“Tôi không có hành lý” cô nắm chặt một chiếc túi, bên trong là máy chụp hình và máy ghi âm, ngay cả máy tính cô cũng để quên trên chiếc xe kia rồi.
“Mời đi theo tôi”.
Cô không biết vì sao mình có thể vượt qua quãng thời gian trên chuyến bay, từng phút từng giây trô qua trong lặng lẽ. Trái tim cô siết chặt, trong đầu vẫn trống rỗng. Cô cố an ủi bản thân: “Mình không nghĩ, cũng không cần nghĩ, gặp được Chấn Vinh là tốt, chỉ cần gặp được anh là tốt rồi, cho dù anh mất tay mất chân cô cũng chấp nhận ở bên anh cả đời, chỉ cần anh – chỉ cần anh vẫn còn ở đó, là tốt rồi.
Khi xuống máy bay, thậm chí cô còn nghĩ nếu mà anh trở thành người tàn phế, cô cũng sẽ lập tức kết hôn với anh, ngay lập tức. Chỉ cần anh vẫn còn cần cô, cô sẽ lấy anh.
Lối đi dành cho khách du lịch có người của bệnh viện đang đợi cô, trong đó có một người cô quen biết, là một nữ bác sĩ trong khoa anh. Đỗ Hiểu Tô cũng học theo Thiệu Chấn Vinh gọi người đó là chị hai, chị hai bình thường rất quan tâm đến họ, có lần gói gỏi cuốn còn gọi điện thoại bảo họ đến cùng ăn. Không đợi cô nói gì, chị hai đã bước lên đón cô, vừa giữ lấy cô vừa nói: “Hiểu Tô, em phải kiên cường”.
Nghĩa là gì?
Cô như muốn nổi giận, cô vẫn luôn kiên cường, nhưng họ nói vậy là có ý gì? Cô gần như phẫn nộ gạt tay chị hai: “Em tự đi được!”.
Ngồi trên xe cô không nói gì, vị bác sĩ kia âm thầm quan sát sắc mặt cô, nhưng cũng chẳng dám mở lời trước. Đến bệnh viện, nhìn thấy lầu hai vẫn sáng đèn, cô xuống xe liền hỏi: “Chấn Vinh đang nằm viện, anh ấy nằm ở khoa nào? Khoa ngoại thần kinh? Anh ấy bị thương có nặng không? Nằm ở phòng nào?”.
“Hiểu Tô…”, vị bác sĩ kia khó khăn nói, “chúng tôi phải thông báo cho em – em phải kiên cường đối diện với sự thật…bác sĩ Thiệu… đã… đúng lúc núi lở…nhân viên cứu hộ khi đó đã cố gắng hết sức…nhưng mà không cứu kịp…”
Cô nhìn theo phom miện của chị hai đang chuyển động: “Núi lở…ngoài ý muốn… vì người bệnh… hy sinh…”.
Những điều đáng sợ đó, từng chữ từng chữ được thốt ra… Đỗ Hiểu Tô tròn mắt nhìn vẻ ngây ngô.
Tất cả đều là một giấc mộng, là ác mộng, cô đang bị cuốn mình trong cơn ác mộng đó. Chỉ cần cố gắng mở mắt ra thì sẽ tỉnh lại, đây chỉ là giấc mộng, cô biết mình có thể gặp Thiệu Chấn Vinh, nhìn thấy anh khỏe mạnh xuất hiện trước mặt cô. Hay có lẽ, những người trong bệnh viện đang gạt cô, bọn họ đang đùa giỡn cô, giấu Thiệu Chấn Vinh đi để cô phải lo lắng, đến khi không còn cách nào nữa, anh ấy sẽ tự nhiên tươi cười chạy ra, nhéo mũi cô, mắng cô là cô bé ngốc.
Cô không hề rơi lệ, cô luôn nghĩ sao có thể thấy được, tất cả đều là giả dối. Nhất định là hiểu lầm, nếu không thì cô bị gạt rồi, dù sao cũng không phải là thật, tuyệt đối không thể là thật. Bởi anh bảo cô đợi anh. Anh là người giữ lời hứa, khi hẹn hò cũng chưa từng đến trễ, làm sao anh có thể nói dối cô?
Bọn họ đứng bên cạnh nói gì, cô đều không biết. Cô chỉ cúi đầu, nhắm mắt, im lặng và chờ đợi, đợi mãi. Như khi cô hứa, cô sẽ đợi anh về.
Đến khi mở mắt ra, cô đã nằm trên giường bệnh. Cô lặng lẽ đếm từng giọt nước trong ống truyền dịch, hy vọng giống như lần trước, đếm rồi đếm, bỗng nhiên anh sẽ đẩy cửa bước vào, nhìn cô. Thì ra khi anh nhìn cô, đôi mắt luôn thấp thoáng nét cười, khóe miệng hơi mím lại, khi anh cười sẽ có lúm đồng tiền, nếu không để ý sẽ không nhận ra, nhưng cô biết bởi vì anh là Thiệu Chấn Vinh của cô. Cô yêu anh, cho nên tất cả những biểu cảm nhỏ bé nhất của anh cô đều nhận ra. Lần này, chắc chắn là anh đang dọa cô, nhất định là vậy. Có thể anh bị thương rất nặng, có thể thật sự tàn phế, vì thế anh mới không chịu gặp cô, vì anh không chấp nhận sự thật đó, hoặc là cuối cùng anh cũng quyết định không tha thứ cho cô. Nhưng không sao, cô sẽ đợi anh, đợi đến khi anh trở về, cũng như lần trước ở bệnh viện.
Nhưng cô cứ đếm rồi đếm, cũng không biết đếm đến tới lúc nào, đếm cho đến khi bình thuốc đã hết rồi, đổi bình khác. Y tá bên cạnh cô đi qua đi lại, rồi cả bác sĩ tâm lý cũng đến nói chuyện với cô mỗi ngày, hay ngồi bên giường cô hàng giờ, gợi ý những chủ đề để nói chuyện. Nhưng mặc bác sĩ đó nói thế nào, cô cũng không đáp lại.
Bởi vì họ đều đang gạt cô.
Anh nhất định sẽ quay lại, anh yêu cô như vậy, dù cô từng phạm lỗi, anh vẫn bảo cô đợi anh. Sao anh có thể bỏ mặc cô ở đây một minh chứ, anh nhất định sẽ quay lại.
Cha mẹ cô nghe thì tin vội vã chạy đến, lòng như lửa đốt. Nhất là mẹ cô, ở bên cạnh cô không rời nửa bước, còn không ngừng khuyên cô: “Con à, con khóc đi, con khóc cho thỏa một trận đi. Cô kìm nén làm hại mình như vậy, khóc được là tốt”. Cô không khóc nhưng mẹ cô đã khóc mấy ngày rồi, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Cô hơi ngẩng đầu, không hiểu tại sao phải khóc.
Thiệu Chấn Vinh của cô không có ở đây, nhưng nhất định anh sẽ quay lại, anh yêu cô nhiều như vậy, sao nỡ bỏ mặc cô? Anh nhất định sẽ quay lại, không cần biết thế nào, anh nhất định sẽ quay lại.
Ngày hôm đó mẹ cô và y tá giúp cô thay quần áo, chải đầu rồi đỡ cô ra thang máy. Cô không biết mình chuẩn bị đi đâu, chỉ ngơ ngẩn mặc mọi người kéo đi.
Bước vào đại sảnh, từ xa cô đã nhìn thấy anh, anh đang mỉm cười nhìn cô.
Cảm giác mọi thức trở nên nhạt nhòa, cô cứ thế bước vào, vươn tay vuốt khung ảnh đen trắng. Tấm ảnh được phóng to, cách một tấm kính, ngón tay cô nhẹ nhàng lướt qua bờ môi, anh từng cười ấm áp như vậy, anh vẫn luôn như thế. Tấm ảnh này thật đẹp, nhưng có phải do cô chụp cho anh không. Cô hoang mang ngoái đầu lại nhìn, trong nhóm người có bảo mẫu của Chấn Vinh, thế nên cô gọi: “Dì Triệu”. Cô còn nhớ, nhớ rất kỹ, kỳ nghỉ Tết Chấn Vinh từng dẫn cô đến thăm bà, dì Triệu đối với cô như con gái, tự mình xuống bếp nấu canh gà cho cô, còn tặng cô một chiếc nhẫn, vì cô là bạn gái của Thiệu Chấn Vinh – dì Triệu cũng được người khác đỡ lấy, không hiểu vì sao hôm nay lại mệt mỏi và trông đau đớn như thế, chỉ mới mấy tháng không gặp, sao dáng vẻ dì tiều tụy đến vậy, tóc đã bạc trắng, bà vừa nhìn thấy Đỗ hiểu Tô, nước mắt đã lập tức tuôn rơi. Đỗ hiểu Tô thoát khỏi tay mẹ, bước lại gần bà, giọng nói vẫn rất nhẹ nhàng: “Dì à, Chấn Vinh bảo con đợi, nhưng anh ấy không chịu về”
Dì Triệu như nghẹn lại, cả người mềm nhũn ngất đi. Trong phòng bỗng trở nên hoảng loạn, vài người chạy đến giúp y tá đỡ dì Triệu sang một bên. Mẹ nắm chặt lấy tay cô, khuôn mặt đầm đìa nước mắt: “Con à, con đừng như thế, đừng ngốc nghếch như thế nữa”.
Cô không ngu ngốc, là chính anh nói với cô, bảo cô đợi anh. Cô vẫn đang đợi, nhưng không thấy anh quay về.
Anh từng nói có chuyện muốn nói với cô, anh yêu cô lắm, sao lại không chịu về? Anh yêu cô mà, sao lại nỡ để cô một mình ở đây?
Cô vẫn không hiểu, cô vẫn không tin, cho đến giây phút cuối cùng, khi người ta dẫn cô đến bên chiếc quan tài. Thật nhiều hoa, toàn là cúc trắng, anh đang ngủ giữa thảm hoa đó, rất bình yên.
Cô thẫ thờ nhìn chăm chú, cơ hồ vẫn không hiểu chuyện gì đã xảy ra, cho đến khi bọn họ từ từ đậy nắp quan tài, cho đến khi dì Triệu lại ngất đi lần nữa. Tất cả mọi người đều đầm đìa nước mắt. Chỉ mình cô vẫn đứng đó, không còn tri giác, không có ý thức, không có gì cả, dường như tất cả đã tan biến, tất cả không còn tồn tại.
Khuôn mặt Thiệu Chấn vinh dần bị che đi, cả người anh bị che đi, cô mới giật mình hiểu ra, tất cả không phải là mơ, tất cả đều là thật. Họ không gạt cô, anh thật sự không quay lại nữa, vĩnh viễn sẽ không quay lại nữa. Cô đã vĩnh viễn mất anh.
Cô hốt hoảng lao về phía trước, bố mẹ cố sức níu cô lại, nhiều người tiến lên đỡ cô, còn cô thì kêu khóc: “Mẹ! Để con theo anh ấy, xin mọi người, để con theo anh ấy, để con ở cạnh anh ấy! Mẹ…để con theo anh ấy…”.
Nhiều người đến kéo cô ra, cô kêu gào thảm thiết: “Để tôi theo anh ấy, xin các người. Thiệu Chấn Vinh! Thiệu Chấn Vinh! Anh đứng dậy! Sao anh có thể bỏ rơi em! Sao anh có thể như vậy…”.
Ngón tay cô bị gỡ ra, những người bên cạnh đang gỡ từng ngón tay cô ra, cô khóc đến mức toàn thân run lên, cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để vùng khỏi tay của những người xung quanh, để mình có thể vào trong cỗ quan tài lạnh lẽo kia. Bởi trong đó có Thiệu Chấn Vinh của cô, cô muốn đi với anh, không cần biết là khi nào, là ở đâu, cô chỉ muốn ở bên anh.
Cô nghe thấy tiếng thở của mình, khản đặc tuyệt vọng như một con thú đang bị giam cầm. Dù biết không còn cách nào khác nhưng vẫn liều mạng, không cần bất cứ điều gì, cô chỉ cần ở bên anh.
Mọi người đều đang kéo cô, đang khuyên cô. Cô nghe thấy tiếng nói của chính mình, thê lương và sắc lạnh như một lưỡi dao, khoét sâu vào trái tim mình, máu chảy thịt rơi, lặp đi lặp lại: “Cho tôi đi, cho tôi đi, các người cho tôi đi, Thiệu Chấn Vinh chết rồi, tôi còn sống làm gì? Cho tôi đi, xin các người”.
Mẹ cô ra sức giữ cô lại, khóc nức nở: “Con ơi con, con đừng vậy! Con thế này mẹ biết làm sao? Mẹ biết làm sao…”.
Cô cố hết sức nhưng cũng đành bất lực chỉ còn biết gào khóc không thôi, tất cả nước mắt như trào ra trong khoảnh khắc này. Cô ra sức vùng vẫy, nhưng Thiệu Chấn Vinh của cô sẽ không quay về nữa, anh thật sự không quay về nữa. Dù cô khóc thế nào, kêu gào thế nào, dù cô có vươn tay nắm lấy, nhưng cũng chỉ nắm được chiếc quan tài lạnh lẽo. Tất cả đều vô ích, anh sẽ không bao giờ trả lời nữa, anh gạt cô, anh gạt cô đợi anh, cô vẫn cứ đợi vẫn cứ đợi, nhưng anh không quay về nữa.
Giọng nói của anh khản đặc, cô đã bị vắt kiệt sức rồi, nhiều người đến kéo cô sang một bên, cô chỉ có thể mở to mắt nhìn bọn họ mang anh đi, nhìn họ đưa Thiệu Chấn Vinh của cô đi. Cô không muốn sống nữa, cô chỉ cần ở bên cạnh anh, chết cũng cùng chết với anh. Nhưng anh không đợi cô, anh đi trước rồi.
Mẹ cô vẫn ôm chặt và không ngừng gọi tên cô. Nước mắt mẹ rơi còn cô mở to mắt nhìn người ta khiêng quan tài đi, cô không thể thốt ra bất cứ âm thanh gì nữa, dường như tất cả thanh âm đã vỡ nát.
Cô không còn Thiệu Chấn Vinh nữa.
Cô đã cố gắng hết mình nhưng vẫn không thể giữ được anh dù chỉ một giây một phút , số phận thật cay đắng, chỉ một giây cũng không cho cô. Cô đã hoàn toàn tuyệt vọng, cố dùng chút sức lực cuối cùng, thốt lên thứ âm thanh xé lòng: “Mẹ! Đừng để người ta mang anh ấy đi… mẹ… con xin mẹ.. đừng để người ta mang anh ấy đi…”.
Mẹ cô đau đớn đến tột cùng, không thốt lên lời nào được nữa, cuối cùng ngất lịm đi ngã vào tay cha cô. Người đứng bên cạnh vội đỡ lấy và giữ chặt cô, còn cô yếu ớt như một đứa trẻ, cô không còn cách nào nữa, ngay cả người mẹ mà cô tin tưởng nhất cũng không còn cách nào khác.
Trước mắt cô, mọi thứ đều vỡ tan, cả thế giới là một màn đen u tối.