n gần chúng, chúng ta mới biết cái chết là như thế nào.
Cô đã từng bị thương một lần, vẫn chưa rút được bài học. Thế nhưng sau khi quen biết Phong Kính, toàn bộ mọi thứ đều được cô học xong.
Phong thiếu, những gì anh từng dạy cho tôi, bây giờ tôi sẽ từ từ trả lại cho anh.
Cô cười, cười đến kiêu ngạo như vậy.
Kiều Na ngồi bên cạnh lại lộ ra nét mặt lo lắng: Chị ấy lại đang cố chấp chống đỡ cái gì? Rõ ràng giả bộ không giống, giả bộ đến mệt mỏi như vậy, thế mà còn cố sống cố chết đi giả bộ.
Kiều Na nghĩ ngợi, vẫn là đừng xen vào, có một số việc người ngoài vĩnh viễn cũng không thể nhúng tay.
______________________________
Tiền Phong gọi điện thoại hỏi thăm, Phong Kính chỉ trầm mặc. Tiền Phong cũng đoán được đại khái mọi chuyện như thế nào. Hắn há miệng thở dốc, lại không biết nên nói cái gì. Chuyện trước kia rất phức tạp, ai lại có thể giải thích hết mọi thứ được đây? Giống như một sợi dây rối, đầu sợi đã tìm không ra thì làm sao gỡ rối cho nó được?
Cũng giống như chính hắn, lẩn quẩn sâu trong cái đầm đó không cách nào thoát ra được. Tiền Phong ném di động, tựa lưng lên ban công ngắm nhìn bầu trời đầy sao, nhẹ nhàng châm một điếu thuốc.
Hắn cong đôi mắt hoa đào lên, nhìn bầu trời cười, nghĩ: Ông trời! Ông thật rất rãnh rỗi đúng không? Gây rắc rối cho loài người khiến ông rất vui hả?
Phong Kính khi về nhà cũng đã mười giờ tối, không uống rượu, lại mang theo cả người mệt mỏi, cái loại mệt mỏi này là mệt trong tâm.
Bình thường Nhạc Nhạc đã đi ngủ vào giờ này, thế nhưng bây giờ lại dụi dụi mắt, ném bàn chải đánh răng trong tay, lập tức bổ nhào vào trong lòng ngực của hắn, miệng nhỏ líu ríu: “Ba ba, ba ba! Nhạc Nhạc nhìn thấy ma ma trong tivi đó, là cái cô con gặp trên máy bay đó, ba ba mau đi tìm ma ma đi, Nhạc Nhạc muốn ma ma!”
Nó nói nó nhìn thấy ma ma, vậy mà ba ba còn không tin, quả nhiên Nhạc Nhạc là lợi hại nhất!
Thằng nhóc này hôm nay thật kích động, từ lúc nhìn thấy ma ma trong tivi lập tức hào hởi vô cùng, hận không thể lập tức phải đi tìm ma ma về. Nếu nó không bị bảo mẫu cản trở, nó đã chạy ra ngoài.
Nhạc Nhạc thấy ba ba không nói lời nào, nghiêng đầu hỏi: “Ba ba, sao ba ba không nói chuyện? Chúng ta đi tìm ma ma đi, chúng ta đi ngay bây giờ đi!”
Bảo mẫu nhìn thấy sắc mặt ông chủ không tốt lắm, nhỏ giọng nói: “Tiểu thiếu gia, bây giờ đã khuya rồi, ngày mai hãy đi được không? Bây giờ chúng ta cần phải đi ngủ”
“Không được! Nhạc Nhạc muốn đi ngay bây giờ! Ba ba, chúng ta đi thôi!” Thằng nhóc nắm lấy ống quần Phong Kính làm nũng, nó còn quá nhỏ, chỉ biết là muốn đi tìm ma ma.
Tâm tình Phong Kính đã kém tới cực điểm, không khống chế nổi cảm xúc, khẽ quát một tiếng: “Đủ rồi! Đừng nháo nữa!”
Bị ba ba quát, thằng nhóc sợ tới mức rụt bả vai lại, buông tay ra, nước mắt liền lăn tăn chảy xuống.
Phong Kính lúc này mới ý thức bản thân đã giận chó đánh mèo. Hắn cúi xuống đem Nhạc Nhạc ôm vào trong ngực, gắt gao ôm chặt.
Thằng nhóc linh mẫn cảm thấy trên người ba ba có loại cảm giác bi thương, hít hít mũi, lau nước mắt, bàn tay nhỏ bé khẽ vỗ lên người Phong Kính “Ba ba, ba ba đừng khóc được không? Nhạc Nhạc biết sai rồi, Nhạc Nhạc giúp ba ba tìm ma ma về được không?”
Phong Kính không nói được một lời, ôm con mình thật chặt như đang ôm bảo bối quý giá nhất trên đời. Đứa con này, là bảo bối của hắn và Tô Mộc Vũ.
Đêm tối.
Nhạc Nhạc vốn nên ngủ, đôi mắt thông minh lại đột nhiên mở ra, tung mền chạy đến phòng khách, lao vào hang ổ của Bàn Chải.
Nó khẽ lay lay lỗ tai to của Bàn Chải, bắt con chó phải tỉnh. Bàn Chải lúc này đã ba tuổi, thân thể đã có thể cõng Nhạc Nhạc trên lưng.
Nhạc Nhạc ôm bộ lông mềm mượt của Bàn Chải, khẽ thủ thỉ: “Bàn Chải, hôm nay Nhạc Nhạc nhìn thấy ma ma trên tivi đó. Quả nhiên, Nhạc Nhạc cũng giống như mấy đứa bạn kia, Nhạc Nhạc cũng có ma ma, đúng hay không?”
Thằng nhóc bình thường hoạt bát nghịch ngợm, giọng điệu lúc này lại mang theo ủ rũ, chiếc mũi nhỏ khẽ hít một cái. Bàn Chải cảm thấy Nhạc Nhạc buồn bã liền lè lưỡi liếm tay an ủi.
“Hôm nay ba ba không vui, bình thường chưa bao giờ quát Nhạc Nhạc cả, mày nói có phải là do ma ma không chịu về cùng ba ba không?” Thằng nhóc buồn bã nhíu chặt mi, đột nhiên ánh mắt sáng lên “Bàn Chải, nếu không, chúng ta đi tìm ma ma về được không?”
Bàn Chải tựa hồ nghe hiểu, ánh mắt cũng sáng lên một chút, liên tục gật đầu lè lưỡi liếm liếm.
Thằng nhóc chớp chớp mắt, xiết chặt nắm tay nhỏ, quyết định. Nhạc Nhạc nhất định phải giúp ba ba tìm ma ma về, hãy xem sự lợi hại của Nhạc Nhạc!