iống cô, không muốn cả hai phải gặp ác mộng để rồi nhớ lại những ký ức đau thương kia nữa.
nói ra nút thắt trong lòng, Nguyễn Ân có cảm giác đã giải thoát chính mình. cô ôm lấy lưng anh, khi bàn tay chạm đến hông trái của anh, cô phát hiện nơi đó cũng có một vùng da khác thường. Chỉ số thông minh thoáng cái quay về, dường như ý thức được điều gì, cô bất chấp xấu hổ, nghiêng mặt đi tránh né nụ hôn dai dẳng đang tiếp diễn, rồi bật đèn đầu giường, tốc chăn lên.
Dù đó là một vết thương đã khỏi hẳn, nhưng vẫn hiện lên rõ ràng trên làn da của Cố Tây Lương, thậm chí còn khiến người hồi tưởng lại cảnh tượng hãi hùng khi đó. Quan trọng hơn cả là, vị trí bị thương của hai người không khác nhau là bao.
Nguyễn Ân dùng ngón tay xoa nhè nhẹ trên vết sẹo, ánh mắt dường như không thể tin.
“Xảy ra chuyện gì?”
Cố Tây Lương không trả lời, chỉ giơ tay trái lên tắt đèn bàn, rồi lại cúi xuống hôn cô. Nụ hôn đã mạnh hơn trước. Nguyễn Ân cự tuyệt, tiếp tục hỏi: “Vì sao… bị thương…?”.
Rốt cuộc anh cũng chịu trả lời, nhưng chỉ có ba chữ: “Ngoài ý muốn”.
Có lẽ, cuộc đời này, đây là chuyện điên cuồng nhất mà Cố Tây Lương đã làm. Sau khi rời xa anh, cô đã phải hứng chịu những điều gì, anh đều tự khiến bản thân trải qua một lần. Anh sắp xếp mọi thứ để cùng bị thương ở một vị trí giống như cô, để chuộc tội ư? Hay là để cảm nhận nỗi đau đớn mà cô từng đối mặt? Sau đó mỗi đêm khó ngủ, cơn đau ập đến như nhắc nhở anh: “Hóa ra em có cảm giác như vậy. Cố Tây Lương, cô ấy tốt như vậy, vì sao ngày ấy lại không cần?”.
Cảm nhận được khuôn mặt đẫm nước mắt của Nguyễn Ân, Cố Tây Lương dừng lại động tác chiếm đoạt.
Nguyễn Ân đã mơ hồ đoán ra điều gì. Bàn tay nhỏ bé xoa nhẹ trên vết thương của anh, thoáng cái, nước mắt tuôn như mưa.
cô nói: “Thực ra cuộc đời dài như thế, lãng phí vài tháng, vài năm cũng không đáng là bao. Quãng thời gian vì anh mà trái tim đau đớn đến hoảng sợ, cũng không là gì cả. Tất cả là do em tình nguyện”.
Cam tâm tình nguyện.
Nguyễn Ân nghĩ, cô sẽ nhớ kỹ đêm nay, cho dù sau này có người đàn ông tốt hơn xuất hiện, khiến cô vui vẻ, thì cũng chẳng thể nào khiến cô mang trái tim ra để thu xếp một vị trí cho người ấy được nữa.
Từ Chí Ma từng nói: Trong cuộc đời, ít nhất nên có một lần chúng ta vì ai đó mà quên đi bản thân, không cần biết kết quả ra sao, không cần ai đồng hành, cũng không cần sở hữu cái gì, thậm chí không cần cả tình yêu của đối phương. Chỉ cần trong những năm tháng đẹp đẽ nhất, chúng ta gặp được người đó.
Thế nên, Nguyễn Ân nhận thua rồi, chịu thỏa hiệp rồi. cô cũng hiểu rõ, cả đời này sẽ không có người thứ hai như Cố Tây Lương, có thể khiến cô không lời oán thán mà tình nguyện dựa vào.
không hổ bằng cấp và tố chất của bản thân, Ninh Lam Nhân mới làm việc mấy ngày đã thành thạo đảm nhiệm được hết công việc của Lục Thành trước đó, thậm chí còn cẩn thận và tỉ mỉ hơn cả Lục Thành. Chẳng hạn như những con số khiến người ta hoa mắt chóng mặt đều được cô ta chỉnh lý gọn gàng vào bảng biểu trên máy tính, đôi chỗ cô ta sẽ đánh dấu và ghi lại cách nghĩ của mình rồi mới giao nộp cho Cố Tây Lương.
Cố Thị từ trên xuống dưới ai nấy cũng bàn tán về cô trợ lý được cho là có ngoại hình xuất chúng kia, nhất là đôi mắt như biết nói của cô ta mỗi khi cô ta không có ý định che giấu tâm tình.
Kế hoạch đầu tư của Cố Thị được công khai đưa ra thị trường, đạt được tiếng vang không hề nhỏ, thậm chí còn nhận được lời mời tham gia diễn đàn tài chính tháng này. Ninh Lam Nhân có biểu hiện rất xuất sắc trong công việc, Cố Tây Lương vô cùng hài lòng.
Hội nghị bắt đầu lúc mười giờ sáng, hai người chuẩn bị tốt tài liệu rồi vào thang máy chuyên dụng đi xuống hầm để xe. Ninh Lam Nhân đi sau Cố Tây Lương vài bước. Ra khỏi thang máy, Cố Tây Lương bỗng nghe thấy tiếng kêu nho nhỏ truyền đến, anh quay đầu lại, thấy gót giày của Ninh Lam Nhân bị kẹp giữa khe cửa thang máy. Thử vài lần mà vẫn không rút ra được, Ninh Lam Nhân chật vật cầu cứu: “Giám đốc, có thể giúp tôi được không?”.
Phụ nữ, cho dù bình thường luôn tỏ ra mình mạnh mẽ nhưng kiểu gì cũng có lúc bất giác để lộ ra vẻ yếu đuối. Như vậy không mệt ư? Cố gắng ngụy trang, khiến người khác phải suy đoán ý nghĩ của mình, đoán đến mức hồ đồ.
Cố Tây Lương cảm thấy, tính cách như Nguyễn Ân vẫn là tốt nhất, hoặc chí ít anh thích người như vậy, luôn lộ ra trong suốt trước mặt anh. Cho dù có phải suy đoán, anh cũng chỉ muốn suy đoán nỗi lòng của một người duy nhất mà thôi.
Điều khiến Ninh Lam Nhân ngạc nhiên nhất chính là, cô ta không có được sự giúp đỡ như trong dự liệu. Cố Tây Lương gọi điện xong, một nữ nhân viên ở quầy tiếp tân đã nhanh chóng có mặt, giúp Ninh Lam Nhân thuận lợi nhấc gót giày ra.
Thấy “mối nguy hiểm” đã được xóa bỏ, khi bãi đổ xe còn lại hai người, Cố Tây Lương mới nửa đùa nửa thật nói: “Mong cô hiểu cho, tôi phải giữ một khoảng cách thích hợp với phụ nữ, đặc biệt là những cô gái độc thân. Vợ tối rất hay ăn dấm chua”.
Ninh Lam Nhân không ngờ Cố Tây Lương sẽ nói như vậy, hơi kinh ngạc, cô ta cười: “Tôi còn có thể nói gì được nữa?”.
Cố Tây Lương nhún vai: “cô có thể nói tôi không phải người đàn ông lịch lãm, tôi xin tiếp thu”.
Sau đó, hai người nhìn nhau cười.
Tháng Mười hai, trời càng ngày càng lạnh. Xe mới lao ra đường lớn, cửa kính đã xuất hiện làn hơi mờ. Nhìn cảnh tượng này, Cố Tây Lương bất giác nhớ Nguyễn Ân. không biết giờ này cô đang làm gì? Lao đầu vào viết tiểu thuyết hay xem tivi đến mức quên ăn cơm, quên mặc thêm áo?
Có lẽ trong cuộc đời, chúng ta sẽ không ngừng yêu rất nhiều người, quên rất nhiều người, nhưng luôn luôn có một người khiến chúng ta tươi cười rạng rỡ và đớn đau vô cùng.