ng như một dòng sông dài uốn lượn, lại giống như nỗi lòng đang nức nở tưởng niệm của một cô gái, thuần túy lại thâm tình, sắc thái như bừng tỉnh trước bóng tối.
Tô Mộc Vũ căn bản không biết mình bị Ran Marsh đẩy ra như thế nào. Một cô gái Trung Quốc xinh đẹp không ngờ lại có tài năng như vậy, còn được một nghệ nhân nổi tiếng xem trọng, mọi người trong buổi triển lãm vỗ tay kéo dài không thôi.
Nháy mắt, Tô Mộc Vũ xúc động muốn rơi lệ. Nháy mắt, cô dường như cảm nhận mình có thể chạm đến giấc mộng ảo tưởng kia. Trong mắt, nước mắt gợn sóng, nhẹ nhàng lay động, cô mỉm cười, lại muốn khóc.
Phong, anh thấy được không? Có lẽ, em cũng có thể sánh vai đứng bên cạnh anh.
Nhưng, niềm vui mà Ran Marsh mang lại không chỉ có như thế, hắn đột nhiên nắm lấy tay Tô Mộc Vũ, trước mặt toàn bộ giới truyền thông, nói: “Cô bé Trung Quốc này, tôi muốn mời em cùng đến Đức, tôi muốn đào tạo em trở thành một thiên sứ trong giới nghệ sĩ gốm sứ”
Tô Mộc Vũ kinh ngạc nhìn hắn, ngơ ngác, không biết nên phản ứng như thế nào.
Đi… nước Đức? Tất cả chuyện này không có trong kịch bản!
Mà truyền thông dưới đài cũng bị thông tin trên này khiến cho run sợ. Một cô gái Trung Quốc không có chút danh tiếng gì, lại được nghệ nhân tài giỏi nhất nhì thế giới mời đến Đức đào tạo. Cô gái tên Tô Mộc Vũ này, nhất định sẽ nổi tiếng chỉ trong hôm nay.
Mà Tô Mộc Vũ cũng hoảng hốt, cô căn bản không biết sao lại trở thành như thế này, Ran Marsh rốt cuộc đang làm cái gì?
Ngay trước ánh mắt mong chờ của mọi người, đột nhiên, một thân hình mạnh mẽ sải bước trên sân khấu, giữ chặt tay cô, mạnh mẽ kéo cô vào phía bên trong.
Tô Mộc Vũ không nghĩ tới Phong Kính lại đột nhiên xuất hiện như vậy, sắc mặt hắn đen đến dọa người. Cô biết, hắn nổi giận: “Thật xin lỗi, tôi…” Cô không phải cố ý gạt, chỉ là…
“Câm miệng!” Sắc mặt Phong Kính cực kỳ khó coi, gầm nhẹ một tiếng, mạnh mẽ kéo Tô Mộc Vũ vào phía trong cánh gà.
Phía sau, giới truyền thông không kịp phản ứng nhất thời nhao nhao lên, vây đến. Đây là có chuyện gì? Đây không phải Ethan Fong luôn trốn tránh giới truyền thông kể từ khi về nước sao?
Thế nhưng hôm nay lại ngang nhiên trình diễn một màn cướp người như vậy, thật sự là boom tấn, chuyện vui ngày hôm nay quả thật ùn ùn kéo tới nha. Tiêu đề báo ngày mai khẳng định sẽ vô cùng đặc sắc đây!
Trong lúc nhất thời, truyền thông rối loạn thành một đoàn, bảo vệ lập tức triển khai ngăn chặn.
Phong Kính không nói một lời, ném Tô Mộc Vũ vào trong xe, đóng cửa lại. Ran Marsh bình tĩnh ngăn cản, đôi mắt sau cặp kính đen của hắn tản ra một loại ánh sáng “Ethan, chú thua. Chúng ta từng đánh cuộc, chỉ cần hôm nay cô ấy xuất hiện, chú liền giao cô ấy cho tôi”
Đánh cuộc? Tô Mộc Vũ kinh ngạc mở to hai mắt nhìn, bọn họ đang nói cái gì?
Phong Kính liếc nhìn Tô Mộc Vũ một cái, híp lại ánh mắt, đổi sang tiếng Đức, nói: “Tôi cho chú biết, không có chuyện đó!”. Toàn thân hắn đều bao phủ một mảnh âm u, khí thế lạnh như băng kia cơ hồ khiến người khác run rẩy.
Ran Marsh nhíu nhíu mày, nói: “Vì sao chú phải giấu cô ấy? Chú vốn biết rõ cô ấy là một khối ngọc thô. Đàn ông Trung Quốc thật ích kỷ, chú giấu cô ấy, chỉ biết làm mai một đi tài năng của cô ấy thôi”
Phong Kính một phát bắt được cổ áo của hắn “Chuyện này không liên quan đến chú!”
Ran Marsh suy đoán: “Ethan, tôi có thể nghĩ nguyên nhân là do chú yêu cô ấy không? Cho nên mới trói chặt cô ấy bên người như vậy? Nhưng chú nên biết rằng, cứ như vậy chú sẽ chỉ hủy hoại cô ấy mà thôi!” Hắn là một kẻ si mê nghệ thuật, đơn giản chỉ là vì không muốn một tài năng bị mai một như thế.
Tô Mộc Vũ căn bản nghe không hiểu họ đang nói cái gì, chỉ cảm thấy sau khi Ran Marsh nói ra một câu kia, con ngươi Phong Kính bỗng dưng nheo lại, cả người giống như bị xúc phạm, tản ra khí thế đáng sợ, hàm răng nghiến ra một câu: “Nực cười!”
Cửa xe đóng lại phanh một tiếng, Phong Kính không nói một lời giẫm mạnh chân ga, một đường lái về nhà, sau đó dùng lực nắm cổ tay Tô Mộc Vũ kéo vào nhà.
Phong Kính xô ngã cô trên ghế salon, mặc kệ cô có bị đau hay không.
Tô Mộc Vũ cũng không dám phát ra một tiếng, cô biết, Phong Kính đang tức giận, hơn nữa là vô cùng tức giận, như vậy, khiến cho người ta sợ hãi. Cô há miệng, muốn nói cái gì đó, hoặc là giải thích rõ ràng, nhưngcổ họng giống như bị nghẹn, một câu cũng nói không nên lời.
Phong Kính chỉ cười, nhưng trên vẻ mặt tuấn dật lại không có vẻ tươi cười mà khóe miệng như hiện lên một đường cong. Hắn dùng lực nắm lấy cổ tay cô, cúi người, thanh âm rất nhẹ: “Tô Mộc Vũ, cô có người bao nuôi mới rồi, nên mới muốn trốn chạy khỏi tôi, đúng không?”
Nếu không phải có chuyện vừa rồi, cơ hồ có thể khiến cho người ta hiểu rằng hắn đang nói chuyện rất thân mật với cô.
Tô Mộc Vũ lập tức lắc đầu nói: “Không… Tôi không có”
Cô sợ hãi, Phong Kính như thế, khiến cô sợ hãi đến không thể tự kiềm chế.
Phong Kính cười rộ lên, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên gương mặt được trang điểm trang nhã, từ mắt đến sóng mũi, lại hướng xuống tới bờ môi đỏ bừng: “Không có sao? Nhớ rõ không? Đêm hôm đó, tôi đã nói với cô như thế nào? Tôi nói… tôi muốn cô, trừ bỏ bên cạnh tôi, bất cứ nơi nào cũng không cho phép đi”
Lông mi Tô Mộc Vũ chớp liên tục, tim đập như trống. Toàn thân cô đều run rẩy, cô sợ hãi vạn phần, Phong Kính có thể hay không cứnhư vậy mà… vứt bỏ cô?
Cô gắt gao nắm lấy tay Phong Kính, không ngừng lắc đầu.
Phong Kính nhẹ nhàng hướng tới người cô, cắn mạnh lên môi cô, mạnh mẽ phá nát bờ môi vốn mềm mại “Có lẽ, tôi đã nâng cô lên quá cao, cho nên cô đã quên mình là ai. Cô tin hay không? Cô có tung cánh bay ra bên ngoài, tôi cũng có thể đi theo bẻ gãy đôi cánh đó!”
Hắn trừng phạt cô, hung hăng trừng phạt cô.
Bộ sườn xám màu xanh lam kia, như một khối vải rách vứt trên mặt đất. Tô Mộc Vũ giống như một con búp bê không còn sức lựa, tùy ý để người đàn ông trên người mình một lần lại một lần đòi hỏi, không có… một chút ôn nhu, chỉ có tức giận hung ác.
Con ngươi Phong Kính dần dần bớt tia máu đỏ cũng là lúc Tô Mộc Vũ đã hoàn toàn ngất đi, trên người loang lổ dấu cắn đáng thương, cho dù có ngất cũng như bị thôi miên, khóe miệng không ngừng mấp máy cầu xin tha thứ “Tôi không dám… Xin đừng…”
Phong Kính híp mắt, nhẹ nhàng vươn tay.
Yêu?
Loại cảm giác này, làm sao có thể xuất hiện trên người hắn? Quả thực nực cười. Cho nên hắn mới nói hai chữ “Nực cười” với Ran Marsh.
Nhưng… vì sao khi hắn nhìn thấy Ran Marsh nắm tay cô, lúc tên đó nói muốn đưa cô đến Đức, trong lòng hắn dâng lên tức giận, tức giận đến làm cho hắn không để ý tình hình lúc đó.
Nghĩ đến thế, sắc mặt Phong Kính bỗng nhiên biến đổi, rút nhanh tay về, nhặt lấy áo khoác, buộc chính mình không được nhìn cô, xoay người mà đi.