Lại bị bảo mẫu cắt đứt: “Tiểu thiếu gia, chuyện nấu ăn này hãy để bảo mẫu làm nhé. Ma ma con chăm sóc cho ba ba đã rất cực khổ có đúng hay không? Cho nên tiểu thiếu gia cần thông cảm cho ma ma”
Nhạc Nhạc suy nghĩ, nhu thuận gật đầu “Đúng!” Nó luôn là đứa con ngoan, là đàn ông, nam tử hán đại trượng phu cần thông cảm cho ma ma!
Một bữa cơm miễn miễn cưỡng cưỡng ăn cho xong, tâm tình Tô Mộc Tình kém tới cực điểm. Miễn cưỡng cho Nhạc Nhạc ngủ trưa mới tự giam mình trong nhà tắm xả giận.
Thằng nhóc, dám nói cô ta nấu đồ khó ăn, tức chết cô ta.
Mà trong tầng hầm, Phong Nghi kéo lấy tóc Tô Mộc Vũ, âm thanh lạnh lùng nói: “Cô rất không biết điều”
Tô Mộc Vũ bị ép ngẩng đầu đối mặt với hắn, từ từ nhắm hai mắt lại, cười lạnh, tựa hồ liếc hắn một cái cũng đều cảm thấy ghê tởm.
Loại thái độ này đủ chọc giận Phong Nghi, trong đôi mắt dài nhỏ của hắn hiện lên một tia sắc lạnh, một cái tát bay đến chỗ cô: “Tô Mộc Vũ, cô đừng có rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, cơm cũng không ăn nước cũng không uống là muốn dùng phương pháp tuyệt thực bức tôi thả cô sao? Tôi cho cô biết, cô quá coi trọng chính mình rồi, cô tin hay không tôi bây giờ có thể giết chết cô?”
Tô Mộc Vũ bị tát nghiêng sang một bên, cười lạnh nói: “Vậy giết tôi ngay đi, anh nghĩ là Phong Kính sẽ để yên cho anh sao?” Cổ họng của cô sớm vì khát nước mà khô rát nhưng cũng không gây trở ngại đến giọng nói kiên quyết lúc này.
Nghe đến tên Phong Kính, Phong Nghi lập tức bậc cười, quả thật cười đến không ngừng được “Không nghĩ tới cô còn đem hi vọng ký thác vào trên người anh hai của tôi. Đã hai ngày rồi, giờ này khắc này hắn hẳn là đang ôm người em gái đáng yêu của cô, có lẽ là đang rất sảng khoái, còn có con trai của cô nữa, cô nói xem nó bây giờ có đang gọi một người phụ nữ khác là mẹ không?”
Tim Tô Mộc Vũ nhoáng đau một cái, nhưng cũng không lâu. Cô chỉ là đang lo lắng cho Nhạc Nhạc, không biết nó có bị thương cái gì không.
Còn Phong Kính, đúng vậy, cô tin tưởng, chưa bao giờ tin tưởng hắn như lúc này.
Có lẽ cô từng dao động, không tin, nhưng lần này cô hoàn toàn tin tưởng rằng Phong Kính nhất định sẽ nhận ra, nhất định sẽ nhận ra cô và Tô Mộc Tình không giống nhau.
Cô tin tưởng, cho dù cuối cùng có chết ở chỗ này, cô cũng tin tưởng!
Giờ này khắc này, cô tuy rằng chật vật nhưng trong con ngươi vẫn đầy ánh sáng, lại khiến cho Phong Nghi thẹn quá hoá giận.
Phong Nghi cười lạnh bóp chặt người của cô, nói: “Tô Mộc Vũ, cô chờ đi, tôi nhất định sẽ cho cô xem, niềm tin mù quáng kia của cô rốt cuộc có bao nhiêu ngu xuẩn!”
Một chữ Tô Mộc Vũ cũng không đáp, cô ngu xuẩn nhưng không phải ngu xuẩn trong lúc này, mà ngu xuẩn lúc trước kia, dại dột đã che mờ ánh mắt cô.
Bên kia mái hiên, Tô Mộc Tình quả thật cũng không tốt, chính xác mà nói là cô ta đang sốt ruột.
Cô ta nghĩ khi mang khuôn mặt này liền có thể mọi chuyện đều không lo, nhưng kết quả cũng không phải như thế. Chỉ cần cô ta đến gần Bàn Chải, nó liền như phát điên, thằng nhóc Nhạc Nhạc kia lại càng khó chiều, tuy cô ta đã cố gắng che đậy quá khứ nhưng trong lòng vẫn lưu lại một chút. Còn Phong Kính, mặc dù không có lộ ra hoài nghi đối với cô ta, nhưng…
Hắn đến bây giờ còn không có chân chính chạm vào cô ta!
Như thế sao cô ta lại không sốt ruột cho được?
Phong Nghi ra lệnh, hơn nữa không tránh khỏi đêm dài lắm mộng, cô nhất định nhanh chóng khiến Phong Kính triệt triệt để để xem cô là Tô Mộc Vũ!
Tô Mộc Tình hạ quyết tâm, đi ra khỏi phòng tắm.
Cô ta mặc một bộ áo ngủ màu hồng nhạt, chỉ cần tháo nhẹ dây buộc thì toàn bộ những gì trước ngực sẽ lộ ra, lộ ra xương quai xanh tinh xảo, lộ ra một mảng lớn da thịt trong suốt phấn nộn trên ngực. Trên mặt cô ta mang theo phấn hồng e thẹn, ánh mắt vụt sáng mà e lệ rụt rè, lông mi thật dài chớp chớp, răng hơi căn môi dưới.
Cô ta biết, tư thế như vậy tuyệt đối là tư thế mị hoặc đàn ông tốt nhất. Cô ta không tin, Phong Kính lần này không chui đầu vào lưới!
Tô Mộc Tình ngượng ngùng cúi đầu, chậm rãi đi đến trước mặt Phong Kính, nhỏ giọng nói: “Kính, có thể nói cho em biết, những ngày qua em không làm tốt sao?”
Phong Kính nhìn cô ta từ trên xuống dưới, nâng người cô ta lên, nhẹ giọng hỏi: “Sao vậy? Sao lại hỏi như vậy?”
Tô Mộc Tình cụp mi, thần tình đỏ bừng, hơi thở đều đều tựa hồ bởi vì Phong Kính đến gần mà nhanh hơn một chút: “Là vì… anh không muốn chạm vào em…”
Phong Kính kề trán mình trên trán cô ta, hơi thở hai người hòa vào nhau: “Em suy nghĩ quá nhiều rồi, Mộc Vũ”
Tô Mộc Tình chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt ngập nước, mang theo cầu xin: “Xin anh… hôm nay, muốn em được không?” Tay cô ta đặt trên lồng ngực hắn, sau đó chậm rãi di chuyển xuống phía dưới.
Cảnh trí như thế, âm thanh như thế, đôi mắt như thế, quả thật khiến đàn ông đều không thể cự tuyệt.
Cô ta rõ ràng cảm thấy lồng ngực màu đồng trước mặt, tần suất hô hấp càng lúc càng dồn dập, cô ta nhếch khóe miệng.
Nhưng mà ngay tại một khắc cô ta nghĩ mình đã thành công…
Phong Kính bỗng nhiên bắt lấy tay cô ta, cau mày nhìn. Hồi lâu, bỗng dưng bóp chặt ngón tay, rốt cuộc cũng lạnh lùng phun ra một câu: