gì đã hy sinh, anh sẽ sống thật tốt, hồi phục sức khỏe nhanh chóng để mang lại hạnh phúc cho em. Em đồng ý không?”
“Xin lỗi anh, em không đồng ý!” Hứa An Ly quay đầu lại, nói với thái độ rất kiên định.
Ánh nắng của buổi sớm mai từ ngoài cửa chiếu vào, trong phòng tràn đầy mùi vị của ánh nắng, cô không thể mở mắt ra nổi vì ánh nắng chói lòa. Tuy đang nhìn Đường Lý Dục nhưng trước mắt cô toàn những đốm màu vàng, chẳng nhìn rõ nữa.
Hứa An Ly nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay Đường Lý Dục, đứng trước cửa sổ, quay lưng lại phía anh.
Thình thịch! Tiếng tim đập của anh phảng phất bên tai cô.
Cô dường như lại được trở lại với những ngày tháng trước đây. Nhưng cái suy nghĩ này vừa xuất hiện đã lập tức bị cô ngăn lại, thời gian đã qua đi bảy năm rồi. Trong bảy năm, tất cả đều đang thay đổi, cô đã mãi mãi bước ra khỏi mùa mưa của cuộc đời, bước ra khỏi tuổi mười bảy nhiều mơ mộng hão huyền của cô.
“Bạn gái anh tên là Thẩm Anh Xuân, là một cô gái xinh đẹp hơn em.” Hứa An Ly quay lưng về phía anh, nói từng câu từng câu một.
Tuy không nhìn thấy thái độ của anh, nhưng cô có thể cảm nhận được ánh mắt đen láy của Đường Lý Dục đang nhìn cô, mỉm cười, đôi mắt cong cong đẹp như hình trăng lưỡi liềm. Vẫn là nét dẹp hút hồn người như thế,
“Em nói dối!”
“Đó là sự thật.”
“Nếu như em không lừa anh, tại sao Thẩm Anh Xuân không đến thăm anh? Tại sao không chăm sóc anh giống như em đang chăm sóc anh? Vì thế, xin em đừng ở trước mặt anh mà bịa đặt ra một người hoàn toàn không có thật như thế. Nếu như em không phải là bạn gái của anh, tại sao lại đối xử với anh tốt như vậy? Lau vết thương cho anh một cách nhẹ nhàng như vậy? Nếu như em không phải là bạn gái anh, tại sao lại hi sinh cả một kỳ nghỉ để ở đây chăm sóc cho anh từng ly từng tí một như thế? Nếu như em không phải là bạn gái của anh, tại sao lại xót xa anh như vậy?”
Hứa An Ly từ từ quay người, ngoảnh đầu lại, sững người ra nhìn Đường Lý Dục. Trước mắt cô là đôi mắt có chút u sầu.
Anh hỏi rất đúng, Hứa An Ly quả thực đã làm tất cả những việc mà bạn gái anh nên làm, những gì cô đã làm thực sự còn chu đáo, tỉ mỉ hơn cả bạn gái. Tất cả những việc làm của cô, chỉ có bạn gái mới có tư cách làm. Sự lo lắng của cô, sự đau xót của cô, sự mệt mỏi của cô, sự suy sụp tiều tụy của cô, chỉ có một người con gái đang yêu tha thiết mới có thể hy sinh như thế.
Thế nhưng cô là bạn gái của Tần Ca!
“Em biết không, An Ly, mỗi ngày anh tỉnh dậy, người đầu tiên anh nhìn thấy là em, chỉ có thể là bạn gái mới có thể đối tốt với anh như thế.” Lúc nói những lời này, trong mắt anh có chút mơ màng và mờ mịt, “Bởi vì có em, anh mới có hy vọng và dũng khí để tiếp tục sống.”
Gió bên ngoài thổi tung rèm cửa, mang theo không khí tràn ngập mùi hương của mùa hạ.
Anh túm lấy mũi làm ra một bộ mặt xấu đáng yêu, tiếp tục nói: “Chúng ta chắc chắn từng rất yêu nhau nên em mới đối xử với anh tốt như vậy. An Ly, sau này anh phải yêu em như thế nào mới có thể yêu em nhiều như em yêu anh?”
“Không…chúng ta không thể…”
“An Ly, anh không muốn em bỏ rơi anh, cho dù chúng ta là gì của nhau, anh đều yêu em.” Đường Lý Dục dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn Hứa An Ly.
“Em xin lỗi, từ trước tới giờ em chưa từng yêu anh, cũng dẽ không yêu anh.”
“Tại sao?”
“Bởi vì em đã là bạn gái của người khác rồi!”
“Nói dối, em yêu anh. Cứ coi như em là bạn gái của người khác, anh cũng sẽ khiến em phải yêu anh, em không được phép bỏ rơi anh. An Ly, em biết không? Anh chưa bao giờ thấy người con gái nào đối với anh lại dịu dàng như thế. Cứ coi như bây giờ em vẫn chưa chắc chắn yêu anh, anh cũng sẽ khiến em thích anh một chút ít. Đừng từ chối tình yêu của anh được không?”
Ngoài cửa phòng bệnh, ánh sáng màu vàng của ánh ban mai chiếu vào trong từng ô cửa sổ đang mở toang.
Trong hành lang dài của bệnh viện, bức tường trắng và yên tĩnh cũng được chiếu đầy bởi màu sáng của ánh nắng, một người đàn ông đang đứng lặng lẽ, nhìn không rõ thái độ, mặt anh hướng vào những người đang ở bên trong qua tấm của kính, không rời mắt khỏi họ.
“Nếu như em không phải là bạn gái anh, vậy thì bây giờ anh muốn em chính thức là bạn gái của anh, có được không?” Đường Lý Dục hồi hộp nhìn Hứa An Ly.
“Em không nói, chứng tỏ em đã đồng ý với anh rồi nhé. Được không em? An Ly, làm bạn gái anh nhé, coi như anh xin em đấy, nếu như em chưa từng yêu anh, vậy thì anh cầu xin em bắt đầu từ bây giờ hãy yêu anh, cả đời này anh sẽ đối xử tốt với em, thật đấy!”
Hứa An Ly hít thở sâu, không ngừng hít thở sâu. Trong phòng yên tĩnh đến không một tiếng động. Cô cảm thấy như sắp nghẹt thở, trước mắt là một đám sương trắng mờ mịt. Những nỗi đau xé nát cơ thể cô lại xuất hiện, đầu óc vỡ tung ra.
Cả đời ư? Nếu như anh hoàn toàn hồi phục lại trí nhớ. Liệu anh có còn nói với cô như vậy nữa không?
Hứa An Ly không muốn thảo luận vấn đề này với Đường Lý Dục nữa, cô muốn quay người bước đi, anh ấy là bệnh nhân, cô không coi những lời nói của bệnh nhân là thật, cũng sẽ không so đo anh đã nói gì với mình. Quay người lại, cô nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng bệnh.
Ngoài cửa, có một cái bàn, Hứa An Ly quay người lại định đi đổ chậu nước thì nhìn thấy trên bàn có cơm và sữa đậu nành còn bốc hơi nóng.
Trái tim cô sững sờ. Anh ấy đã đến đây…
Ngày tháng cứ thế trôi, bận rộn không ngừng. Trách nhiệm nặng nề là chăm sóc Đường Lý Dục được đè lên đôi vai của Hứa An Ly. Sự mệt mỏi lao lực bao ngày của cô được dồn tích lại, ăn uống nghỉ ngơi không tốt đã khiến cô ngất đi trong phòng bệnh. Được một phen hoảng hồn, bác sĩ y tá đã phải bấm vào huyệt nhân trung, tiếp nước cho cô. Sau một phen bận rộn, cô mới dần dần hồi phục lại. Bác sĩ nói nguyên nhân là do cô quá lao lực cần phải về nhà nghỉ ngơi và bổ sung chất dinh dưỡng. Tần Ca dìu Hứa An Ly về khách sạn, kết quả là người vừa nằm xuống đã ngủ say đến mức bất tỉnh nhân sự rồi.
Hứa An Ly thực sự đã rất mệt mỏi, rất mệt mỏi.
Cũng khoảng gần hai tháng rồi, thiếu ngủ triền miên cũng giống như đói vậy, sẽ dẫn đến sức khỏe sa sút. Nếu như cứ tiếp tục như vậy, thì cô sẽ mệt đến suy sụp mất. Tần ca luôn túc trực bên giường Hứa An Ly, nhìn cô ngủ, gương mặt có chút nhợt nhạt, tiều tụy u ám, khiến anh không dám hôn cô…
Từ từ, môi cô hình như cũng động đậy. Anh muốn ôm cô, anh muốn hôn cô, anh muốn…giống như lần đó, cơ thể anh và cơ thể cô hào quyện vào nhau không thể tách rời, nhìn cọ nằm gọn trong lòng mình, thẹn thùng rên rỉ và xoay chuyển. Cả đời này anh luôn nhớ cái bộ dạng lần đầu tiên cô trao cho anh. Liệu cô ấy cũng có nhớ tới sự thô vụng của mình không?
Đã bao lâu rồi, anh và cô chưa hôn nhau? Chưa ôm nhau? Đã bao lâu rồi, anh và cô chưa mãnh liệt với nhau? Đã bao lâu rồi, anh và cô chưa nhìn nhau mỉm cười?
Đã đến lúc phải giải quyết rồi.
Ngồi bên giường nhìn Hứa An Ly tỉnh lại, quyết định nhân cơ hội này để nói chuyện hẳn hoi với cô. Anh nghĩ ra một cách tốt nhất, nhân cơ hội Đường Lý Dục vẫn chưa hồi phục những ký ức trước kia thì gọi Thẩm Anh Xuân về. Đây là kế sách toàn vẹn nhất. Anh nghĩ, Hứa An Ly nhất định sẽ tán đồng ý với ý này của anh, vì dù gì thì Thẩm Anh Xuân mới là bạn gái của Đường Lý Dục. Công ty ở Bắc Kinh luôn thúc giục anh trở về, nếu như Thẩm Anh Xuân về rồi, thì anh có thể mang theo Hứa An Ly cùng quay về Bắc Kinh, công việc ra đĩa của anh không thể kéo dài thêm được nữa.
“Thẩm Anh Xuân sẽ trở về? Nếu như cô ấy có thể trở về, thì cô ấy đã không bỏ đi. Cho dù người đã trở về rồi, nhưng trái tim vẫn chưa về, thì liệu có ích gì?”
Tần Ca tỏ vẻ vô cùng ngạc nhiên nhìn Hứa An Ly. Anh không thể ngờ rằng cô lại có thái độ và giọng điệu như vậy. Trái tim ấm áp của anh bỗng dưng trải qua một trận không khí lạnh. Từng đợt từng đợt hơi rét thổi vào trái tim anh, từ từ ngấm cảm giác mát lạnh. Một góc rèm cửa sổ bị gió thổi bay.
Sao cô lại có thể nói chuyện với anh như thế chứ? Thời gian vừa qua, Hứa An Ly tỏ thái độ không kiên nhẫn với sự quan tâm của Tần Ca. Anh quan tâm cô, cô lại coi như không thấy. Cô là bạn gái của anh lại chưa từng quan tâm đến cảm giác của anh. Sự lạnh nhạt của Hứa An Ly cuối cùng cũng đã làm Tần Ca nổi giận!
“Em nói vậy nghĩa là sao?”
“Điều này thì phải hỏi anh!”
“Thẩm Anh Xuân dù sao cũng là bạn gái của Đường Lý Dục, Đường Lý Dục cần cô ấy, nếu như cô ấy có thể trở về, chưa biết chừng bệnh của Đường Lý Dục sẽ nhanh khỏi hơn!”
“Chị ta hại Đường Lý Dục vẫn chưa đủ thảm hay sao? Nếu không phải vì chị ta, Đường Lý Dục sẽ không bị xe đâm như vậy. Bây giờ em thấy ghét khi anh nhắc đến chị ta! Cứ coi như chị ta trở về từ Mỹ, nhìn thấy Đường Lý Dục như thế này, chi ta sẽ chăm sóc anh ấy sao?”
“Em như vậy, anh ấy sẽ…” Tần Ca dừng lại một lúc, như đang kiếm một từ thích hợp: “Hiểu lầm em.”
“Anh…” Hứa An Ly mở to đôi mắt đầy nghi hoặc.
“Anh đang ghen với anh ấy? Anh đang ghen với một người bệnh? Anh có còn coi anh ấy là bạn nữa không?”
“Đường Lý Dục cuối cùng rồi cũng sẽ khỏe trở lại, chúng ta phải đối diện với sự thực, An Ly.”
Tần Ca cố gắng để tiếng nói khàn của mình nghe mềm mại hơn một chút: “Anh không có ý gì cả. Anh chỉ là nhắc nhở em, Thẩm Anh Xuân có trách nhiệm và nghĩa vụ này. Là bạn bè, chúng ta đã làm hết tất cả những gì có thể làm rồi, hơn nữa, bệnh tình của Lý Dục cũng không hề bị gián đoạn chút nào, đây là việc khiến chúng ta yên tâm nhất. Vì thế chúng ta không nên tự chuốc lấy phiền phức cho mình nữa.”
“Sao anh lại có thể ích kỷ như thế, anh muốn bỏ mặc anh ấy mà không quan tâm hay sao?”
Tần Ca không ngờ, Hứa An Ly lại nhìn nhận mình như vậy, anh đã bỏ ra tất cả. Vì Đường Lý Dục mà anh suýt nữa bị sếp sa thải.
Không! Không thể!
“Anh ích kỷ sao? Vì anh ấy, anh đã từ bỏ những buổi biểu diễn quan trọng; vì anh ấy, anh đã bỏ tất cả tiền của mình ra; vì anh ấy, anh đi diễn ngày đêm không ngừng nghỉ. Hứa An Ly, em không ích kỷ. Vậy thì em hãy trả lời cho anh biết, em không muốn Thẩm Anh Xuân trở về, em ngày ngày ở bên cạnh Đường Lý Dục, em không phải ích kỷ, thì là cái gì?”
“Anh…!” Hứa An Ly giận đến chảy máu mắt, nét mặt trắng bệch.
“Em nói đi!”
Hứa An Ly đau khổ nhắm mắt lại.
“Em vốn chưa hề quên anh ta!”
“Phải vậy!”
“Em căn bản vẫn yêu anh ta!”
“Đúng thế!”
“Em luôn coi anh là người thay thế!”
“Phải! anh còn muốn hỏi gì nữa, em đều thẳng thắn trả lời anh!”
Tần Ca cố gắng kìm nén sự phẫn nộ trong lòng mình, nhưng khi nói ra thành lời thì vẫn giận dữ đùng đùng như thế, anh không muốn cãi nhau với Hứa An Ly. Cô đã là của anh, cô đã từng trao cho anh. Nhưng cũng chính bởi vì cô đã là của anh rồi, nên hỏa khí của anh mới lớn như vậy.
Hóa ra, đàn ông không vĩ đại như phái nữ tưởng tượng. Họ cũng có lúc chống chếnh, cũng có lúc mềm yếu, cũng ghen tuông, cũng có đố kỵ. Hứa An Ly đã xem nhẹ khi Tần Ca là nam giới, hay là bạn trai của cô…
Hứa An Ly ngơ ngác nhìn Tần Ca. Sao anh ấy lại có thể nói mình như vậy? Sao anh ấy lại có thể nhìn nhận mình như vậy? Quả đúng là một sự giễu cợt với cô!
“Tùy anh nghĩ thế nào cũng được, anh cho rằng em thích anh ấy cũng được, tình cũ khó quên cũng được. Anh chẳng phải rất muốn nghe thấy câu này hay sao? Anh chẳng phải muốn nhìn t