anh, cùng đi theo Hạng tổng đến dự một buổi tiệc. Khi đến nơi mới biết là phó tổng giám đốc Cao bên Vũ Thiên thay mặt công ty mời Hạng tổng. Bữa tiệc tiến hành được một nửa thì nhân viên phục vụ dẫn Lôi Vũ Tranh vào. Mọi người trên bàn tiệc đều đồng loạt đứng dậy, Lôi Vũ Tranh vừa bắt tay với tổng giám đốc của cô, vừa nói: “Vừa xuống máy bay, đến trễ một chút, thật xin lỗi”.
Hạng tổng là người Đông Bắc, tính cách hào sáng cởi mở, bắt tay Lôi Vũ Tranh liên tục: “Nói mấy lời khách sáo này làm gì”.
Uống rượu Lô Châu được ủ lâu năm, chỉ có bảy tám người vậy mà loáng cái đã uống hết bốn chai, thế là bàn tiệc bắt đầu náo nhiệt, mấy vị giám đốc nói đùa nhau, không khí thoải mái hơn nhiều. Đỗ Hiểu Tô vốn chỉ vùi đầu ăn, đột nhiên bị Hạng tổng gọi: “Hiểu Tô, thay mặt công ty chúng ta mời Lôi tiên sinh một ly nào”.
Cô hơi bất ngờ, sau đó bèn nâng ly đứng dậy. Dù đã uống khá nhiều rượu nhưng sắc mặt Lôi Vũ Tranh hoàn toàn không có vẻ đã say, lại cười nói: “Không được không được, thế này là ức hiếp người quá rồi. Sao lại có chuyện uống được nửa rồi gọi một cô bé ra thế này? Không thể như thế được, cứ uống kiểu này, hôm nay tôi chỉ có lăn về thôi”.
“Tôi khiêng anh về”, Hạng tổng hào hứng, giật lấy ly rượu trong tay anh, “Chúng ta đâu phải chỉ quen biết vài năm thôi, tôi biết tửu lượng của anh mà. Nào nào, Hiểu Tô, thêm rượu, rót đầy cho Lôi tiên sinh. Con gái Đông Bắc chúng tôi đây, dù thế nào Lôi tiên sinh cũng phải nể mặt chút”.
Giao thiệp kiểu này cũng khó tránh được. Đỗ Hiểu Tô lần đầu nhìn thấy Lôi Vũ Tranh như thế, có lẽ do vừa từ sân bay đến nên tóc anh hơi rối, áo sơ mi xám cởi mấy nút, nửa ngồi nửa dựa trên ghế, hoàn toàn khác với dáng vẻ lạnh lùng bình thường của anh, mà mang kiểu cách ngạo nghễ của một công tử nhà giàu. Ngón tay dài của anh chặn ngang miệng ly, “Đây không phải là chuyện nể mặt hay không. Thế này là không công bằng”, anh lơ đãng nhìn Đỗ Hiểu Tô,
“Hay cô Đỗ cũng uống một ly, cô ấy một ly tôi một ly”.
Hạng tổng cũng đoán biết ít nhiều về quan hệ của Đỗ Hiểu Tô và Lôi Vũ Tranh, vì ban đầu khi Đỗ Hiểu Tô vào Bác Viễn, một người bạn cũ ở cấp trên điện
cho ông, nói có quan hệ với nhà họ Lôi, cho nên ông còn cẩn thận dặn dò bên bộ phận nhân lực nên chú ý đến cô. Lần này đưa Đỗ Hiểu Tô đến bàn kế hoạch với Vũ Thiên, cũng là muốn thuận tay đẩy một cái. Nhưng ông không ngờ mọi chuyện lại không như ông nghĩ. Lúc đầu ông muốn đùa giỡn để Hiểu Tô đứng lên mời rượu, không ngờ Lôi Vũ Tranh lại nói thế, quả thật chẳng có chút thương hoa tiếc ngọc gì.
Đang lúc lúng túng, Đỗ Hiểu Tô đã tự mình rót đầy ly, đứng lên nói: “Lôi tiên sinh, tôi cạn trước”. Không đợi mọi người kịp phản ứng, cô đã ngửa cổ uống cạn.
Đó là loại rượu nặng sáu mươi độ, lại còn là một ly thủy tinh đầy, mọi người thoáng sững người, giây lát sau đó mới ồ lên khen ngợi. Lôi Vũ Tranh mặt không biểu cảm, Hạng tổng thì cảm thấy quan hệ của hai người hình như hơi lạ, đang suy nghĩ linh tinh thì thấy Đỗ Hiểu Tô đã nhận lấy chai rượu từ tay nhân viên phục vụ, rót đầy ly cho Lôi Vũ Tranh: “Cảm ơn Lôi tiên sinh”.
Lôi Vũ Tranh cũng uống cạn một hơi, Hạng tổng vỗ tay khen giỏi, Lôi Vũ Tranh cười như không: “Cô Đỗ cũng nên cạn một ly với Hạng tổng, như vậy mới công bằng”.
Lần này đến lượt Hạng tổng từ chối: “Đây chẳng phải là làm khó Hiểu Tô sao? Không được không được, chúng ta uống của chúng ta…”
Lôi Vũ Tranh đặt ly rượu lên bàn, chỉ nói hai chữ: “Rót đầy!”.
Đỗ Hiểu Tô biết tuy là Vũ Thiên mời, nhưng trên thực tế công ty cô đang cầu cạnh Vũ Thiên, ai bảo Vũ Thiên là bên A. Cô nâng ly, uống một lần không hết, bị sặc phải che miệng ho, nhưng vẫn cố gắng uống hết. Phó tổng giám đốc Cao ngồi bên cạnh thấy vậy liền lên tiếng giải vây: “Haizzz, hôm này chỉ có mình cô Đỗ là nữ, nếu để cô ấy uống say chẳng khác nào quá mất phong độ. Chúng ta uống của chúng ta, cô Đỗ vẫn nên uống nước trái cây thôi”.
Lôi Vũ Tranh không nói gì, thật ra Đỗ Hiểu Tô đã bắt đầu cảm thấy chóng mặt hoa mắt rồi, tửu lượng của cô cũng ở mức trung bình, nhưng ly rượu lúc nãy uống vội nên bây giờ mới cảm thấy cổ họng bỏng rát. Vừa may lúc ấy tổ yến hầm được dọn lên, bình thường cô không ăn tổ yến, nhưng miệng và dạ dày hiện giờ đã nóng như thiêu đốt, cũng nên ăn chút gì đó. Khi cầm thìa lên cô đã thấy tay mình run run, cũng may là không làm đổ ra ngoài.
Sau cùng mọi người lại uống thêm hai chai rượu nữa mới giải tán được. Hạng tổng mặt đỏ au, nói chuyện đã không còn được lưu loát nữa, phó tổng Cao cũng đã ngà ngà say, còn Hiểu Tô dù đang mơ màng nhưng vẫn nhớ là phải giúp tổng giám đốc bàn chuyện hợp đồng. Mặc dù bước chân của cô không còn vững nữa nhưng cô vẫn phải cố gắng làm mình tỉnh táo hơn một chút. Thế mà trời đất như đang rung lắc điên đảo, cuối cùng cô bị người ta đẩy vào xe, đóng cửa lại, bốn phía yên tĩnh.