ỏ tôn nghiêm của chính mình, buông bỏ toàn bộ cao ngạo, chỉ vì muốn giữ cô lại mà hắn khiến chính mình trở nên hèn mọn.
Lúc nghe đến ba chữ kia, bước chân Tô Mộc Vũ dừng lại, đôi mắt mở to.
Hắn nói… hắn yêu cô? Hắn… yêu… cô?
Nếu là ba năm trước đây, không… có lẽ chỉ cần lúc cô khó sinh, hắn chịu nói ra ba chữ này, cô nhất định sẽ cảm động muốn chết đi. Thế nhưng cô đã chờ ba chữ này quá lâu, chờ đến khô cả nước mắt, chờ đến… mất đi niềm tin.
Có lẽ cô còn muốn tin tưởng, nhưng sớm đã không còn khả năng nữa, lòng của cô đã chết ở trên bàn phẫu thuật năm đó.
Thanh âm nhợt nhạt của Tô Mộc Vũ vang lên: “Vậy sao? Đáng tiếc tôi không yêu anh…” Nước mắt âm thầm rơi xuống.
Không yêu, sớm đã không yêu. Lòng của cô bị giết chết, sớm đã phân hủy, làm sao tìm lại được nữa đây?
Tô Mộc Vũ kéo cửa ra, ép buộc chính mình không được quay đầu lại, không thể quay đầu lại, không nên quay đầu lại!
Bọn họ trước kia vốn bắt đầu bằng một cuộc giao dịch, từ lúc đó đã khẳng định giữa bọn họ không có kết quả, âu cũng là số mệnh.
Một cánh cửa, ngăn cách hai con người, giống như hai căn phòng giam bị khóa. Thật lòng muốn phá cửa để vào phòng giam kia nhưng lại nhận ra, cả hai đã đánh mất chìa khóa duy nhất,
_______________________
Lúc Tô Mộc Vũ đi ra, thằng nhóc kia đang ghé lỗ tai vào cánh cửa nghe lén. Nó nhìn thấy ma ma đi ra lập tức nhảy dựng bổ nhào vào lòng cô.
Tô Mộc Vũ ôm lấy bảo bối của mình, run giọng hỏi: “Nhạc Nhạc, con… có muốn đi cùng với ma ma không?”
Nhạc Nhạc khó hiểu nghiêng đầu, hỏi: “Thế còn ba ba?”
Tô Mộc Vũ nhẹ giọng nói: “Ba ba con… có cuộc sống riêng của mình”. Chỉ là cuộc sống của hắn, không nên lại có sự tham dự của cô.
“Nhưng mà Nhạc Nhạc không nỡ bỏ ba ba nha… Ma ma hay ba ba, Nhạc Nhạc đều muốn cả… ô ô… Ma ma cùng Nhạc Nhạc, còn có ba ba ở cùng một chỗ có được không?”
Tô Mộc Vũ ép mình ngoan cường, nói: “Không thể đâu Nhạc Nhạc. Ba ba cùng ma ma không thể nào ở chung một chỗ được, con chỉ có thể chọn một. Nhạc Nhạc, ma ma xin lỗi con…”
Cô biết mình rất tàn nhẫn, bắt một đứa nhỏ như vậy đưa ra sự lựa chọn khó khăn này, nhưng ngoại trừ chuyện này ra, cô cũng không biết phải làm sao.
Tô Mộc Vũ kiềm nén chua xót nơi hốc mắt, lưu lại một nụ hôn trên trán Nhạc Nhạc “Nhạc Nhạc, một tuần sau, con cho ma ma đáp án được không? Ma ma… đi trước”
Nghe thấy ma ma phải đi, thằng nhóc bật người kêu lên, ôm thật chặt chân Tô Mộc Vũ, khẩn cầu: “Ma ma đừng đi mà!” Từng giọt nước mắt trong suốt chảy xuống từ trên khuôn mặt nó khiến cho từ sâu trong cõi lòng Tô Mộc Vũ đau đến muốn chết.
“Nhạc Nhạc, nếu con muốn gặp ma ma thì lúc nào cũng có thể đến tìm ma ma mà. Tuy nhiên, ma ma không thể ở chỗ này, Nhạc Nhạc, ma ma xin lỗi con…”
“Ma ma đừng đi mà!” Nhạc Nhạc bậc tiếng khóc lớn, ôm lấy Tô Mộc Vũ không cho cô đi.
Bảo mẫu vội vàng ôm Nhạc Nhạc vào trong ngực, khuyên: “Tiểu thiếu gia, chuyện người lớn chúng ta đừng để ý, để ma ma con đi đi. Sau này ma ma còn đến thăm con mà, tiểu thiếu gia, đừng khóc nữa”
“Nhưng mà Nhạc Nhạc muốn ma ma…” Tiếng khóc của Nhạc Nhạc giống như cây búa từng nhát từng nhát gõ vào tim cô.
Tô Mộc Vũ nhắm mắt lại, buộc bản thân bước ra khỏi căn nhà này: Con ngoan, ma ma xin lỗi, ma ma không phải muốn để con ở lại đây, chỉ là ma ma bất đắc dĩ…
Tô Mộc Vũ lảo đảo rời khỏi toà chung cư kia, khom người che giấu từng giọt nước mắt như mưa thi nhau rơi xuống trên mặt đất, nhanh chóng biến mất không thấy gì nữa.
Muốn nhấc chân lên, lại phát hiện Bàn Chải không biết khi nào đã đuổi theo cô, hàm răng nhỏ dùng sức ngậm lấy tà quần, không muốn để cho cô rời đi.
Ai nói động vật không có tình cảm, có đôi khi chúng nó so với con người còn sống có tình có nghĩa hơn. Chúng nó sẽ không che giấu tình cảm của mình, cũng sẽ không giả dối, nó chỉ cần biết nó không muốn người này rời đi.
Tô Mộc Vũ cúi xuống, ôm lấy nó.
Bàn Chải lè lưỡi không ngừng liếm láp lên mặt Tô Mộc Vũ, liếm sạch nước mắt trên mặt cô.
Tô Mộc Vũ khàn khàn, nói: “Bàn Chải, về đi, về với Nhạc Nhạc, thay mẹ chăm sóc bảo bối của mẹ. Mẹ nhờ con”
Tựa hồ nghe hiểu lời khẩn cầu của cô, Bàn Chải không tiếp tục đuổi theo nữa.
Tô Mộc Vũ xoay người, gọi một chiếc taxi, mở cửa xe, rời khỏi đây như chạy trốn.
Cô sợ, cô sợ nếu như mình chậm một bước, nhất định sẽ không chịu được mà thỏa hiệp.
Bàn Chải kêu ô ô ở phía sau, từng tiếng kêu đâm vào lòng Tô Mộc Vũ, nước mắt giống như đê vỡ tràn ra ngoài, cho dù có nhiều nước mắt hơn nữa cũng khó có thể xoa dịu nỗi đau của cô.
Nhạc Nhạc, bảo bối của ma ma, ma ma thật xin lỗi con… Thật xin lỗi…
___________________
Lúc đó, một chiếc xe màu xám không tiếng động nhìn theo chiếc taxi chở Tô Mộc Vũ rời khỏi.
Một ngón tay trắng nõn lạnh như băng nhẹ nhàng xoa trên khuôn mặt mỹ lệ bên cạnh.
Nương theo sau xúc cảm lạnh như băng kia, một thanh âm lười nhác vang lên: “Tôi nuôi cô lâu như vậy, đừng để tôi phải lãng phí tâm huyết. Bây giờ đã đến lúc cô ra sân, nên làm như thế nào có biết chưa?”
Cô gái bên cạnh gật gật đầu, nhẹ nhàng đẩy cửa xe ra, một sải chân thon dài bước ra khỏi xe, một mái tóc đen xinh đẹp hòa vào ánh nắng mặt trời.
Dưới chiếc kính râm, bờ môi đỏ mọng, nhẹ nở nụ cười…