hân ngắn có súng trên tay! Uông Đông Nam cắn răng, ở trong lòng liên tục phun ra mấy tiếng nguyền rủa thô tục.
“Kiều chủ nhiệm, cô thật không có mắt nhìn đàn ông, vậy mà lại coi trọng loại đàn ông miệng toàn những lời thô tục như vậy, cô nhìn hắn một chút, thậm chí còn cầm dây điện cùng thứ dụng cụ này! Chẳng lẽ cô cho là kiềm nhọn kia có thể ngăn cản đạn của tôi sao? Ha ha ha!” Bạch Gia Siêu xem thường cười chế giễu.
“Anh ấy có thối rữa cũng tốt hơn một tên tiểu nhân giả bộ có văn hóa!” Bị súng để sau gáy Kiều Dĩ Hạm chẳng những không sợ hãi mà còn lạnh lùng quay về nói một câu.
Có vài người có thể mắng chửi, nhưng bị người khác mắng chửi luôn không hề dễ nghe, huống chi chỉ toàn là tiểu nhân.
Uông Đông Nam không nhịn được cười ha ha, đắc ý đáp trả, “Có nghe thấy hay không? Ba ba chân ngắn, cô gái của tao nói mày là một tên tiểu nhân giả bộ có văn hóa , so với tao còn thối hơn!”
“Các người…Xem ra thực sự không biết rõ hiện tại ai mới là người có quyền được lên tiếng ở đây.” Súng ngắn đặt ở sau gáy Kiều Dĩ Hạm, đè ra một vết hồng, Bạch Gia Siêu độc ác nói: “Hiện tại mày chỉ có thể câm miệng, mà mày tốt nhất nên thu hồi tính toán của mày lại, sau đó ngoan ngoãn cút khỏi tầm mắt của tao.”
Uông Đông Nam híp mắt nhìn chằm chằm vết hồng trên da thịt trắng nõn của Kiều Dĩ Hạm, nếu không phải sợ súng làm tổn thương cô, hắn đã nhào tới bắt con ba ba chân ngắn kia nấu canh uống lâu rồi.
“Dù cho tao có nghe theo, mày cũng không thả cô ấy, vậy thì tại sao tao phải nghe theo mày?”
Bạch Gia Siêu chắc chắn, lộ ra nụ cười khẩy, “Mày cũng có thể không nghe, tao hiện tại một chút cũng không ngại giảm bớt một nhân chứng mục kích phạm tội.”
“Anh…” Uy hiếp chết tiệt! Mà hắn – Uông Đông Nam từ trước đến nay chưa hề bị uy hiếp! Thế nhưng Bạch Gia Siêu đã lấy được cái đĩa, miệng hắn so với phản ứng của cơ thể còn nhanh hơn: “Dừng tay! Mày muốn tao lùi đến chỗ nào?”
Sau khi quan sát toàn bộ phòng làm việc một vòng, Bạch Gia Siêu so sánh góc chết trong phòng làm việc, “Lùi đến chỗ nào đến khi tao vào được thang máy mới được di chuyển.”
Uông Đông Nam căm hận nhìn Bạch Gia Siêu, nhưng là nhược điểm của mình bị hắn nắm trong tay, cho dù không cam lòng vẫn phải làm theo.
Chết tiệt! Nhiều năm lăn lộn như vậy, đây là thời gian hắn – Uông Đông Nam chịu nhục nhất sao?
Kiều Dĩ Hạm nhìn Uông Đông Nam tâm không cam tình không nguyện biểu tình căm thù, ít nhiều đoán ra oán khí của hắn và lí do không thể không nghe theo.
Lòng của cô đột nhiên có chút đau, không phải đau nhức, mà là một cảm giác đau lòng.
Người đàn ông này chưa từng chịu qua khuất nhục như thế? Hôm nay vì cô mà hắn có thể hy sinh!
Sự tình phát triển đến mức này, nếu như cô vẫn không thể đoán ra toàn bộ chân tướng, cô thật là uổng phí ra xã hội nhiều năm như vậy!
Sự thật là – gián điệp thương nghiệp thật sự chính là vị Bạch tiên sinh – phía sau cô, mà cô thì được bảo vệ lại ngu xuẩn nhảy vào cạm bẫy của hắn, chẳng lẽ tên thô lỗ kia chắc là được ông ty mời tới để giúp đỡ bắt gián điệp thương nghiệp?
Tuy rằng không biết kế hoạch của bọn họ là như thế nào, nhưng tình huống hiện tại đều bị hành động liều lĩnh của cô phá hủy tất cả!
“Anh có thể trực tiếp hạ thủ hắn tại sao lại không làm?” Kiều Dĩ Hạm nhìn Uông Đông Nam, vốn là định hỏi lòng mình, lại không cẩn thận thốt ra miệng.
Không biết tại sao cô lại tin tưởng hắn có năng lực giải quyết, có lẽ vừa rồi sắc mặt khí thế của hắn đã để cho cô có phần tự tin này sao?
“Bởi vì tôi không chắc chắn có làm tổn thương em hay không.” Uông Đông Nam nhìn chằm chằm họng súng để ở sau gáy cô, chú ý trả lời vấn đề của cô.
Được rồi! Tuy rằng cô biết hiện tại không thích hợp để nói chuyện tình cảm nam nữ, thế nhưng ánh mắt hắn nghiêm túc hoàn toàn tập trung trả lời câu hỏi của cô, lại làm cho trong lòng cô rung động, ngôn ngữ bình thường nghe vào trong tai cô lại biến thành lời ngọt ngào tâm tình.
Theo lời hắn nói, cô đối với hắn vô cùng quan trọng.
Hai người nồng tình ý mật, coi thường Bạch Gia Siêu đang đứng bên cạnh.
Bạch Gia Siêu không vui nói: “Đủ chưa? Tao không có thời gian xem hai đứa chúng mày diễn trò tình ái, mày mau lùi sang bên kia cho tao!”
Uông Đông Nam tức giận nhìn chằm chằm Bạch Gia Siêu, tiểu tử thối! Nếu không phải vì cô còn trên tay hắn ta, vừa rồi hắn chen ngang cắt đứt bọn họ bồi dưỡng tình cảm, hắn đã có đầy đủ lí do đánh gã nằm đo đất! *>.<*
“Được rồi, tao lùi! Nhưng mày tốt nhất không nên tổn thương cô ấy dù là một cọng tóc, bằng không tao sẽ cắn chết mày!”
Bạch Gia Siêu cười nhạt, “Chẳng qua chỉ là một tay thợ điện, nói chuyện kiêu căng thế sao? Mày nên nhớ cho kĩ , bây giờ chỉ có tao mới có thể ra điều kiện!”
“Không được lùi! Uông Đông Nam, anh không cần lo cho em, nhanh tiến lên đánh ngã hắn đi.” Không biết lấy đâu ra dũng khí mà Kiều Dĩ Hạm thốt ra những lời đó, ngay cả cách dùng từ cũng rất ngây thơ.
“Cô gái ngu ngốc, cô lại nói năng lung tung, cẩn thận không chút nữa tôi sẽ tiễn cô về tây thiên.” Bạch Gia Siêu tức giận rống.
Quật cường quay lại nhìn hắn ta chằm chằm, Kiều Dĩ Hạm không thay dổi sắc mặt chế nhạo, “Anh tốt nhất nên nổ súng chuẩn một chút, nếu không tôi còn chưa chết, anh sẽ bị đánh nằm thẳng cẳng, còn nếu tôi chết, anh cũng chạy không thoát, anh dám thử xem không!”
Trăm phần trăm khiêu khích, đối với một con tin đang chịu uy hiếp mà nói tuyệt đối không nên nói như vậy, nhưng là từ cái miệng nhỏ nhắn của cô nói ra, cùng với vẻ mặt cao ngạo, Uông Đông Nam chỉ thấy – cô gái của hắn cực kì có cá tính, xinh đẹp đến ngây người!
Không nghĩ tới một cô bình thường tay không tấc sắt lại dám nói với gã như vậy, Bạch Gia Siêu nhất thời sửng sốt.
Nắm lấy cơ hội trong nháy mắt, khuỷu tay Kiều Dĩ Hạm hung hăng từ phía sau tung một kích, hất khẩu súng lục màu đen trong tay Bạch Gia Siêu, tay nhấc lên, một cú đánh rơi xuống, Bạch Gia Siêu thoáng chốc bị cô đánh ngã nằmtrên sàn nhà.
Hai người đàn ông, một người kinh ngạc, một người không thể tin, tất cả đều ngây ngốc không có phản ứng, đến khi bọn họ thấy cô gái kia nhặt súng từ trên mặt đất lên, cuối cùng cũng phục hồi lại tinh thần.
“Được rồi, tuy rằng tôi chưa dùng qua loại súng lục này, thế nhưng thời gian còn học ở trường huấn luyện quân sự cũng đã từng đánh nhau, năm phát toàn bộ trúng giữa hồng tâm, cho nên….có người muốn phản kháng sao?” Kiều Dĩ Hạm đẩy kính mắt một cái, khẩu khí giống như đang bàn bạc.
Bạch Gia Siêu nhìn súng vốn ở trên tay mình, từ lâu đã bị dọa sợ đến mặt cắt không còn một giọt máu, Uông Đông Nam thảnh thơi đến bên Bạch Gia Siêu lấy ra chiếc đĩa trên người gã, bỏ vào túi quần mình.
“Xin lỗi, cái này tao giúp mày trả về cho chủ của nó.” Lại nở một nụ cười, Uông Đông Nam bắt được khẩu súng trên tay Kiều Dĩ Hạm, còn không quên hôn một cái.
“A, được rồi! Thuận tiện nói cho mày biết một việc – nhưng có lẽ đối với mày là một tin xấu, vừa nãy mày vào phòng làm việc, tất cả hành động đều bị máy ghi hình ghi lại toàn bộ, tội danh gián điệp thương nghiệ , cộng thêm mang theo súng trái pháp, mặt khác lại thêm tội danh uy hiếp đe dọa, Bạch tiên sinh, tao nghĩ mày phải “Đen trận” này rồi!
Bạch Gia Siêu tinh thần sa sút ngã nằm trên mặt đất, cầu thang vang lên tiếng bước chân chắc nịch, cũng như tuyên án tội danh của hắn.
Sau một trận rối loạn, Uông Đông Nam và Kiều Dĩ Hạm thật vất vả mới trở về được trung tâm, cùng quản lý còn có hai người cảnh vệ.
Đi ra khỏi tòa cao ốc, hai người nắm chặt tay nhau không rời, nhưng không có lên tiếng, đột nhiên sắc mặt Uông Đông Nam trầm xuống, nhìn hai thân ảnh đứng ở cửa, dừng bước lại.
“Hai người còn dám xuất hiện trước mặt tôi?” Hắn giống như là nghiến răng nghiến lợi nói.
Không chỉ là nhiệm vụ không thành, còn khiến hắn phải nghe theo lệnh của ba ba chân ngắn, hai tên tiểu tử thúi này còn không biết chạy càng xa càng tốt, lại dám xuất hiện?
“Lão đại, tụi em sao biết chị dâu qua mắt được tụi em, còn chạy tới…”
Nơi này! Lam Kỷ vẻ mặt như trái mướp đắng, vẫn còn không quên giải thích.
Thật không phải là lỗi của bọn bọ nha, ai biết liên tục vài ngày không có phản kháng, vậy mà giả vờ đi mua đồ phụ nữ rồi len lén từ toa-lét trèo tường ra ngoài?
Thật tình bọn họ cũng không muốn đi rêu rao ‘thành tích vẻ vang’ này, mà người chạy thoát khỏi tầm mắt bọn họ còn là một cô gái.
“Giải thích vô ích, các cậu chờ chịu chết đi!”
Uông Đông Nam đang định trực tiếp “Sửa chữa” hai tên tiểu tử không hoàn thành nhiệm vụ này, một cánh tay thon thả nhỏ nhắn kéo lấy ống tay áo của hắn, khiến hắn hoang mang qua đầu, “Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Hiện tại anh định giáo huấn người trước, em muốn giúp bọn họ xin tha thứ, dù sao cũng là chính em chạy trốn, không thể giận chó đánh mèo.” Kiều Dĩ Hạm ngọt ngào nói, đôi mắt mọng nước nhìn chằm chằm Uông Đông Nam không rời, “Còn anh, em nghĩ hẳn là chúng ta có chuyện quan trọng hơn.”
Chuyện quan trọng hơn? Chuyện gì chứ? Uông Đông Nam vẻ mặt nghi hoặc, có điểm không tìm được manh mối.
Kiều Dĩ Hạm không để ý đến nghi ngờ trên mặt hắn, đi trước tới cổng công ty dừng lại bên chiếc xe máy rêu rao, “Còn không mau đi?”
“Được! Anh tới ngay!”
Huynh đệ họ Lam đã chuẩn bị đón nhận đau đớn, không nghĩ tới lão đại giống như là nô lệ bị hô tới quát lui, chỉ ngây ngốc mà không có biện pháp hoàn hồn sau kinh ngạc.
Con chó to lớn cười khúc khích, chỉ kém không vẫy đuôi với chủ nhân, người đàn ông đó là ai vậy? Bọn họ không dám tin! Lão đại mình luôn sùng bái, khi nào thì trầm luân thành nô bộc của vợ vậy?