t quần áo trước mặt chồng trước được, dù đã chuẩn bị tâm lý cùng anh như vậy. . . . . .
"Tình Tình, anh chỉ muốn giúp em tắm mà thôi, tạm thời không có ý gì khác, ừhm, tuy nhiên nếu như em muốn anh làm chuyện khác thì cũng có thể, anh sẽ từ từ . . . . . ." vừa nói anh vừa nhanh chóng cởi hết quần áo của cô ra.
"Ai muốn làm chuyện khác với anh, tay của anh không nên lộn xộn. . . . . ."
"Anh đang giúp em tắm, nếu không chạm vào thì tắm thế nàođược?"
"Anh không được chạm vào chỗ đó, ah!" Tiếng thét chói tai bên trong phòng tắm vang lên, nếu như không phải hiệu quả cách âm tốt, nhất định sẽ có người cho là đã xảy ra án mạng.
"Chạm vào chỗ nào? Chỗ này hay là chỗ này. . . . . ."
Khi Tình Tình mệt mỏi, toàn thân mềm nhũn không có tí sức lực nào được ôm ra từ trong phòng tắm về giường thì đã là chuyện của một canh giờ sau.
"Như vậy có được tính là đang bồi thường cho anh hay không?" Rõ ràng là đang rất mệt mỏi, thắt lưng lại càng đau, nhưng Tình Tình vẫn không ngủ được, vì tên đàn ông khốn kiếp vẫn còn ôm cô thật chặt không thả.
"Không tính." Tạm thời lấy được thỏa mãn người đàn ông kia khẽ cắn vào vành tai nho nhỏ của cô. Cô tưởng như vậy mà đã xong sao, anh căn bản còn chưa có hành động thực tế nào? Dựa vào tay trái tay phải của anh, như vậy thì tính thế nào được?
"Anh thật là quá đáng, đã làm còn nói không tính là sao." Muốn đưa tay lên để đánh anh nhưng lại không có tí hơi sức nào. Trình độ vô sỉ của người đàn ông này cô cuối cùng cũng cảm nhận được rõ ràng.
Mặc dù sợ thắt lưng của cô vẫn còn đau không thật sự làm, nhưng anh lại ở trước mặt cô để cho người anh em của mình bắn ra trên người cô nữa, như thế mà không quá phận là gì?
Trong nháy mắt đó thể diện liền bị ném chết hết!
"Bảo bối, chúng ta ở chung một chỗ lâu như vậy, cái gì gọi là thật sự em còn không hiểu hay sao?"
"Mộ Dung Trần, anh tật là quá vô sỉ."
"Anh chỉ vô sỉ với em mà thôi."
"Gạt người." Anh căn bản còn có phụ nữ khác cơ mà? Nghĩ đến đây, Tình Tình lại thấy lòng của mình đặc biệt khó chịu.
"Tình Tình. . . . . ." Cô làm sao lại không tin anh như vậy? Chờ anh kéo Mộ Dung Kỳ trở lại đây, nhất định sẽ khiến cho cô tin tưởng."Tin tưởng anh, được không? Anh chỉ muốn một mình em mà thôi."
"Còn Đơn tiểu thư thì sao?" Ngẩng mặt lên, rốt cuộc cô vẫn phải đem để ý trong mình nói ra.
"Đơn Tuệ Ngữ? Liên quan gì tới cô ấy?" Chẳng lẽ cô cũng nhìn thấy những tin tức anh cố ý để cho người ta tung ra sao? Nếu cô ấy nói vậy thì có phảo là đang ghen với Tuệ Ngữ hay không?
"Nhà Mộ Dung các anh không phải muốn kết thân với Đơn gia hay sao? Thật là một hoàn chỉnh! Xin hỏi Mộ Dung thiếu gia, lúc nào thì tôi có thể đi khỏi đây?"
Cô nói như vậy là hợp lý hợp tình Thật sự là quá đáng. Nếu không có lửa làm sao có khói, nếu như bọn họ không phải có cái gì thật sự, thì cánh nhà báo dám viết như vậy sao?
"Đi? Đi tới nơi nào?" Nghe cô nói muốn đi lần nữa, Mộ Dung Trần lần này cũng không tức giận, ngược lại lại cúi đầu mỉm cười: "Đừng quên, anh đã cho em mượn hai tỷ, hiện tại nửa điểm lợi tức còn không chưa thu hồi được tí nào? Nếu không, cho anh ăn thêm chút ngon ngọt có được hay không?"
Dứt lời, một lòng nhiệt tình lại lên cao, bàn tay từ dưới nách của cô trực tiếp đưa tới. . . . . .
"Ừhm, tôi mới không cần. . . . . ."
"Không, em phải cần. Mới vừa rồi làm cho em thư thái như vậy, có phải em cũng nên báo đáp anh một chút hay không?"
Đây cũng không phải là hỏi thăm, mà là trực tiếp hành động! Ở trên giường của anh, cô căn bản không có chỗ để trốn.
Ai nói làm chuyện biến thái như vậy chỉ có thể dùng một phương thức chứ?
Chuyện của Tiết gia có sự tham gia của Mộ Dung Trần khôi phục rất nhanh, bắt đầu vận hành bình thường, cổ phiếu của công ty sau một thời gian làm việc đã khôi phục giá trị trên thị trường, hơn thế lại còn không ngừng đi lên, bởi vì trong giới thương mại có tin đồn, tập đoàn Mộ Dung sẽ sát nhập với Tiết thị, chỉ chưa chính thức tuyên bố ra ngoài mà thôi. Nhưng chuyện thiên kim của Tiết gia đã kết hôn với Tứ thiếu gia nhà Mộ Dung đã là chuyện của bốn năm trước đây, mấy năm này mặc dù có tin đồn hai người thật ra đã sớm đường ai nấy đi, nhưng sự thật cũng đã chứng minh, hai người bọn họ vẫn còn ở cùng nhau, bằng không Mộ Dung Trần làm sao có thể sẽ thay Tiết Tình mở cuộc họp đại hội cổ đông được?
Mà sau khi Tình Tình biết công ty không có việc gì vẫn bị buộc ở lại nhà Mộ Dung , mọi người trong nhà đối với cô cũng rất tốt, tốt đến mức làm cho cô cảm thấy mình căn bản vẫn chưa ly hôn với Mộ Dung Trần.
Bao nhiêu lần cô định mở miệng giải thích nói ra sự thật là bọn họ đã không có quan hệ gì nữa nhưng khi há miệng cũng không biết nói thế nào.
Một tuần lễ trôi qua, thắt lưng của cô đã không có việc gì, nếu vậy cô cũng không thể ở lại nhà Mộ Dung nữa sao? Cô không có lý do gì để lưu lại đây cả?
Mặc dù lần này anh đã giúp cô một việc lớn như vậy, nhưng cô cũng đã ngủ cùng một tuần lễ cũng coi như là báo đáp rồi, hơn nữa nên làm hay không nên làm cũng đã cố gắng hết sức rồi, nếu đi cũng không coi là bội ước được?
Nhưng khi nói muốn đi, tâm lại bị vây khốn.
Cô biết là mình không thể rời khỏi anh được. Nhưng bọn họ đã ly hôn nếu tiếp tục như vậy cũng không có ý nghĩa. Mấy ngày nay, mặc dù anh vẫn dịu dàng săn sóc nhưng cũng không có nói yêu cô.
Có lẽ anh sẽ không nói yêu cô đâu? Còn cô thì lại không dám chủ động theo đuổi một người đàn ông.
Tối hôm qua, lúc chuẩn bị ngủ cô đã hỏi anh, lúc nào thì để cho cô rời khỏi đây, thế nhưng anh lại chặt chẽ ôm lấy cô nói: "Vĩnh viễn không thả."
Vĩnh viễn không thả này là có ý gì? Chẳng lẽ anh muốn cùng cô phục hôn sao?
Thôi, không suy nghĩ nữa. Mặc kệ như thế nào thì hôm nay cô cũng phải về nhà một chuyến, mấy ngày nay cô vẫn cố chịu đựng không gọi điện thoại cho tiểu bảo bối của mình, thật sự thấy rất nhớ con trai.
Nghĩ vậy Tình Tình liền đi tới tủ treo quần áo. Mấy ngày nay, cô bị buộc nằm ở trên giường ngay cả ngày không ra khỏi cửa, cho nên trên người vẫn mặc quần áo ở nhà, nhưng mà hiện tại phải ra ngoài nên không thể mặc lại bộ lễ phục mỏng manh của đêm hôm đó được? Như thế sẽ bị lạnh chết .
Cô nghĩ, không biết quần áo của cô ở đây có còn không? Không biết sau khi cô đi Mộ Dung Trần có sai người vứt hết toàn bộ quần áo của cô đi không?
Mang theo nghi ngờ, Tình Tình kéo ngăn tủ ra, một dãy quần áo chỉnh tề ngay ngắn xuất hiện ngay trước mắt, từ quần áomặc ở nhà đến ra ngoài ra tất cả đều có, giống như cô chưa từng rời khỏi đây vậy.
Hốc mắt liền nóng lên.
Mặc dù bọn họ đã ly hôn, nhưng là trong phòng của anh vẫn còn cất giữ mọi thứ trước kia của cô, như vậy có phải đại diện cho việc anh còn yêu cô hay không?
Trong đầu đang hỗn loạn, sau khi mặc quần áo tử tế, Tình Tình lại không lập tức rời khỏi căn phòng này, đưa mắt nhìn khắp phòng, lại nhìn tới chỗ trước kia cô hay ngẩn người ngồi ở đó liền không nhịn được đi tới.
Thay đổi lớn nhất của chỗ nãy chính là có thêm một giá sách, phía trên xếp đầy các loại sách về quản lý tài chính. Công việc của anh bận rộn như vậy lại còn có thời gian để đọc sách sao?
Tình Tình tò mò đi tới lấy ra mấy quyển sách dầy cộm nặng nề lật đi lật lại, liền kinh ngạc phát hiện sách chẳng những được xem qua thậm chí bên trong có vài chỗ còn viết chú giải nữa, nhìn chữ viết rồng bay phượng múa, không khó nhìn ra được chính là chữ của anh.
Sau khi cất vào chỗ cũ xong, Tình Tình lại chú ý tới ở tầng phía cùng của giá sách lại bày rất nhiều sách về thiết kế. Lần trước khi ở phòng làm việc của anh đã thấy rất kinh ngạc, không nghĩ tới ở trong nhà anh cũng có sách này? Chẳng lẽ anh muốn đổi nghề sao?
Mấy anh biết nhà Mộ Dung hình như cũng không có ai học kiến trúc vì chẳng có gì liên quan đến nghề nghiệp của họ cả?
Tình Tình muốn đưa tay lấy một quyển trong số đó, lại phát hiện mình với không tới, người so với người thật khác biệt, thật sự làm cho người khác tức chết mà. Bình thường người người đàn ông kia tiện tay là có thể với được còn cô thì lại phải chật vật lấy cái ghế nhỏ ở trên ban công trèo lên mới lấy được nó.
Vừa rút ra một quyển sách mà cô tương đối có hứng thú, đang muốn mở ra xem thì lại thấy túi giấy kẹp ở giữa quyển sách rơi xuống đất.
Tình Tình không kịp mở quyển sách trên tay, từ trên ghế liền nhảy xuống, ngồi xổm trên đất để nhặt cái túi đó lên, ai ngờ miệng túi tài liệu lại không niêm phong kỹ, tài liệu bên trong cứ thế lộ ra ngoài.
Tình Tình đang muốn đem tài liệu nhét vào, nhưng khi mấy chữ to đùng trên tài liệu liền đâm vào mắt cô: "Giấy thỏa thuận li hôn" ?
Giấy thỏa thuận li hôn của Bọn họ tại sao lại ở chỗ này chứ? Chẳng lẽ anh lại không mang đến cơ quan công chứng làm thủ tục sao? Năm đó luật sư Cổ chỉ nói cô ký tên lên đó còn những thứ khác thì không cần phải để ý đến, cô cũng cho rằng với năng lực của nhà Mộ Dung thì thủ tục li hôn nho nhỏ này làm sao có thể gây khó khăn được?
Nhưng tại sao phần thỏa thuận kia lại ở chỗ này? Hơn nữa còn kẹp ở tầng trên cùng của giá sách.
Vô số nghi vấn quay mòng mòng ở trong đầu, Tình Tình cũng không kìm chế được nữa đưa tay rút hết tài liệu bên trong ra, lật tới tờ cuối cùng, liền nhìn thấy chữ ký quen thuộc thẫm đẫm nước mắt của mình, không sai, đúng là tờ giấy cô đã ký tên khi ở San Francisco.
Lại tiếp tục lật từng tờ từng tờ, mỗi khi lật sang tờ khác, sắc mặt của cô lại càng nặng nề, cho đến tờ cuối cùng, thì tức giận đùng đùng đứng lên, cầm trên tay hai phần tài liệu giống nhau như đúc nhét vào trong túi.
Mộ Dung Trần, tên khốn đáng chết này!
Xem ra không cần phải để ý tới lễ nghi nữa rồi, Tình Tình đi giày vào, cầm túi tài liệu kia lên vội vội vàng vàng chạy ra khỏi phòng, ngay cả khi người làm trong nhà chào hỏi cô cũng không để ý trả lời một tiếng.
"Quản gia Cổ, lập tức gọi cho tôi một chiếc xe, tôi muốn đi ra ngoài." Chạy đến lầu một Tình Tình liền nói với đối với Quản gia Cổ đang kiểm tra công việc.
"Thiếu phu nhân muốn đi đâu?" Quản gia Cổ lập tức ý bảo người bên cạnh xuống chuẩn bị xe.
"Đi công ty tìm Mộ Dung Trần."
Quá đáng, thật sự là rất quá đáng!
Xe một đường thẳng tiến đi đến tập đoàn Mộ Dung, đã có kinh nghiệm từ lần trước, nên thư kí chỗ đại sảnh rốt cuộc cũng nhận ra được Tình Tình. Hơn nữa từ trong miệng của Chương tài tử cô ta dĩ nhiên biết được người nghe danh không thấy mặt kia chính là phu nhân của Tổng giám đốc, thấy cô tức giận đằng đằng chạy vào, họ lập tức ý sai nhân viên bảo an mở thang máy chuyên dụng, để cô đi lên.
Một đường đến thẳng phòng làm việc của anh đều thông suốt, nhưng lúc Tình Tình xông vào cửa thì lại nghe thấy một giọng nói vô cùng quen thuộc vang lên do cửa không khóa chặt.
Dương Dương tới nơi này làm gì? Tức giận trong lòng liền bị lòng hiếu kỳ chiến thắng.
"Anh rể, lần này thật sự cám ơn anh." Ngồi ở trước mặt Mộ Dung Trần chính là Thẩm Diệu Dương, trên tay giơ tấm chi phiếu vừa mới nhận từ trong tay của anh rể mình, gương mặt cười đến rực rỡ sáng lạn.
"Ở trên thương trường, không có gì gọi là cám ơn, chỉ có thể nói là ‘ hai bên cùng có lợi ’." Mộ Dung Trần chỉ cười nhạt hỏi: "Thế nào, thật sự đối với kinh doanh không có hứng thú à?"