e khác dừng ngang hàng với xe họ, mấy người xe kia huýt sáo với họ, cô làm như không nghe thấy, còn Lôi Vũ Tranh tỏ nét mặt hằm hằm.
Anh đang giận, trông bộ dạng khi giận của anh rất giống Chấn Vinh, bên ngoài thì tỏ vẻ điềm tĩnh, nhưng nét mặt càng lúc càng căng cứng.
“Bám chắc”, anh nói ngắn gọn, cô thậm chí còn chưa kịp phản ứng. Đèn tín hiệu vừa đổi màu, chiếc xe lập tức phóng thẳng như một mũi tên.
Tăng tốc đột ngột khiến cô bị như lật nhào vào ghế, cũng may đã thắt dây an toàn. Phóng xe kiểu này trên đường trung tâm thành phố đông đúc, anh nhất định là điên rồi. Cô nắm chặt tay vịn, nghe tiếng gió vùn vụt bên tai, quét lên mặt đau rát. Còn anh vẫn điềm nhiên lái xe, rất nhiều xe khác bị họ vượt qua trong giây lát. Từ phía xa đã nhìn thấy đèn đỏ, cô cứ tưởng anh sẽ vượt, không ngờ anh lại từ từ thắng xe giảm tốc độ.
Xe lần lượt dừng trước đèn đỏ, chiếc xe lúc nãy lại như âm hồn không tan xuất hiện bên cạnh, tốc độ kinh người vừa nãy không thể cắt đuôi được nó, không đợi Đỗ Hiểu Tô ngạc nhiên, cửa xe bên kia hạ xuống, người lái xe cũng đeo kính đen, tươi cười lộ ra hàm răng trắng: “Lôi Nhị, cậu chạy nhanh vậy làm gì?”.
Rõ ràng là người quen, nhưng tay Lôi Vũ Tranh vẫn đang để trên cần số, nắm chặt đến mức mu bàn tay ẩn hiện gân xanh. Đỗ Hiểu Tô chỉ sợ anh nổi trận lôi đình, không ngờ khóe miệng anh nhếch lên như đang cười vẻ coi thường: "Tôi biết cậu định đuổi theo, sao có thể không nhanh được chứ? Tôi mà không chạy nhanh chẳng phải có lỗi với chiếc xe của Đức mới mua của cậu sao?”.
“Nói linh tinh!”, người đó cũng nói giọng Bắc như Lôi Vũ Tranh, ngay cả khi mắng cũng có giai điệu, “Tên khốn cậu chở theo bạn gái, vừa nhìn thấy tôi thì đế giày đã như bôi dầu, còn muốn giấu hả? Định dấu ai chứ?”.
Lôi Vũ Tranh không biểu hiện gì: “Cậu mới vậy! Có giỏi thì gặp tôi trên sân golf, hôm nay không cho cậu thua thảm hại thì không trị được bệnh ngứa của cậu”.
Người kia cười ha ha, đưa ngón cái chỉ xuống đất. Vừa lúc đèn tín hiệu chuyển xanh, hai chiếc xe gần như cùng lúc phóng đi, nhưng không đợi chiếc kia kịp phản ứng, Lôi Vũ Tranh đột ngột đổi hướng sang phải, mấy phút sau đã ở trên đường cao tốc, chiếc xe kia cũng không còn vết tích.
Qua sông rồi, tốc độ xe anh giảm xuống rõ, hỏi Đỗ Hiểu Tô: “Cô ở đâu?”.
Cô nói tên đường, sau đó anh chỉ im lặng lái xe.
Nhà cô thuê không được tốt lắm, nên dù cách nhà khá xa cô đã nói: “Cho tôi xuống đây được rồi, bên kia khó dừng xe”.
Lôi Vũ Tranh còn chưa kịp vào sân golf, từ xa đã nhìn thấy mấy bóng người quen thuộc. Bọn họ thi nhau hỏi: “Ồ, hôm nay sao lại đến trễ thế?”.
“Kẹt xe”, Lôi Vũ Tranh đáp bừa một câu, “Sao còn chưa đánh?”.
“Chẳng phải đợi cậu đến mới bắt đầu sao?”, có người vỗ vai anh từ đằng sau, cười hí hửng nói, “Đừng chối nữa, cô bé kia đâu?”.
Bên cạnh lập tức có người kêu lên: “Cậu khai ra mau, Thượng Quan nói hết rồi, hôm nay gặp cậu trên đường, trên xe còn có một giai nhân tuyệt thế!”.
“Thượng Quan chỉ bịa chuyện, các cậu nghe làm gì”, Lôi Vũ Tranh không vui, đeo găng tay vào, “Nếu các cậu tin cậu ta thật, cổ phiếu đã tăng thêm 8000 điểm rồi, còn không mau gọi điện cho nhân viên giao dịch đi”.
Thượng Quan Bác Nghiêu không những chẳng xị mặt, còn cười phì một tiếng, rồi thẳng thắn nói: “Được rồi, các cậu cứ coi thường tôi đi, tôi không tin là không tăng nổi”.
“Cậu ấy thì may mắn rồi”, Diệp Thận Khoan im lặng hồi lâu lúc đó mới chậm rãi nói, “Mọi người vào đầu tư thì thuế lên, đến lượt cậu ấy thì thuế giảm”.
“Đừng nói chuyện cổ phiếu nữa được không?”, Lôi Vũ Tranh bắt đầu mất kiên nhẫn.
Thượng Quan vẫn tươi cười: “Hôm nay cậu có vẻ nóng tính nhỉ? Còn nói sẽ cho tôi thua thảm hại, tôi thấy cậu thua chắc rồi”.
“Vậy sao?”, Lôi Vũ Tranh mỉm cười, “Để xem đã”.
Kết quả là vừa đến lỗ thứ hai, Thượng Quan đã thua đến bốn gậy nhưng anh ta cũng không vội, tươi cười đùa với gậy, hỏi Lôi Vũ Tranh: “Chúng ta cược một trận thế nào?”.
Ánh nắng gần trưa chói chang, Lôi Vũ Tranh nheo mắt sau cặp kính đen: “Cược bao nhiêu?”.
“Cược tiền quá tầm thường!”, Thượng Quan hứng khởi, “Chúng ta cược cái khác thú vị hơn, nếu cậu thắng, tôi mời mọi người đi ăn, nếu tôi thắng, cậu phải cho tôi tên họ số điện thoại của cô bé kia”.
Lôi Vũ Tranh lạnh lùng: “Cậu định làm gì?”
Diệp Thận Khoan thấy tình hình có vẻ bất thường, liền gọi một tiếng “Thượng Quan”, rồi cười đùa nói: “Hôm nay cậu làm gì hào hứng thế? Chẳng qua là Lôi Nhị lái xe chở theo một cô gái, chẳng lẽ cậu không biết, bình thường cậu ấy thích chở theo mấy cô bé xinh xắn lang thang trên đường, có gì đâu chứ?”.
Thượng Quan có vẻ không sợ Lôi Vũ Tranh giận, nói chắc chắn: “Cái đó khác nhau, cậu biết tôi gặp cậu ta ở đâu không? Đường Phương Điện! Vừa qua công viên Thế Kỷ là thấy xe cậu ấy. Haizzz! Cậu nghĩ xem sáng sớm mới hơn bảy giờ, rõ ràng là đi ra từ tòa biệt thự nhà cậu ấy, mà tòa biệt thự đó cậu không phải không biết, chưa từng có cô gái nào đặt chân đến. Bình thường chỉ có anh em ta uống rượu, nói chuyện ở đó. Chẳng phải là cậu đổi tên, gọi là gì nhỉ, à, nhà độc thân, chúng ta là mấy tên độc thân, vừa đúng một nhà”.
“Ai nói vậy?”, Diệp Thận Khoan vừa thử tư thế đánh bóng vừa nói, “Các cậu độc thân còn tôi thì không, tôi là người có nhà có cửa có vợ con”.
“Được rồi, biết cậu có vợ hiền con ngoan rồi”, giọng Thượng Quan có vẻ không thèm chấp, “Chúng ta là những tên lưu manh đáng thương, chẳng lẽ, cũng không nói như thế được sao”.
Diệp Thận Khoan đáp: “Cậu không sợ báo ứng sao, tôi đợi xem đến lúc cậu bị vu oan, xem cậu còn ngang ngạnh thế nào nữa!”, nói xong vung gậy đánh quả bóng nhỏ bay ra xa tít tắp, cuối cùng rơi thẳng vào hố cát, anh rầu rĩ đưa gậy cho trợ lý. Thượng Quan thì vui mừng: “Cố lên cố lên!”.