” Giọng của Mạc Tình có vẻ mơ hồ, hắn nghe mà lòng chua xót từng cơn: “Ta biết chàng hận ta, mỗi ngày đến rừng trúc đều là vì giết ta. Phong, ta sợ…… chàng hận ta như vậy, nhất định sẽ không nương tay, mà ta cuối cùng cũng sẽ không đành lòng xuống tay…… Cho nên ta chỉ có thể……”
“Cho nên nàng chỉ có thể đặt cược, cược xem mỹ mạo khuynh đảo nam nhân trong thiên hạ của mình có đủ để chinh phục ta hay không, làm cho ta không thể ra tay khi đối mặt với nàng, có phải không?”
Tần Phong che miệng ho khan thật lâu, mới khàn khàn nói: “Chuyện tình cảm mà nàng cũng có thể lấy ra đùa giỡn?”
“Ta……” Nàng gục đầu xuống: “Ta không có ý đùa giỡn, là ta thật tình thích chàng.”
“Thích?” Tần Phong nở nụ cười, cười rất lớn tiếng, cả thung lũng đều vang vọng tiếng cười của hắn: “Thích đến mức lừa gạt ta?! Nói cái gì mà ‘sẽ luôn chờ ta’, ha ha! Còn không phải là vì giết ta!”
Mạc Tình tiến lên từng bước, cầm lấy cánh tay hắn, ánh mắt tràn ngập đau thương nhìn hắn: “Ta không muốn giết chàng, nhưng chàng có thể không giết ta sao?”
“Không thể!” Tần Phong đẩy nàng, chậm rãi rút thanh kiếm của mình ra, chỉ vào cô gái làm hắn vừa yêu vừa oán hận: “Ra tay đi.”
“Tại sao chàng không thể không giết ta? Giữa chúng ta có thâm cừu đại hận gì, tại sao phải tranh đấu giết nhau?”
“Người bạn tốt nhất của ta bị nàng đánh thành tàn phế, người ta tôn kính nhất chết trong tay nàng…… Trên tay nàng đã nhiễm bao nhiêu máu tươi, nàng không biết sao?” Tần Phong không đợi nàng trả lời, một kiếm đâm thẳng về phía mi tâm của nàng, làm cho Mạc Tình lui về phía sau mấy bước, tránh đường kiếm của hắn. (mi tâm: điểm ở giữa hai mày)
“Chàng nhẫn tâm như vậy sao? Ngày hôm qua chàng còn……”
“Miễn bàn chuyện ngày hôm qua! Nếu hôm qua ta biết nàng là môn chủ của Du Mính môn, thì đã sớm băm thây vạn đoạn nàng ra rồi.”
“Được! Lòng chàng đã quyết, ta cũng không thể nói gì hơn.”
Mạc Tình rốt cuộc cũng ra tay, tung chưởng nhanh như tia chớp, bao quanh toàn thân Tần Phong. Tần Phong dùng kiếm chắn đi thế chưởng, trong lòng bỗng nhiên căng thẳng, ngoài hận ra hắn còn cảm thấy buồn bã.
Mộng đã tỉnh, tình đã tiêu tan, đối mặt với âm mưu nực cười này, ngoài cách cùng chết ra, không có lựa chọn nào khác.
……
Khi thật sự tranh đấu hắn mới phát hiện chiêu thức của Mạc Tình còn sắc bén điêu luyện hơn hắn tưởng tượng nhiều. Chiêu thức nào cũng có sơ hở, nhưng đều làm mê hoặc đối thủ, giả giả thật thật, thật thật giả giả, căn bản không thể xác định.
Tấn công đã hơn trăm chiêu, hắn vẫn không tìm được một kiếm chí mạng, không biết là công lực hay tâm lực suy giảm, hắn càng ngày càng cảm thấy mỏi mệt, ngay cả sức lực trốn tránh cũng không có. Hắn nhìn thấy một chưởng của Mạc Tình phóng thẳng về vị trí trái tim mình, bỗng không muốn né tránh, nơi đó thật sự rất đau, hắn tình nguyện để trái tim bị đánh nát bấy, cũng không muốn chịu cảm giác đau đớn này.
Ngay lúc hắn nghĩ mình phải chết là không thể nghi ngờ, Mạc Tình đột nhiên thu chưởng.
Trong nháy mắt chiêu thức đột biến, có nghĩa là cơ hội duy nhất đang lướt qua.
Lòng hắn trầm xuống, nắm chắc cơ hội này, giơ kiếm đâm thẳng vào ngực nàng…… Mạc Tình không tránh né, ngây ngốc đứng tại chỗ nhìn thanh kiếm của hắn.
Máu đỏ tươi thấm qua lớp áo màu trắng của Mạc Tình, chất lỏng trong suốt nhỏ giọt trên lưỡi kiếm màu tím của hắn, làm ánh mắt hắn đau xót……
“Tại sao không đâm sâu hơn một chút, chỉ cần sâu hơn một chút thôi, ta chắc chắn sẽ phải chết.”
Hắn nắm chuôi kiếm, dùng hết toàn lực vẫn không thể đâm sâu vào.
Trên ngực nàng hẳn là vẫn còn dấu hôn của hắn? Hôm qua họ vẫn còn triền miên bên nhau, đi đến bước này rốt cuộc là vì sao?
Máu và nước mắt của Mạc Tình không ngừng chảy, từng giọt từng giọt đâm vào tim Tần Phong.
Lời nói dịu dàng nhỏ nhẹ có thể là lừa gạt, nhuyễn ngọc ôn hương có thể là giả dối, máu và nước mắt giao hòa lại không thể là giả.
Lúc này, hắn tin Mạc Tình thật lòng thương hắn, yêu đến vào lúc tranh đấu cuối cùng nàng lựa chọn cái chết.
Nhưng có thể thay đổi được gì? Có yêu đến mấy cũng không thể làm hắn quên đi cừu hận!
“Tại sao nàng muốn giết nhiều người như vậy?” Tần Phong run giọng hỏi.
“Ta không ra tay, Đường Kiệt sẽ không ra tay sao? Ta không giết Nam Cung Hoành Nhạc, hắn sẽ không giết ta sao? Phong, hôm nay ta thu chưởng, chàng có buông tha cho ta không?…… Đúng, ta là ma quỷ giết người không chớp mắt, chàng cho rằng đó là sự lựa chọn của ta? Ta sinh ra còn chưa đến ba ngày, người cha sinh ra ta đã muốn giết ta…… lần đầu tiên ta nhìn thấy nam nhân, đã bị hắn dây dưa…… Nếu ta không có võ công, đã sớm bị nam nhân tra tấn đến xương cốt cũng không còn!”
Bàn tay nắm kiếm của Tần Phong bắt đầu run run, hắn hiểu chuyện giang hồ, hiểu nam nhân, Mạc Tình nói đúng, nếu nàng không có một chút võ công nào, dựa vào dung nhan của nàng, nếu may mắn có lẽ có thể dựa vào nam nhân có quyền thế, nếu không may mắn sẽ trở thành đồ chơi cho nam nhân tranh đoạt, còn có thể phải sống một cuộc sống không thể chịu nổi.
Nàng có được võ công không ai bằng, có thể nắm trong tay vận mệnh của chính mình, chẳng lẽ như vậy là sai sao?
Tần Phong đột nhiên rút kiếm, tay phải vòng lại rất nhanh, đâm thanh kiếm còn nhỏ máu vào bụng mình.
Máu tươi bỗng chốc phun ra, bắn tung tóe.
Mạc Tình kêu lên sợ hãi chạy lại gần, nắm chặt bàn tay cầm kiếm của hắn: “Chàng làm gì vậy?”
“Nàng đã cược thắng rồi, bảy ngày cũng đủ, cũng đủ để nàng hủy diệt ta.”
“Phong……”
“Tình Nhi, nàng chịu một kiếm xem như trả nợ cho Đường Kiệt, ta chịu một kiếm này xem như thay nàng trả cho Nam Cung tiền bối …… người của Long Gia Bảo đã mai phục trong thung lũng……” Tần Phong kịch liệt ho khan trong chốc lát, mới miễn cưỡng rên rỉ nói: “Ta đã…… bị trọng thương rồi, không thể cứu nàng, nàng hãy chạy đi…… hãy giữ lấy mạng sống.”
Nói xong, Tần Phong lảo đảo lui về phía sau vài bước, mới xoay người rời đi……
Máu nhỏ xuống bùn đất dọc theo con đường hắn rời đi.
Hắn nghe thấy tiếng Mạc Tình khóc ở phía sau, hắn rất muốn làm cho nàng nín khóc, nhưng hắn không đáng.
Hắn không có dũng khí quay đầu, hắn sợ mình chỉ nhìn một lần nữa thôi, sẽ không thể rời đi được nữa.
Hắn nghe thấy Mạc Tình nói: “Chàng có nhớ không, chàng đã hứa với ta: Nếu không chết, sẽ trở lại tìm ta?…… Chàng đã hứa với ta.”
Hai chân hắn cứng lại, rốt cuộc không thể bước thêm được nữa.
“Phong, ta sẽ chờ chàng, ta sẽ luôn chờ chàng!”
Một ngụm máu tươi phun ra từ miệng hắn!
Một tay hắn che miệng vết thương đang đổ máu, một tay lau vết máu trên khóe miệng, giọng lạnh lùng nói: “Từ nay về sau nàng và ta tình cừu đều đứt đoạn…… Bất luận sống chết, nàng và ta…… Suốt đời cũng không gặp!”
Đi được bao lâu Tần Phong cũng không rõ, chỉ nhớ rõ miệng vết thương không hề đau, mà trái tim lại làm hắn đau đến hít thở không thông.
Rốt cuộc hắn cũng không chịu nổi, té lăn trên đất, trước khi nhắm mắt lại còn mơ mơ hồ hồ nhìn thấy ở gốc cây đằng trước có một cô gái mặc váy vàng, cô đơn khóc.