i anh, tia lửa trong đầu anh đột nhiên nở rộ. Anh càng hôn cô không ngừng, dường như khoảnh khắc này ngắn ngủi như thế, chỉ dùng tất cả sức lực của anh mới có thể giữ lại khoảnh khắc tốt đẹp này.
Đột nhiên anh ôm lấy cô, xông lên lầu.
Anh chưa bao giờ biết chính mình lại có thể ôm Bảo Thục 50 kg nội trong hai giây mở cửa ra, lại trong vòng ba giây đẩy ngã cô lên giường mình.
Anh càng không biết mình lại giống như lưu manh trong phim điện ảnh bổ nhào trên người cô, nhiệt tình hôn môi cô, hai tay chu du trên người cô.
Càng khiến anh điên cuồng hơn chính là, Bảo Thục dưới thân anh, lại mở to mắt hôn trả anh.
Khi tay cô víu lấy ngực anh cởi ra nút áo sơ mi của anh, anh hít một hơi thật sâu, thấp giọng khàn khàn nói: “Trời ơi…”
Tình tiết quen thuộc biết bao lại thật sự xảy ra trên người bọn họ.
Nhưng khi Bảo Thục tiếp tục cởi nút áo của anh, lúc cởi đến nút cuối cùng, cô bỗng nhiên hét to một tiếng: “A, đau quá.”
Dư Chính ngạc nhiên: “Sao thế?”
“Chân tớ…vọp bẻ…” Cô nắm lấy áo sơ mi anh, vẻ mặt rất đau đớn.
Anh vội vàng xoay người ngồi dậy nhìn xuống chân cô.
Đôi giày cô mang bị anh cởi ra, lật lên lòng bàn chân, quả nhiên là vọp bẻ, anh véo một cái, cô kêu đau, lúc véo cái thứ hai cô không lên tiếng, anh tiếp tục véo vài cái, ngón chân cô rốt cuộc nằm thẳng.
Dư Chính thở phào, quay đầu nhìn về phía Bảo Thục.
Cô nhắm hai mắt lại.
Anh có dự cảm chẳng lành, xoay người lên nhìn mặt cô —— anh có thể xác định, cô đã ngủ rồi.
Anh ôm đầu ngồi ở cạnh giường, vậy mà nở nụ cười.
Trời ạ, rốt cuộc anh đang làm cái gì, anh chưa từng xung động như vậy. Một phút đồng hồ trước, anh không suy nghĩ đến hậu quả mà ôm cô, muốn cùng cô làm một chuyện mà khi mười sáu tuổi anh đã muốn làm.
Đúng rồi, anh hoàn toàn không nghĩ đến hậu quả. Dư Chính thế này, ngay cả chính anh cũng cảm thấy xa lạ.
Anh cười đến mức dạ dày hơi đau. Anh rất cám ơn cái chân kia của Bảo Thục đã bị vọp bẻ. Nếu không, anh hoàn toàn không biết sáng mai tỉnh lại, anh phải đối mặt với cô thế nào…
Dư Chính bất đắc dĩ đứng dậy đắp chăn cho Bảo Thục, rồi anh lấy quần áo đến phòng tắm tắm rửa. Khi tắm xong đi ra, anh quyết định, hôm nay ngủ ở sofa phòng khách mà anh ghét nhất.
Sáng sớm hôm sau, Bảo Thục nhức đầu như muốn nứt ra, chuyện tối qua, quả nhiên cô hoàn toàn không nhớ rõ.
Anh đưa cho cô một ly nước ấm, định sau đó đi xuống hiệu thuốc dưới lầu mua thuốc giảm đau.
“Dư Chính,” Bảo Thục gọi anh lại, “Cảm ơn cậu.”
Anh cười cười, cô muốn cảm ơn anh chỉ chuyện này thôi sao.
“Tớ…cảm ơn thật đấy.”
Anh dừng bước chân nhìn mắt cô, bỗng nhiên cảm thấy, cô nhất định có tâm sự.
Một ý nghĩ ùa đến trong đầu anh nhanh như chớp, nhưng anh không dám nghĩ đến.
Chẳng lẽ, cô nhớ chuyện tối qua…
Dư Chính xoay người bước nhanh xuống lầu mua thuốc, nếu tối qua anh thật sự làm vậy, thế thì hai người bọn họ hiện tại sẽ như thế nào?
Cô thẹn thùng hay là khóc lóc? Là hờn dỗi hay là oán trách?
Anh không biết.
Trì Thiếu Vũ từng hỏi anh, vì sao Bảo Thục rõ ràng ngay trước mắt lại không tranh thủ, đây không phải là Dư Chính mà họ quen biết.
Thực ra, hồi bé anh thích mang giày bóng rổ nhất, đến bây giờ chưa mang qua lần nào. Anh thích đĩa hát nhất, vẫn đặt ở ngăn kéo. Quyển sách anh thích nhất vẫn giống như mới, tác phẩm anh thích nhất anh chưa từng phát biểu lần nào.
Anh chính là như vậy, thứ anh càng yêu thích, anh phải càng bảo vệ.
Nhưng gần đây, anh thường hay suy nghĩ, không phải quý trọng quá ngược lại là thiếu dũng khí. Mà Dư Chính anh, nên dũng cảm tiến tới.