Kiều Na đứng bên cạnh Tô Mộc Vũ, nói: “Mộc Vũ, đừng để ý đến hắn ta nữa, chúng ta đi thôi”. Cô đối với những tên con ông cháu cha này, không có một chút hảo cảm.
Tô Mộc Vũ chần chờ một chút, đứng nguyên tại chỗ, hỏi: “Rốt cuộc hắn làm sao vậy?”
Phương Thiệu Hoa giật khóe miệng, cười lạnh: “Sáng sớm mở to mắt, hắn nhổ kim tiêm ra, liều mạng chạy đến quán bar mua say, không ai ngăn được, cô có biết cái dạ dày kia đã hỏng đến trình độ như thế nào rồi chưa?”
Dạ dày của hắn vốn không tốt, hôm nay lại uống rượu, hắn thật sự không muốn sống nữa sao? Nghĩ đến cổ áo loang lổ vết máu của hắn tối hôm qua, tim Tô Mộc Vũ lập tức đau nhói.
Cô tự ép bản thân mình phải thật sắt đá, cắn chặt môi, nói: “Cũng… không liên quan đến tôi”
Đúng vậy, mặc kệ hắn sống hay chết cũng là chuyện của hắn, đều không liên quan đến cô. Bọn họ là hai người ở hai thế giới khác nhau, cuộc sống của bọn họ không nên chồng chéo lên nhau.
Tối hôm qua bản thân đã quyết định, không bao giờ lại quan tâm hắn có chuyện gì hay không.
Tô Mộc Vũ, phải tỉnh táo!
“Không liên quan? Cô cũng dám nói ba chữ không liên quan với tôi?” Phương Thiệu Hoa cười rộ lên, ánh mắt kia hận không thể bóp chết cô.
Hắn siết chặt cổ tay Tô Mộc Vũ, giống như là muốn bóp nát cô. Hắn nghiến răng nghiến lợi nói: “Người đàn ông kia đã từng kết hôn, hắn kết hôn với người con gái tôi yêu nhất trên đời. Tôi vốn nên giết chết hắn, nhưng cô biết vì sao tôi vẫn chưa ra tay không? Ha ha… là cô, chính là vì người đàn bà vô lương tâm như cô”
Câu nói đó, nổ ầm một nhát xuyên vào màn nhĩ Tô Mộc Vũ, khiến cô kinh ngạc mở to hai mắt nhìn.
Do cô, là có ý gì? Hắn lạnh lùng kết hôn, hắn tổn thương trái tim cô, bên ngoài phòng cấp cứu, một câu lãnh đạm “cứu đứa nhỏ” kia của hắn. Lại có kẻ nói rằng hắn làm mọi thứ là vì cô?
Nói đùa cái gì vậy? Quả thật là câu chuyện đùa không vui chút nào!
Phương Thiệu Hoa nhìn là biết cô không tin, hắn cười lạnh, nói: “Hai năm trước, hắn vì cứu cô nên đành phải che giấu trước người khác, không tiếc thương tổn Nhu Y. Sau ngày kết hôn đó, hắn vừa ói ra máu, vừa bí mật lôi Nhu Y đi ly hôn, chỉ mới là ngày hôm sau thôi! Chỉ vì một câu, hắn không muốn lúc gặp lại, giữa hai người lại có sự hiểu lầm. Sau khi ly hôn, hắn lại bị đưa vào phòng cấp cứu, Nhu Y ở bên ngoài khóc tròn một đêm, khi đó cô ở đâu? Cô được mang ra nước ngoài an toàn, mọi người đều ở đây khóc, chỉ có cô, hoàn toàn không biết gì cả! Mắt hắn quả thật bị mù rồi, thế nhưng lại đi quan tâm một kẻ ngu xuẩn như cô. Cô không xứng, cô căn bản không xứng để hắn trăm phương ngàn kế bảo vệ lấy, lại càng không xứng vì cô mà Nhu Y phải bị tổn thương nặng như vậy!”
Ánh mắt Phương Thiệu Hoa bốc cháy hừng hực, dường như muốn đốt cô ra thành tro. Hắn hận, hận không thể giết chết Tô Mộc Vũ để chôn cùng Nhu Y, nhưng hắn biết, nếu quả thật giết chết cô, chôn cùng nhất định còn có một cái mạng của kẻ khác.
Tô Mộc Vũ không thể tin mở to hai mắt nhìn, môi cũng bắt đầu run rẩy: “Tôi không tin…”
Hắn rốt cuộc đang nói cái gì?
Dường như có một cơn đại hồng thủy đánh úp vào người cô, khiến cô chìm sâu giữa lòng đại dương, phá vỡ tất cả chấp niệm của cô. Cô không tin, cô làm sao có thể tin đây? Sự kiên trì cô gìn giữ trong hai năm qua chính là thù hận. Nếu không phải nhờ chấp niệm hận thù này, chỉ sợ cô đã sớm không thể chống đỡ nổi.
Nhưng bây giờ đột nhiên có người đến nói với cô rằng cô sai rồi, cô hận sai người rồi, vết thương trong lòng cô vốn dĩ là sai lầm, còn có, cô bước sai lối rồi.
Nó như sự hủy diệt đối với chấp niệm của chính mình, bảo cô làm sao có thể tin đây?
Sắc mặt Tô Mộc Vũ trắng bệch, nếu không nhờ có Chu Hiểu Đồng đứng phía sau chống đỡ, cô nhất định sẽ đứng không vững mà ngã xuống.
Chu Hiểu Đồng giận dữ quát: “Anh nói cái gì đó? Dựa vào cái gì mà đến đây chỉ trích Mộc Vũ? Tôi không cần biết các người lại muốn đùa giỡn cái gì, nhanh chóng cút đi cho tôi!”
Phương Thiệu Hoa không quan tâm, đôi mắt như dao bắn thẳng đến Tô Mộc Vũ, khiến cô tránh cũng không thể tránh.
Tô Mộc Vũ do dự, nói: “Tôi không tin…” Âm thanh không biết khi nào thì run rẩy, ánh mắt mơ hồ như một đứa trẻ lạc đường.
Phương Thiệu Hoa cười lạnh, nói: “Không tin phải không? Được, tôi cho cô nhìn xem, cho cô tận mắt nhìn xem!” Trong lúc Tô Mộc Vũ giãy dụa, hắn mạnh mẽ kéo cô lên xe.
“Anh làm gì đó? Mộc Vũ không muốn đi, anh mau buông chị ấy ra!” Kiều Na cùng Chu Hiểu Đồng muốn cướp Tô Mộc Vũ về, lại bị hai tên vệ sĩ Phương Thiệu Hoa dẫn theo ngăn lại.
“Mau buông ra! Mộc Vũ…” Kiều Na cùng Chu Hiểu Đồng sốt ruột gọi, trơ mắt nhìn Tô Mộc Vũ bị Phương Thiệu Hoa lôi đi.
Phương Thiệu Hoa lái thật nhanh, nhưng không đến quán bar lại chạy về phía ngoại thành.
Xe bị khóa, bất luận Tô Mộc Vũ giãy dụa như thế nào cũng không thể mở ra. Xe dừng trước viện điều dưỡng, Tô Mộc Vũ bị kéo xuống không chút lưu tình.
Hắn muốn đưa cô đến gặp Vệ Nhu Y?
Tô Mộc Vũ không kịp phản ứng, trợn to hai mắt, cô không muốn gặp cô ấy!
Nếu như nói Phong Kính chính là thanh đao cắm trên ngực, thì Vệ Nhu Y chính là cái gai nằm trên thanh đao vướng vào người cô. Buổi hôn lễ hoa lệ kia, cô tận mắt nhìn thấy mọi chuyện, chỉ sợ cả đời này cô cũng khó có thể sống dễ chịu khi cứ bị quá khứ bám lấy.
Tô Mộc Vũ thét to: “Phương Thiệu Hoa, mau buông tôi ra!”
Phương Thiệu Hoa không thèm nghe, trực tiếp kéo Tô Mộc Vũ vào viện, mở một cánh cửa ra, đẩy mạnh cả người cô vào bên trong.
“Nhìn đi! Cô nhìn đi! Cô từ từ mà nhìn cho kỹ đi!” Đôi mắt Phương Thiệu Hoa đỏ hoe, âm thanh khàn khàn.
Theo tay hắn chỉ, Tô Mộc Vũ nhìn sang, trên giường bệnh màu trắng, một thân ảnh gầy gò nằm im.
Đó là… Vệ Nhu Y?
Từng là người con gái cho dù ốm yếu vẫn hạnh phúc như thiên sứ, từng là người con gái cho dù bệnh tật cũng cứng rắn nói “Tôi không chấp nhận thua cuộc”… Thế nhưng bây giờ lại là bộ dạng này, tái nhợt, không có một chút thịt, trên mặt là bình dưỡng khí, nằm im không nhúc nhích. Nếu không phải bên cạnh có máy do điện tim đồ, căn bản có thể khiến cho người ta nghĩ rằng cô ấy đã chết…
Trong phút chốc, Tô Mộc Vũ như ngừng thở.
Phương Thiệu Hoa kéo Tô Mộc Vũ đến trước mặt Vệ Nhu Y: “Vì cô, hắn mặc kệ ba vết đạn trước ngực cho đến mưng mủ, cuối cùng bác sĩ phải cắt đi một miếng thịt. Vì cô, một tháng sau Nhu Y bị người ám toán, nguy hiểm đến tính mạng, phải sống cả đời như thực vật. Tôi không biết lúc đó chuyện gì đã xảy ra với cô, tôi chỉ hỏi cô một câu: Rốt cuộc cô nghĩ đây là lỗi do ai?”
Tô Mộc Vũ không biết mình nên nói gì, giống như một khắc trước mình vẫn còn đứng trên bờ, nhưng một khắc sau lại bị người ta nhấn chìm xuống đáy biển.
Sao lại thế này? Ai nói cho cô biết, vì sao lại thế này?…
Là do bóng đêm che mờ ánh mắt? Hay là do thời gian đang đánh lừa con người?…
Bức Thư Của Vệ Nhu Y
Có người nói “Yêu là sinh mệnh chi nguyên” (Yêu bằng cả tính mạng)
Còn đối với Tô Mộc Vũ mà nói, hận cũng là động lực sinh tồn của cô.
Vô số đêm, cô đau đến hận không thể chết đi, phải dựa vào chấp niệm này mà chống đỡ. Cô muốn con mình quay về, cô muốn bản thân phải mạnh mẽ, cô muốn những người đã từng tổn thương mình không còn cách nào có thể chạm đến cô.
Thế nhưng, trăm ngàn lần vẫn không thể ngờ, sự thật lại là như vậy. Nơi lồng ngực, trướng đến phát đau, trướng đến muốn nổ tung ra.
Dáng vẻ Vệ Nhu Y trước mặt, hình ảnh chân thật phá tung mọi cản trở đập vào mắt cô, nhào vào đầu cô, khiến cô không thể không tin. Cô vẫn cho rằng, chính mình mới là người bị tổn thương sâu sắc nhất, thật không nghĩ đến…
Giống như một trò chơi, vui đùa cùng bọn họ một phen, chảy nhiều nước mắt như vậy, tổn thương nhiều như vậy, quanh đi quẩn lại thế nhưng lại là như vậy.
Trên giường bệnh, Vệ Nhu Y im lặng ngủ say, giống như một con búp bê sứ vẫn chưa từng tỉnh lại, mà dưới gối, một phong thư hơi lộ ra ngoài, phía trên viết một chữ “Tô”
Là thư cho cô sao?
Bàn tay Tô Mộc Vũ run rẩy, chậm rãi rút lá thư ra, mảnh giấy hơi ố vàng bởi thời gian.
Từng dòng chữ trên trang giấy mỏng đập vào, giống như mở ra toàn bộ thế giới trước mắt cô.
“Mộc Vũ.
Lúc cô đọc bức thư này, có lẽ tôi cũng chưa tỉnh lại, và cũng có lẽ đã chết rồi. Tôi không có thua cô, tôi thua chính là thua bởi ông trời, cái người luôn bất công với tôi.
Thật sự, tôi rất ghét cô, tôi luôn luôn, luôn luôn chán ghét cô. Tại sao cô lại có thể bình thường như thế? Tôi kém cô chỗ nào? Thế nhưng người cuối cùng chiếm được trái tim của Kính, lại chính là cô.
Tôi diễn một vở kịch với Kính, cũng không phải vì giúp cô, hay là cứu cô. Con người luôn rất ích kỷ, tôi cũng là một con người. Thật ra lúc trước tôi chủ động đến tìm Kính và đưa ra chủ ý này, tôi là muốn nắm lấy một cơ hội cuối cùng để giữ lại Kính, giúp tôi hoàn thành giấc mộng trở thành cô dâu của anh ấy. Cuối cùng tôi đã thành công, cho nên, tôi vẫn là người chiến thắng đúng không? Coi như ngày hôm sau chúng tôi liền ly hôn, nhưng cuối cùng có thể kết hôn với anh ấy, vẫn là tôi.
Tôi bị thương, cũng đừng cám ơn tôi, tôi không phải vì cô, mà là vì Kính. Tôi muốn anh ấy phải nhớ đến tôi cả cuộc đời này, cho dù người anh ấy yêu không phải là tôi đi nữa, thì tôi cũng sẽ nằm trong trí nhớ của anh ấy cả đời, ai cũng không thể thay thế, cho dù là cô cũng không được.
Lúc ấy, mối quan hệ giữa tôi và anh ấy ra sao, tôi cũng sẽ không nói cho cô biết, coi như tôi đang trả thù cô đi.
Cuối cùng, tôi xin cô một việc. Nếu cô có đọc được lá thư này, xin hãy tha thứ cho anh ấy.
Cô cứ coi như tôi chưa từng tồn tại, mà sau này cũng không tồn tại một người như tôi. Cho nên, tôi xin cô, tôi chỉ xin cô một lần duy nhất, hãy thay tôi ở bên cạnh anh ấy, anh ấy rất cô đơn.
Từ trước kia, anh ấy vẫn cô đơn đến tận bây giờ.
Vệ Nhu Y”
Tô Mộc Vũ đọc bức thư này, không cách nào hình dung được tâm tình giờ phút này của mình.
Thì ra những gì Phương Thiệu Hoa nói đều là sự thật, thì ra hắn thật sự…
Đôi mắt đỏ hoe của hắn, hắn vứt bỏ tự tôn để nói “Tô Mộc Vũ, anh yêu em!”
Trong cơn mưa to, hắn nằm im, thân thể lạnh như băng, một câu tê tâm liệt phế: “Tôi hận em”
Hắn nằm trên giường bệnh, trên cổ áo loang lổ vết máu, còn có vết nước trên khóe mắt.
Bức tượng gốm mẹ con kia, giống như được người vuốt ve cả ngàn lần.
…
Tô Mộc Vũ cầm lá thư, từng cảnh tượng ùn ùn kéo về trong đầu. Mưa, nước mắt, đêm tối, máu, đau… toàn bộ đồng loạt xuất hiện khiến cô tỉnh táo đồng thời cũng khiến cả người cô co rút.
Nước mắt không ý thức rơi xuống, thấm trên trang giấy, trái tim cô như một quả bóng hơi trướng to, rồi đột nhiên phát nổ.
Cô rốt cuộc, đã làm cái gì…?
Cô vô ý nỉ non: “Hắn vì sao lại không…”
Hắn vì sao lại không nói? Vì sao lại không giải thích? Vì sao cứ để cô tổn thương hắn hết lần này đến lần khác? Vì sao…?
Phương Thiệu Hoa bắt lấy bả vai cô, giống như là muốn lay tỉnh sự ngu xuẩn của cô: “Sao hắn không nói? Cô bảo một tên đàn ông làm sao có thể thừa nhận năng lực bảo vệ người con gái mình