ặt những đóa hoa rơi ướp vào túi thơm. Một đám thanh niên có vẻ giống với sinh viên đại học đang chuyện trò huyên náo, tíu tít tạo dáng chụp ảnh, lưu lại những khoảnh khắc đẹp đẽ dưới tán cây hoa lê lạ lùng.
Trong số những nữ sinh có một cô gái cột tóc đuôi ngựa vô cùng xinh xắn, cứ nhìn chằm chằm vào Dạ Ly đang đứng bất động. Một lát sau, cô gái đó lấy hết can đảm, đến gần, nói: “Anh đẹp trai, anh có thể hơi nghiêng mặt lên một chút nữa, tạo thành một góc bốn mươi lăm độ, giữ nguyên vẻ mặt đau buồn nhìn lên tán cây hoa lê, em sẽ chụp cho anh bức ảnh thật đẹp!”
Nói xong, đám nữ sinh phía sau cũng cười rộ lên. Dạ đại họa quay đầu nhìn cô gái xinh đẹp bên cạnh, cười tươi như hoa, nói: “Ai da, anh đứng đây lâu như vậy chính là để thu hút sự chú ý của các em, các em không đến bắt chuyện với anh, lại còn biến anh thành cây hoa lê thứ hai sao?”
Mấy cô gái đó nghe Dạ đại họa hài hước trêu chọc, cũng cười rộ lên.
Cô gái cột tóc đuôi ngựa đột nhiên đưa máy ảnh cho anh ta, nói: “Nếu thế thì anh đẹp trai chụp giúp chúng em mấy tấm ảnh chung nhé!”
Sau khi chụp hình xong, Dạ đại họa thuận lợi hòa vào nhóm mấy nữ sinh kia. Nghe nói mấy cô gái đó đều là sinh viên khoa Sinh của một trường đại học, Dạ Ly cảm thấy hứng thú, liền kết vòng hoa thành một chiếc vương miện nhỏ, đội lên đầu, nói: “Các em đều là những sinh viên khoa Sinh, vậy có phát hiện ra đây vốn dĩ không phải là hoa lê không, làm gì có cây hoa lê nào đến tháng Tám, tháng Chín vẫn còn nở rộ cơ chứ!”
Đối phương chau mày, hỏi lại: “Vậy theo anh thì đây là loại hoa gì?”
Dạ Ly cười tếu táo: “Đây là Bạch Mạn Đà La. Loài hoa rơi đầy trên ngọn núi mà Quan Âm Bồ Tát tọa lạc, được người Trung Quốc vô cùng yêu thích. Loài hoa trắng nhỏ bé này từ trên trời cao phiêu diêu bay xuống, anh đã thấy một lần.” Dứt lời, Dạ đại họa đưa nhánh hoa lại gần mũi, hít hà hương thơm thanh khiết, khóe mắt không nén nổi nhìn lên tán cây, càng tin tưởng hơn vào những điều mình dự đoán.
“Có người đã cố ý đem cây hoa này đến trồng ở đây, muốn dùng nó để ngăn chặn sát dục.” Mấy cô gái chỉ cho rằng Dạ Ly đang nói chơi, vui vẻ cười đùa một lúc rồi dời đi. Dạ Ly mỉm cười đứng dưới tán cây một lát, đến lúc này mới khẽ cất tiếng thở dài, nói: “Cứ nói tôi là đồ dối trá, nhưng hiếm khi thấy tôi nói thật mà lại có người tin, anh nói có phải không, Quý Vân?”
Hai chữ sau cùng, Dạ Ly nói rất khẽ nhưng đối phương vẫn nghe thấy. Lời nói vừa dứt, một bóng người mờ ảo từ từ bước đến. Tóc đen, mắt sáng, áo khoác màu cà phê nhã nhặn, lịch sự. Quý Vân vẫn im lặng đứng phía sau Dạ Ly.
Dạ Ly cũng không vội, với tay kéo một cành hoa lê đùa nghịch, nói: “Mới đến đây tối qua, vậy mà sáng nay đã vội vàng ra đây ngắm hoa rồi sao?”
Đôi mắt đen láy của Quý Vân bỗng ánh lên những tia sắc lạnh, không trả lời trực tiếp vào câu hỏi của Dạ Ly mà hạ thấp giọng, trầm ngâm hỏi: “Tại sao anh lại lừa Lục Vi đến núi Bất Thanh?”
Dạ Ly nhướng mày, quay người lại, nở nụ cười rạng rỡ đến chói mắt: “Anh hỏi như vậy là chột dạ hay là sợ hãi?”
“Tôi cảnh cáo anh không được làm chuyện bậy bạ.”
Dạ đại họa không cảm thấy hoảng sợ bởi lời uy hiếp này, ngược lại, anh ta còn nhún vai giả bộ lấy làm tiếc, nói: “Tôi còn có cách khác sao? Tiểu Vi Vi không lên núi thì Nam Huyền cũng không chịu đi, Nam Huyền không đi thì làm sao tìm được cô ta? Ai da, anh cũng biết đấy, người ta thúc giục gấp gáp như thế, tôi thực sự cũng không có cách nào khác.”
Nghe xong những lời này, năm đầu ngón tay Quý Vân siết chặt lại, ánh mắt nhìn Dạ Ly cũng trở nên sắc lạnh hơn.
“Nếu không thì chúng ta cùng nhau thương lượng đi.” Dạ đại họa vân vê cằm. “Anh và cô ta đã làm bạn với nhau nhiều năm như vậy, nhất định anh biết cô ta đang ở đâu đúng không? Bây giờ anh chỉ cần nói cho tôi biết tung tích của cô ta, rồi chúng tôi sẽ trở về nhà, chuyện của anh và Lục Vi, tôi sẽ không đoái hoài tới nữa.”
Quý Vân trầm mặc, không thèm để ý, quay người rời đi. Dạ đại họa thấy thế, lớn tiếng gọi với theo: “Này, dù thế nào tôi cũng sẽ viết tên Lục Vi để vào trong túi hoa, tôi giúp anh cầu phúc nhé?” Dứt lời, Quý Vân đã đi xa.