“Ừ…” Kiều Dĩ Hạm đột nhiên cảm thấy ngượng ngùng, không dám đối mặt với nửa người trên tinh tráng của hắn.
Ông trời! Cô là vừa bị quỷ nhập vào người sao?
Không chỉ kêu dâm đãng, chủ động yêu cầu, thậm chí cuối cùng cô còn…Nghĩ tới những hình ảnh xấu hổ không lâu trước đó, khiến cho gò má cô nóng lên, không dám nhìn thẳng vào hắn.
“Em…”
Đột nhiên tiếng chuông điện thoại cắt đứt lời Uông Đông Nam, hắn khẽ nguyền rủa , chuyển hướng, tìm kiếm vài cái, sau đó không vui ấn phím nhận máy.
Chết tiệt! Tốt nhất thật sự là có chuyện quan trọng, nếu không hắn tuyệt đối không tha cho cái tên gọi điện thoại phá hoại này! Uông Đông Nam âm ngoan nghĩ.
“Này! Lão đại, anh đang ở đâu vậy? Cấp trên nói là anh đem một chủ nhiệm của người ta mang đi không trở về, làm cho công ty lời đồn đại nổi lên bốn phía đó!” Lam Kỷ lải nhải oán trách, một chút cùng không chú ý người ở đầu giây bên kia đang tức giận bốc cháy hừng hực.
Lam Kỉ chết tiệt! Gấp gáp gọi tới lại chỉ vì loại chuyện đơn giản không đáng nói tới này sao? Hắn chán sống rồi sao?
Uông Đông Nam cười lạnh hai tiếng: “Lam Kỷ, nhiệm vụ tới của cậu muốn đi đến đâu? Iraq vẫn còn hơi ít buồn tẻ sao? Tôi bất cứ lúc nào cũng có thể đề cử cậu.” Còn tặng kèm thêm một vé máy bay để khỏi trở về khiến hắn bực dọc.
Lúc này Lam Kỷ cũng nghe được người nào đó không thể đè nén tức giận, vội vã cười: “Lão đại… Điện thoại này không phải là tôi muốn gọi, đều là Lam Kỉ Dung hắn ép tôi , tôi cũng không muốn vậy.” Lúc này tình huống khẩn cấp, huynh đệ mình cũng có thể bán đứng, không có biện pháp ah, ai bảo uy quyền bức người!
“Loại chuyện nhỏ này không cần gọi điện thoại riêng nói cho tôi biết, hiểu không?” Uông Đông Nam nghiến răng nghiến lợi buông lời cảnh cáo, đè xuống phím kết thúc trò chuyện rồi tiện tay ném lên mặt đất.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Dùng khăn trải giường rộng lớn quấn quanh thân thể, Kiều Dĩ Hạm không hiểu nhìn Uông Đông Nam nổi giận đùng đùng.
Đây là lần đầu tiên cô thấy trên mặt hắn xuất hiện loại biểu tình dọa người như vậy, nhất là đáy mắt xẹt qua âm ngoan, khiến cô có chút sợ hãi.
“Không có việc gì.” Hai người nhàn rỗi không có chuyện gì làm gọi điện thoại đến phá đám! Uông Đông Nam hừ lạnh một tiếng.
“Thật vậy chăng?” Kiều Dĩ Hạm đi tới tủ đầu giường để quần áo và đồ dùng, vừa mới thò tay tìm quần áo của mình, lập tức đã bị một lực đạo phía sau kéo đi, ngã vào một lồng ngực ấm áp.
“Em muốn làm cái gì?” Uông Đông Nam tức giận hỏi.
Mới có chút khí lực lại muốn chạy? Lẽ nào cô thực sự không muốn ở lại bên cạnh hắn.
Kiều Dĩ Hạm liếc mắt nhìn Uông Đông Nam, tức giận nói: “Về nhà! Nếu không còn có thể đi đâu?”
“Anh không cho phép.” Hắn bá đạo lại trẻ con ôm thật chặt cô không tha, không cho cô rời khỏi hắn.
Ai biết được cô có hay không giống như trước đó, vừa mới rời khỏi tầm mắt hắn lại bắt đầu trốn hắn? Hơn nữa hiện tại đang trong thời kì thu lưới, không phải là thời điểm thích hợp để hắn có thể quan tâm cô nhiều hơn.
“Anh dựa vào cái gì mà không cho phép?” Vừa mới muốn nói chuyện thân mật với hắn thì cái tính tình thô lỗ này lại chạy ra ngoài, ôi! Kiều Dĩ Hạm nhịn không được ở trong lòng thở dài.
“Bằng việc anh là người đàn ông của em” Uông Đông Nam đắc ý nói.
“Tôi còn chưa có thừa nhận.” Cô khẽ nói buồn phiền phản kháng, làm cho mặt hắn thoáng chốc tối sầm lại, cầm lấy bả vai cô đột nhiên lay động.
“Em đều đã cùng anh lăn qua lộn lại, anh không phải người đàn ông của em thì là cái gì? Lẽ nào em không muốn chịu trách nhiệm với anh sao?” (đây là lí do sao hả trời????????)
Đôi mi thanh tú coi thường, Kiều Dĩ Hạm chẳng nói đúng sai nhìn hắn, “Hiện tại là thời đại nào rồi, có người quy định làm cái gì thì nhất định phải phụ trách sao?” Hơn nữa hắn cũng thật buồn cười, cô còn chưa hô lớn muốn hắn phụ trách, sao lại biến thành cô sẽ phụ trách hắn vậy?
Ai! Bất quá nói ra những lời này, xem ra cô thật sự bị thân thể hắn quyến rũ rồi!
“Người khác anh mặc kệ, thế nhưng em – Kiều Dĩ Hạm đều đã đem anh ăn sạch, nghĩ muốn phủi mông một cái không chịu trách nhiệm rời đi, tuyệt đối không thể nào!” Hắn như cô vợ nhỏ chỉ trích cô vậy, đáng tiếc vóc người cao to đã phá vỡ toàn bộ hình ảnh. *ai bị ăn đây???*
Cái này….coi như là khổ nhục kế trá hình đi? Mặc dù có chút chẳng ra gì.
“Được rồi! Bằng không anh nói xem, anh muốn tôi làm gì mới coi như là chịu trách nhiệm?” Cô lí trí mà nói ra suy nghĩ của mình, “Lẽ nào hôm nay tôi không đi coi như là phụ trách sao?”
“Dĩ nhiên không phải, anh muốn em gả cho anh.” Lời này vừa nói ra, không chỉ là Kiều Dĩ Hạm, ngay cả chính Uông Đông Nam cũng giật mình.
Hắn thích cô – không sai, thậm chí bởi vì cô mà hắn nao núng nhớ nhung mấy ngày qua, chỉ là….kết hôn? Cái suy nghĩ này rốt cuộc từ đâu xuất hiện, ngay cả chính hắn cũng không biết.
Dù sao hắn tuy rằng không phải kẻ phong lưu, nhưng cũng chưa từng nghĩ đến vì một thân cây mà bỏ qua cả một cánh rừng!
Nhưng nghĩ đến có thể dùng một chiếc nhẫn đưa cho cô gái mà hắn yêu rồi khóa chặt cô ở bên cạnh, để hắn mỗi khi rời giường đầu tiên đều có thể nhìn thấy vẻ mặt đáng yêu của cô khi ngủ….Kết hôn tựa hồ cũng không phải là không thể chịu được.
“Gả cho anh? Tại sao?” Quá mức kinh ngạc khiến cho Kiều Dĩ Hạm thốt ra nghi vấn trong lòng.
Nghi vấn đơn thuần lại làm cho Uông Đông Nam cảm thấy không vui, tại sao cái gì? Gả cho hắn có gì không tốt sao?
“Nào có tại sao? Gả cho anh có chỗ nào không tốt? Chúng ta cũng đã lên giường, em không ghét anh, anh cũng không ghét em, như vậy không phải nên kết hôn sao?”
Cho nên hắn nói kết hôn chỉ vì hai bên không ghét nhau là được sao? Kiều Dĩ Hạm trong bụng cãi lại, gương mặt không cho là đúng.
“Thứ nhất, phụ nữ lên giường với anh tôi tin tôi không phải là người đầu tiên, cho nên phù hợp điều kiện này ít nhất có hơn một người, thứ hai: sao anh biết tôi không ghét anh?”
Kiều Dĩ Hạm phân tích rõ ràng nói.
Nghe xong phân tích của cô, Uông Đông Nam giống như sư tử bị chọc vậy, cả người kinh ngạc, trên khuôn mặt cương nghị xuất hiện những đường cong buộc chặt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Em ghét anh? Em hẳn là không quên vừa nãy còn nằm trong ngực anh rên rỉ thở gấp chứ?”
Cô gái đáng đánh này dám nói ghét hắn?
“Anh…” Bị hắn trực tiếp đáp lại chặn miệng, Kiều Dĩ Hạm lập tức quay về lạnh lùng, “Chỉ có mình tôi thôi sao? Anh không phải cũng vừa thỏa mãn sao?”
Lại nói vừa rồi hắn thể hiện khí chất và hình tượng cũng không là gì cả, cô cũng không cần ủy khuất để mình chịu thiệt.
“Em…..” Cô gái đáng chết! Vậy mà dễ dàng khơi mào lửa giận không dễ dàng lộ ra ngoài của hắn?
Dù sao hắn cũng không phải là tiểu tử mới lớn ngây ngô, một chút khiêu khích này hắn vẫn có thể khắc chế, hơn nữa trong đầu vừa lóe lên một ý tưởng, khiến hắn không nhịn được lộ ra điệu cười vô lại.
“Anh cười cái gì?” Kiều Dĩ Hạm lùi lại, nhịn không được mà rùng mình một cái.
Hắn đột nhiên cười quỷ quyệt, nhất định là có quỷ!
“Không có gì.” Chẳng qua hắn tính toán chuẩn bị sẵn sàng, trước tiên phải giữ bí mật đã.
“Được rồi, hôm nay em đã xin nghỉ, ở chỗ này nghỉ ngơi một chút, lát nữa sẽ đưa em về nhà”
Câu trả lời này không có gì là không ổn, nhưng hắn đột nhiên thay đổi thái độ 180 độ, thực sự khiến Kiều Dĩ Hạm không thể không nghi ngờ.
“Tôi nghĩ hiện tại có lẽ…..”
“Lẽ nào anh không đáng tin thế sao?” Uông Đông Nam thu lại nụ cười vô lại, lộ ra biểu tình đáng thương.
Giống như là động vật khổng lồ tranh thủ ánh mắt thông cảm, khiến Kiều Dĩ Hạm chỉ có thể khe khẽ thở dài, ngoan ngoãn lên giường dưới tầm mắt đắc ý của hắn, dự định nghỉ ngơi một chút, dù sao cô cũng có chút mệt mỏi.
Chỉ là….Hy vọng quyết định của cô là không có sai!
Quả nhiên! Đối với một gián điệp thương nghiệp, cô rất không nên tin tưởng hắn nói bất cứ chuyện ma quỷ gì!
Nhìn xung quanh, cô tỉnh dậy thì phát giác mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ?
Một căn nhà rộng lớn, giường lớn mềm mại, còn có đầy đủ mọi thiết bị, thậm chí còn có thêm hai người chướng mắt luân phiên giữ cửa.
Cô muốn bước thử một bước ra cửa, một trong hai người giữ cửa liền nhanh chóng đi tới giữ chặt cô, để cho cô không có cách nào bước ra cửa nửa bước.
“Hì hì! Kiều tiểu thư, lão đại chúng tôi nói mấy ngày nay trước tiên cô ở trong phòng anh ấy nghỉ ngơi thật tốt, cô cũng không cần tìm chúng tôi phiền toái, muốn xem tivi, xem phim hoặc vui chơi giải trí cái gì đều có thể, tạm thời quên hẳn chuyện công việc , thế nào?” Lam Kỉ nịnh nọt lấy lòng, chỉ sợ khả năng sau này cô sẽ trở thành chị dâu của bọn họ.
Lam Kỷ Dung thì chưa nói cái gì, chỉ là lạnh lùng đứng ở cửa, ánh mắt lặng im nhìn chằm chằm Kiều Dĩ Hạm, không để cho cô lùi lại.
Kiều Dĩ Hạm chỉ cảm thấy mình sắp điên rồi, đồng thời lần thứ hai lên án bản thân tại sao lại tin tưởng lời nói của tên đàn ông kia chứ?
“Các anh biết như vậy là làm ảnh hưởng đến tự do cá nhân của tôi không? Tôi có thể kiện các anh!” Bao gồm cả tên thô lỗ biến mất từ ngày đó nữa!
Lam Kỷ nghe lọt tai nhịn không được cười ha ha, tay ra sức đánh vào lưng huynh đệ mình, “Cậu có nghe thấy không? Cô ấy nói muốn kiện chúng ta! Thực sự buồn cười quá!”
Nếu bọn họ dễ dàng bị kiện như vậy, vậy bọn họ đã sớm không cần lăn lộn!
Lam Kỷ Dung trên mặt bình thản không gợn sóng, chỉ có khóe miệng lộ ra nụ cười nhỏ vui vẻ.
Kiều Dĩ Hạm cũng thông minh biết tự mình nói chuyện tiếu lâm rồi, những người đàn ông này nếu như biết sợ, còn dám trắng trợn như vậy sao?
Huống chi không biết bọn họ dùng thủ đoạn gì mà lấy danh nghĩa cô đi công tác khi cô không có ở công ty, lần này lại càng không có ai đến tìm cô.
“Nói chung tôi muốn nói với anh ta, anh ta không được phép nhốt tôi ở chỗ này.” Cô để ý tranh thủ.
Nói chuyện? Anh em họ Lam nhìn nhau, mặt có điểm nghi hoặc.
Muốn nói chuyện sao? Lão đại biết dùng phương thức văn minh nói chuyện sao? Muốn tìm người đến không phải là vấn đề, vấn đề là từ trước đến nay lão đại luôn dùng “Nắm đấm” để nói chuyện, chị dâu không biết chuyện này sao? Hay là chị dâu tương lai này của bọn hắn thật ra là giấu tài, có thể cùng đại ca đánh võ?
Ai! Bất kể cô là tiểu bạch thỏ hay là thật không hiểu tính cách của lão đại, thì nói chung ở đây cũng không cho phép ra vào rồi!