con sẽ ngoan ngoãn nghe lời." Cách Lạc Băng khụt khịt, ôm chầm Tô Nhiễm.
Cách đó không xa, Lệ Minh Vũ luôn đứng chờ trước cửa xe, vô cùng nhẫn nại nhìn cảnh này.
Hồi lâu sau, Tô Nhiễm đứng dậy, hít sâu rồi đi về hướng Lệ Minh Vũ, mỗi một bước đi, lòng cô lại trĩu nặng thêm một chút. Cô lên xe, trong nháy mắt xe đóng cửa, lòng cô hoàn toàn tụt dốc.
———Hoa lệ phân cách tuyến—————
Họp báo về tuần lễ thời trang.
Hòa Vy tiếp nhận phỏng vấn, vừa đến sảnh nơi diễn ra họp báo, một tràng cười của phụ nữ truyền đến, "Tôi thấy cô quen mắt sao ấy. Hóa ra là \'nữ quỷ\' giới thời trang."
Nữ quỷ giới thời trang là cách người trong nghề dành cho cô. Trong cái nghề đầy gai góc hỗn độn này, mỗi một bước quảng bá sản phẩm, cô đều có yêu cầu cao với từng nhãn hiệu. Vì vậy, rất nhiều hãng quảng cáo sợ Hòa Vy, bởi vì cô thường xuyên bắt bẻ và khó tính. Nhưng điều khiến mọi người bái phục Hòa Vy chính là những thứ sau khi được cô đánh giá bắt bẻ đều giống như mục nát hóa thành thần kỳ. Giới thời trang chính là như vậy, mỗi nhãn hiệu thời trang sang trọng đều do người có địa vị nhất nắm giữ. Họ mặc quần áo gì, dùng mỹ phẩm nào trang điểm, mang giầy gì, đeo túi gì, xuất hiện ở trường hợp nào, mọi thứ đều quyết định xu hướng thời trang thịnh hành trong năm.
Trong mắt nhiều người khác, họ chính là thời trang.
Hòa Vy chính là một người trong số đó, vì cô khắt khe trong công việc nên bị gắn cho danh hiệu này.
Cô xoay người, nhìn người đến rồi cười nhạt, "Tôi tưởng là ai, hóa ra là gái bao cao cấp hai giới chính trị và thương nghiệp. Gái bao cao cấp như cô cũng thích tham dự sự kiện thế này cơ đấy." Nói xong, Hòa Vy chìa tay ra với cô ta, biếng nhác mở miệng, "Cô Hạ, đã lâu không gặp."
Người đến chính là Hạ Đồng, thiên kim của bộ trưởng Hạ. Vài năm nay, cô ta luôn quấy rầy Lệ Minh Vũ, trong mắt Hòa Vy, cô ta chỉ đáng ghét như một con gián bỏ đi, nhưng dù sao ở nơi công cộng, cái mà phụ nữ giỏi nhất chính là "gặp dịp thì chơi."
Hạ Đồng cũng bắt tay Hòa Vy, "Tôi cũng muốn dính chút mùi thời trang cho biết. Đối thủ của tôi là cô Hòa Vy, vậy sao tôi có thể coi thường được? Cái này gọi là gì ta? À, hình như có một câu \'biết người biết ta, trăm trận trăm thắng\' thì phải? Tôi thất lễ quá, không biết mấy lời này tôi nói đúng không nữa."
Hòa Vy cong môi cười, "Xem ra cô Hạ cũng rất am hiểu văn hóa cổ đại Trung Hoa, không phải hình như mà những lời này đúng là nói như vậy. Chẳng qua cô Hạ áp dụng sai đối tượng thôi. À, tôi quên nói với cô nữa, Minh Vũ, anh ấy thích văn hóa cổ đại Trung Hoa lắm. Tôi cũng rất thích. Nếu cô thật sự xem tôi thành đối thủ, vậy tôi muốn khuyên cô nên nghiên cứu kỹ một chút về phương diện này. Dù sao, Minh Vũ cũng không thích phụ nữ tư duy quá đơn giản."
Sắc mặt Hạ Đồng hơi đổi, lòng cô ta đương nhiên cáu giận. Bốn năm trước, cô ta bị Tô Nhiễm dạy dỗ, không ngờ bốn năm sau lại nếm thêm một lần như vậy bởi Hòa Vy. Hai chị em nhà họ Hòa quả là khó đối phó.
Thấy Hòa Vy xoay người muốn đi, cô ta đổi chiêu, sau lưng Hòa Vy lên tiếng, "Cô không biết em gái Tô Nhiễm của cô về nước rồi ư? Hình như trong lòng Lệ Minh Vũ vẫn còn em gái cô đó."
Hòa Vy cau chặt mày, tim cô đập mạnh, rồi quay đầu nhìn khuôn mặt đắc ý của Hạ Đồng, cười lạnh, "Lòng tốt của cô Hạ tràn đầy ra rồi? Cô có thời gian thì nên chăm chút nhiều hơn về cách ăn mặc của bản thân. Nơi này là chỗ họp báo của giới thời trang, người ra người vào đều có tiếng tăm trong giới. Cô ăn mặc như gái bao cao cấp xuất hiện ở chỗ này, sẽ thành trò cười trong mắt chúng tôi. Nhưng đừng lo, nếu cô Hạ muốn tút lại bản thân, lúc nào cũng có thể tìm tôi. Con người tôi không có nhiều ưu điểm, nhưng chỉ giỏi mỗi chuyện hóa mục nát thành thần kỳ." Hòa Vy khinh thường liếc cô ta rồi rời khỏi.
"Cô..." Hạ Đồng giận đến xanh mặt, căm tức nói: "Đắc ý cái gì? Để tôi xem cô còn đắc ý được bao lâu, cháy đến nơi mà còn tỏ vẻ điềm tĩnh. Tôi khinh." Nói xong, cô ta giận giữ hướng về phía cửa khác.
Suốt đường đi, Tô Nhiễm không nói chuyện, cô luôn xoay đầu nhìn ngoài cửa xe, còn Lệ Minh Vũ cũng chỉ im lặng lái xe. Bầu không khí trong xe thoáng chút ngột ngạt. Một lúc lâu sau, Lệ Minh Vũ quẹo cua, giọng anh trầm thấp thấp thoáng châm chọc cất lên, "Xem ra tôi đã đánh giá thấp thể lực của em. Sao vậy, vội vã muốn bỏ trốn với tình nhân của em?"
Tô Nhiễm không nhìn Lệ Minh Vũ, cũng lười giải thích với anh, thản nhiên lên tiếng: "Cuối cùng, anh cũng lộ bộ mặt thật. Phải thôi, bây giờ chỉ có tôi và anh, anh đâu cần phải giả nhân giả nghĩa."