n không lạt nói một tiếng: "Liền việc này sao, tốt lắm, tôi biết rồi, trước tiên cô trở về thông báo mọi người hai giờ sau về đi họp, tôi truyền hết chai nước này sẽ trở về."
Tiểu Từ tuân lệnh lúc sắp đi, lại bị gọi lại.
"Tiểu Từ, giúp một tay vì mọi người chuẩn bị chút trà hoa cúc, giảm sức ép hạ hoả." Lời này là Tiểu Phàm nói.
Tiểu Từ sảng khoái đáp lại, nhưng lúc trở về trong lòng bất ổn nghi ngờ, lời này của chị dâu là có ý gì đây?
Dịch Đông Thần thừa dịp thời điểm Tiểu Phàm không để ý, đưa tay điều chỉnh chai nước nhanh hơn không ít.
Tiểu Phàm quệt quệt khóe môi, sau đó xoay người lại, đem một bàn quả táo bưng đến Dịch Đông Thần trước mặt, nói: "Mẹ tôi tự tay gọt trái cây cho anh anh cũng nên ăn xong đi, đây đều là tình thương!" Sau khi đem trái cây nhét vào trong tay anh, cô lại thuận tay điều chỉnh chai nước trở về, mắt tỏ vẻ sáng rõ nói: "Ở đây còn ít thế này, anh còn gấp cái gì. Đưa chìa khóa xe cho tôi, đợi tôi đưa anh đến, bảo đảm không để cho anh trễ, vậy được chưa?"
Lần này, Dịch Đông Thần là thật sự không phản đối, anh chỉ là cảm thấy quả táo cho vào miệng cực kỳ ngọt, quả thực là một đường ngọt đến trong lòng anh đi.
Nhưng vẫn là có một việc, anh phải tìm thời gian gọi điện thoại, để cho tài xế cũng không cần đến.
Tác giả có lời muốn nói: Tại sao quả táo sẽ ngọt:
Quả táo liếc mắt một cái: liên quan gì đến tôi! Còn không phải là trong miệng người khác quét mật.
Vương giáo sư: đương nhiên là bởi vì tình thương của tôi nha.
Dịch Đông Thần cười khúc khích: mẹ người nói đúng lắm. Đồng thời ánh mắt nhìn về phía trên người Tiểu Phàm . . . . . .
Tiểu Phàm: liên quan gì đến tôi, tôi cái gì cũng không làm.
Lý Phỉ: hoàn hảo cậu thật là không làm cái gì, cậu nếu là lại làm cái gì, giường bệnh viện cũng nên sụp.
☆, Buổi biểu diễn Valentine dành riêng
Tắm xong mặc áo sơ mi rộng thùng thình, để một đầu tóc ướt lộn xộn, Tiểu Phàm chính là dáng vẻ này vùi ở trên ghế sa lon xem ti vi.
Đột nhiên pháo hoa đầy trời, tỏa ra ánh sáng lộng lẫy, phá vỡ yên tĩnh cả bầu trời đêm, trong nháy mắt sau lại từng điểm ánh sáng rơi xuống —— Tiểu Phàm bị tình hình thực tế trong TV làm lung lay mắt, bởi vì trong mắt tràn đầy thấy đều là khói hoa rực rỡ còn có các đôi yêu nhau ôm nhau triền miên. Cho đến khi thời điểm trong màn hình xoay động dòng chữ "14.2 để cho chúng ta hạnh phúc ở chung một chỗ", đến đây cô mới hiểu được, TV đang chiếu lễ Valentine.
Đây không khỏi để cho cô nhớ tới lúc trước Valentine cô là như thế nào , a, đúng rồi, khi đó cô và Dịch Đông Thần vẫn chưa có ly hôn. Đang ở trạng thái tân hôn cô tỉ mỉ tìm cách làm một lễ tình nhân lãng mạn, ở trong kế hoạch của cô, đầu tiên là sáng sớm đúng tám giờ hôn chào buổi sáng, sau đó là lúc tan việc hai người tay trong tay đi về nhà, cũng không cần có xe hơi gì đến phá hư khả năng thưởng thức cái đẹp rồi. Sau khi về đến nhà, cô làm thịt bò bít tết mấy ngày trước mới vừa học được, chuẩn bị bữa tối dưới nến, cuối cùng là kích tình triền miên trên giường . . . . . . Đáng tiếc cô suy nghĩ rất tốt, áp dụng lại rối tinh rối mù.
Đầu tiên, đúng tám giờ đồng hồ báo thức bị điều chậm nửa giờ, đợi cô lúc thức dậy phát hiện người khác đã quen thuộc chuẩn bị cẩn thận ra cửa, tiếp theo, người khác làm thêm giờ đi họp, vì vậy cái gì đi chậm cái gì bữa ăn tối dưới nên đều tan thành bọt nước.
Hồi tưởng lại Valentine tiếc nuối đó, Tiểu Phàm tắt ti vi, lầm bầm lầu bầu nói: "Không phải là chỉ là một Valentine ư, nếu như hạnh phúc mà nói, mỗi ngày đều là Valentine!" Lúc nói lời này ánh mắt của cô nhìn về phía bánh ngọt mới trên khay trà, phía trên cắm cây nến, nhưng còn chưa có thắp sáng, bởi vì người được chúc mừng còn chưa đến.
Vào lúc này, mẹ ruột gọi điện thoại đến, quay đầu lòng vòng nói đến một câu: "Bánh ngọt đã đặt chưa? Cái đứa bé này gần đây luôn là không thấy bóng dáng, chỉ sợ ngay cả sinh nhật Đông Thần cũng quên mất thôi. Buổi tối nhớ mở đoạn âm nhạc êm dịu, hai người nhảy một bản, bảo đảm không khí rất tốt nhé. . . . . ."
Tiểu Phàm ngửa đầu thở dài: đã bao nhiêu năm, mẹ ruột đề nghị vễn là chỉ có cái này, còn không phải là bởi vì cha ruột thời điểm sinh nhật cha ruột mẹ ruột chuẩn bị những thứ này, sau đó hoàn toàn đem cô chinh phục, sau đó hai người còn thuận nước đẩy thuyền kết hôn —— cho nên sinh nhật hàng năm đều là ngày trăng mật của hai người.
Điện thoại của mẹ ruột mới vừa kết thúc, lại có không ít điện thoại gọi đến, đại đa số là cấp dưới gọi đến chúc mừng Dịch Đông Thần sinh nhật vui vẻ, cũng không biết bọn họ đều là nghe được tin tức từ nơi nào. Cuối cùng, thật sự là nghe đến phiền não, Tiểu Phàm định đem dây điện thoại rút ra.
Khoảng cách Dịch Đông Thần nói lúc tan việc không sai biệt lắm, Tiểu Phàm đi vào phòng bếp, bắt đầu làm thịt bò bít tết, tiếc nuối lần trước dù sao cũng nên đền bù lại. Hơn nữa, coi như là sinh nhật một người bạn, cô chuẩn bị bánh ngọt thịt bò bít tết cho cái gì cũng là bình thường chứ?
Mấy ngày nay thư ký Bàng bắt đầu hoạt động khắp nơi, mục đích gì chính là muốn ngăn cản Đông Thần đi lên chức thị trưởng, vị thư ký Bàng này mặc dù cho đến nay cũng không biểu hiện đột xuất gì, chỉ là dù sao ở trong thành phố đợi mấy chục năm, quan hệ con người rắc rối khó gỡ đều có tiếp xúc. Cho nên nói chuyện này thật ra thì còn rất phức tạp.
Vì thế, Đông Thần rất nhức đầu, anh có đến mấy ngày cũng ở lại trong phòng làm việc vội vàng chuẩn bị tài liệu với cấp dưới, thu thập tin tức của đối thủ.
Một ngày bận rộn vừa kết thúc, thư ký tiểu Từ đúng lúc gõ cửa, nhẹ giọng đối với Dịch Đông Thần nằm ở chỗ ngồi nói: "Phó Thị Trưởng, ngài nên về nhà rồi."
Đây là lúc ban ngày Dịch Đông Thần cố ý giao phó cô.
Dịch Đông Thần quyết định rửa mặt bằng nước lạnh, khiến cho mình hoàn toàn tỉnh táo, chờ đến lúc đi ra, điện thoại di động đã vang lên thật nhiều lần, anh nâng lên khóe miệng, phỏng đoán đây đại khái là Tiểu Phàm sốt ruột đến thúc giục rồi.
Nhưng mà anh tuyệt đối không ngờ gọi điện thoại là nghiệp ủy hội, nói là báo động cháy của tầng lầu nhà anh vang lên, bây giờ đang trong lúc nguy hiểm, nhưng mà điện thoại của nhà anh không ai nhận. Cho nên bọn họ cho là trong nhà không có ai, cho nên chỉ có thể thông báo cho anh.
Nghe thế, Dịch Đông Thần trong đầu trống rỗng, trong lỗ tai cũng nghe không rõ thanh âm gì, anh dùng lực giọng nói tăng lên: "Làm sao sẽ không có ai, vợ tôi đang ở trong nhà! Vô luận bỏ ra cái giá gì, mấy người nhất định phải bảo đảm lão vợ tôi an toàn, cô ấy thiếu một cọng tóc, tôi muốn mấy người cũng theo cô Thiếu . . . . ."
Toàn bộ người trong văn phòng cũng khiếp sợ ngừng công việc trong tay, ánh mắt đọng lại ở trên người của Dịch Đông Thần, đây là lần đầu tiên, Dịch Đông Thần lần đầu tiên xuất hiện loại phản ứng gần như điên cuồng này, so với anh thường ngày ôn hòa phong cách trấn định mọi sự đều trong lòng bàn tay hoàn toàn không phù hợp.
Ở trong mấy giây cúp điện thoại kia, thế giới hình như cũng mất đi thanh âm, vô số chủng loại khả năng quanh quẩn ở trong đầu của Dịch Đông Thần, khiến cho thân thể anh từng trận rét run. Sau đó Tiểu Từ cho cấp dưới tụ tập lại đi lên, đối với anh nói: "Lão đại, có gì chúng tôi có thể giúp, trực tiếp ra lệnh đi."
Nhìn mọi người ân cần vẻ mặt Dịch Đông Thần buông lỏng mà cười một chút, anh ép buộc mình tỉnh táo lại, sau đó bắt đầu gấp rút lập ra kế hoạch cứu bà xã.
Vì vậy đã tan việc, đại đội trưởng Chu Kim của đội phòng cháy chữa cháy có thể về nhà làm bạn với vợ yêu liền thành đối tượng trọng điểm liên lạc, điện thoại di động của anh, điện thoại nhà anh, điện thoại bà xã của anh, nhà cha mẹ bà xã của anh. . . . . . Các loại phương thức liên lạc có liên quan với anh đều ở mấy phút sau đạt đến phòng làm việc Phó Thị Trưởng Bí Thư Xử, mấy thư ký và trợ lý bắt đầu khẩn cấp trò chuyện. . . . . .
Bệnh viện trực thuộc cũng nhận được sai khiến lên máy bay, bảo là muốn phái xe cứu thương đi đến một chung cư, đồng thời bác sỹ am hiểu trị liệu vết phỏng ngoại khoa cũng bị thông báo phải ở lại bệnh viện tùy thời đợi lệnh.
Giống như là ở bên trong mấy phút, từ trong đại sảnh thị chính (công việc quản lý thnahf phố) phát ra từng tin tức một và ra một lệnh điều động đầy đủ nghĩ cách cứu viện, cần phải bảo đảm phu nhân Phó Thị Trưởng an toàn không ngại. Khi tập thể này kết thúc hiệu suất cao trước khi Dịch Phó Thị Trưởng đi sai bảo nhiệm vụ thì mỗi người cũng ngẩng đầu lên, yên lặng mong ước Tẩu Phu Nhân tất cả bình an.
Đổng Kiến Dân ở sau khi nhận được điện thoại của Đông Thần liền tự mình chỉ huy giao thông đường bộ đối với xe riêng của Dịch Phó Thị Trưởng một đường mở đèn, đoạn đường này tất cả cảnh sát giao thông lấy duy trì thông suốt đường đi của Phó Thị Trưởng làm mục tiêu chủ yếu.
Đổng Kiến Dân khoác một cái áo khoác nhìn chằm chằm trong phòng giám sát một ít cột nhỏ đèn xanh sáng lên, còn có cái điểm nhỏ đại biểu cho xe riêng của Dịch Đông Thần, anh tuyệt không dám khinh thường.
Làm việc cùng nhau nhiều năm, Đổng Kiến Dân đây cũng là lần đầu tiên gặp phải Dịch Đông Thần dùng giọng nghiêm trọng đi cầu anh làm việc như vậy, tình thế khẩn gấp có thể tưởng tượng. Anh là địa vị trưởng cục công an có công lao rất lớn là Dịch Đông Thần một đường nâng đỡ đi lên, cho nên chuyện của Dịch Đông Thần, anh nhất định là muốn toàn tâm toàn lực đi làm .
. . . . . .
Ở thời điểm Dịch Đông Thần đến dưới lầu của khu nhà, đã có rất nhiều người mặc đồ ngủ xuống lầu, trong bọn họ cũng rất nhiều người mờ mịt, không biết đến tột cùng là nơi nào cháy. Mà ở thời điểm đám người đi xuống, có một người ngược dòng mà lên.
Tài xế kéo Dịch Đông Thần, hô: "Phó Thị Trưởng, trên đó nguy hiểm, ngài dù là đi lên cũng không làm nên chuyện gì, hay là chờ đội cứu hỏa đi, bọn họ lập tức đến ngay."
Dịch Đông Thần mắt lạnh lẽo trừng mắt liếc anh một cái, khí thế giống như ướp lạnh trong nháy mắt khiến tài xế không có sức lức, lại nghe Đông Thần nói: "Ở phía trên đó là bà xã của tôi!" Nói xong cũng tránh khỏi trói buộc của thoát tài xế.
Hoả hoạn xảy ra, thang máy đã sớm không hoạt động. Đông Thần xông về cửa an toàn, leo từng tầng từng tầng một đi lên.
Khi anh thở hồng hộc leo đến tầng lầu nhà anh, phát hiện nơi này khói mù cũng không nhiều, không để ý tới thở dốc, anh mở cửa, vọt vào liền kêu: "Bà xã, em ở bên trong này không?"
Tiểu Phàm đang ở trong phòng khách điều chỉnh âm nhạc, bỗng dưng xoay người lại, hơi giật mình nói: "Anh trở về thật là nhanh a."
Thấy lão bà bình yên vô sự, Dịch Đông Thần thật có loại cảm giác lệ nóng quanh tròng, anh xông lên một tay ôm lấy người, vẫn là nhịn không được trách cứ: "Trong nhà cúp điện thoại em có biết hay không, anh gọi điện thoại di động của em đến hơn trăm lần điện thoại em cũng không hề xem, làm sao không hiểu chuyện như vậy, không biết liên lạc được với em anh sẽ lo lắng sao? . . . . . ."
Tiểu Phàm thề, đây là lần đầu tiên cô nghe được Dịch Đông Thần nói chuyện nhiều nhất, đồng thời cũng là lần đầu tiên không giải thích được nhất, cô có chút choáng váng trả lời: "Cái đó. . . . . . Bởi vì quá nhiều người gọi điện thoại đến chúc anh sinh nhật vui vẻ, tôi ngại phiền toái liền rút dây điện thoại, sau đó điện thoại di động của