“Đương nhiên, ở đâu mà có lắm phượng hoàng thật sự như thế chứ? Sợ rằng có người vốn dĩ là quạ đen, nhưng lại cố leo lên đầu phượng hoàng mà diễu võ dương oai thôi.”
Có ngốc đến mấy Hàn Mẫn cũng nghe ra được Hòa Tuyết ám chỉ cô ta là quạ đen. Cô ta hít sâu một hơi, cố gắng duy trì phong thái tiểu thư khuê các, bình tĩnh, phải bình tĩnh! Cô ta thêm mắm thêm muối nói: “Cô biết quan hệ giữa tôi và Tây Lương chứ?”
Hòa Tuyết làm bộ kinh ngạc: “Hả? Chẳng lẽ vừa nãy cô nói chim sẻ chính là nói mình hả?”
Hàn Mẫn tự bê đá đập chân mình, phẫn nộ tột cùng, đang muốn nổi giận thì giọng nói của Hàn Duệ đã cất lên sau lưng: “Mẫn Mẫn”.
Hàn Mẫn như tóm được vị cứu tinh, trước mặt Cố Tây Lương đã chịu đủ ấm ức, bây giờ lại bị người phụ nữ này bắt nạt, cô ta cảm thấy vô cùng tủi thân, chỉ tay vài mặt Hòa tuyết, giống như đứa trẻ đang mách tội người khác trước mặt người lớn: “Anh, cô ta bắt nạt em!”
Lúc đầu Hòa Tuyết còn tức giận, cho rằng Cố Tây Lương thật sự làm chuyện có lỗi với Nguyễn Ân, nhưng thấy người vừa đến không hề có biểu hiện chột dạ và lo lắng, cô mới hiểu ra. Cố Tây Lương không phải thằng ngốc, dù có làm chuyện gì thật cũng không để cho người ta tìm đến nhà như thế! Có lẽ chỉ là hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình mà thôi. Nhưng vì câu hỏi của cô gái kia quá ấu trĩ và nực cười nên Hòa tuyết lại muốn trêu cô ta thêm chút nữa.
Người đàn ông vừa tới, Hòa Tuyết nhìn có vẻ quen mắt, mất một lúc lâu mới nhận ra, anh ta là đối tác gần đây của công ty Cố Tây Lương, vụ làm ăn này đã gây xôn xao dư luận, được coi là sự hợp tác ăn ý, thêu hoa dệt gấm, báo chí biết về sự kiện này đầy kín hai trang giấy.
Nghe cô gái kia nũng nịu tố cáo tội trạng của mình, Hòa Tuyết tỏ ra sửng sốt: “Tôi bắt nạt cô lúc nào ấy nhỉ?”
Cô chẳng dùng lời lẽ cay độc, chẳng động tay động chân, thậm chí đối phương hỏi câu nào cô trả lời câu ấy. Thế nhưng, Hàn Mẫn làm sao đấu nổi mồm miệng với Hòa Tuyết? Chỉ riêng điều này đối với Hàn tiểu thư mà nói đã là sự sỉ nhục cực kỳ lớn rồi.
“Có! Cô có! Tôi nói gì cô cũng lờ đi, như thế chính là bắt nạt tôi!”
Hòa Tuyết rốt cuộc không nhịn được mà phì cười. Người đàn ông kia nheo mắt nhìn cô, ánh mắt tự lưỡi dao nhỏ đang muốn lăng trì người khác. Hòa tuyết đành nghiêm nét mặt: “Đấy là vì vừa nãy tôi còn chưa kịp phản ứng thôi, hay là cô hỏi lại lần nữa đi?”
Không ngờ Hàn Mẫn hỏi lại thật, Hòa Tuyết thành thật trả lời cô ta.
“Thứ nhất, tôi không phải trẻ mồ côi. Thứ hai, tôi rất thích tiết mục chim sẻ hóa phượng hoàng, khi còn bé tôi thích nhất vai diễn đó trong vở kịch. Thứ ba, tôi không rõ lắm về mối quan hệ giữa cô và Cố Tây Lương, nhưng chuyện đó thì đâu có liên quan gì tới tôi? Tôi cũng chẳng là gì của anh ta cả. Nếu như thật sự phải có quan hệ gì đó với anh ta, thì có lẽ anh ta coi tôi là chị em với bà xã của mình?!”
Hàn Mẫn nghe xong tức đến hộc máu. Không ngờ mình lại tìm nhầm đối tượng, còn bị coi là con ngốc để người ta chơi xỏ một trân!
Hòa Tuyết trần thuật xong xuôi, nhàn nhã cầm di động trên bàn nhắn tin cho Nguyễn Ân: “Xong rồi, đợi nhau dưới cổng tòa nhà Parkson”.
Sau đó, cô đứng dậy dời đi, nhưng lúc đi ngang qua người Hàn duệ bị anh ta giữ lại.
“Gì thế? Tôi rất lấy làm vinh hạnh được ngồi uống nước với cô Hàn, giúp tôi thanh toán hóa đơn là được rồi, khỏi cần khách khí!”
Cô nhấc chân lên muốn đi nhưng đối phương vẫn không có ý định buông tay. Anh ta dồn sức vào cánh tay không quá nhiều nhưng tỏ rõ sự kiên định.
Hàn Duệ nghe cô gái lém lỉnh này dùng lời lẽ châm chọc cũng biết hành vi của em gái mình ấu trĩ đến mức nào, đành bất đắc dĩ buông tay ra. Anh ta mở miệng nói câu đầu tiên nhưng khẩu khí có phần khiêu khích: “Thế ấm ức em tôi phải chịu chẳng lẽ cô không nên bồi thường?”
Hòa Tuyết không ngờ sau lưng Hàn Mẫn vẫn còn một người đóng vai công kích nữa, cô lùi người về sau, lực chiến đấu bộc phát tối đa.
“Ý của anh đây là muốn tôi xin lỗi?”
“Kiến nghị khá hay!”
“Nếu tôi không nói thì sao? Anh sẽ không cho tôi đi à?”
Hàn Duệ nhướng mày, không đáp.
Hòa Tuyết lại nói: “Anh sẽ không làm như vậy”.
Hàn Duệ vẫn im lặng, chờ cô nói tiếp.
“Anh sẽ không làm như vậy. Nói thế nào anh cũng là nhân vật của công chúng, cưỡng chế giam giữ một cô gái yếu đuối ở nơi công cộng, việc này mà lan truyền ra ngoài thì anh thử đoán xem sẽ có ảnh hưởng thế nào? Còn nữa, hãy quản lý cô em ngây thơ, đáng yêu của anh cho tốt vào! Làm cái gì không làm, lại đi làm cái chuyện chia rẽ uyên ương? Người ta nói thà phá một ngôi miếu cũng không phá hoại một cuộc hôn nhân. Cẩn thận kẻo báo ứng!”
Hàn Duệ nghe ra sự đe dọa rõ ràng trong giọng điệu của hòa Tuyết. Thực sự là chưa có được mấy kẻ dám uy hiếp anh ta như thế, cô gái này nghiễm nhiên dám làm! Lực cánh tay gia tăng, anh ta gằn giọng: “Cô dám uy hiếp tôi?”
Hòa Tuyết không hề cảm nhận được mảy may nguye hiểm nào, trái lại, cô kề sát mặt vào Hàn Duệ, thân hình thấp hơn anh ta nửa cái đầu cũng rướn lên, nụ cười rạng rỡ: “Anh đoán xem, tôi dám hay không?”
Hàn Duệ chăm chú nhìn vào gương mặt còn đượm nét thanh xuân kia, đột nhiên cảm thấy mình thật ấu trĩ, vì sao lại đi so đo tính toán với một con nhóc chưa trưởng thành này chứ? Anh ta trấn tĩnh bản thân, buông tay ra và cười: “Được thôi, cô muốn làm gì? Hàn Duệ tôi xin đợi!”
Hòa Tuyết nghênh ngang bước ra cửa, tay xoa xoa cổ tay bị bóp chặt của mình. “Nào dám để Hàn công tử phải đợi”. Khẩu khí của cô vẫn ngả ngốn không kém.
Hàn Duệ còn chưa kịp hiểu ngụ ý trong lời nói kia thì Hòa Tuyết đã chạy ra khỏi quán cà phê. Anh ta tưởng rằng cô đã biết sợ nên thầm đắc ý, nhưng ngay giây tiếp theo anh ta đã nghe thấy cô em Hàn Mẫn của mình hét toáng lên: “Anh, áo khoác của anh!”
Hàn Duệ cúi đầu, phát hiện bộ comple của mình đã bị thủng một lỗ lớn, bấy giờ anh ta mới hiểu câu nói cuối cùng của Hòa Tuyết nghĩa là gì.
Cô gái yếu đuối ư?!
Lúc Nguyễn Ân nhìn thấy Hòa Tuyết ở dưới tầng một thì Hòa Tuyết đang trong bộ dạng vừa thoát chết, hai tay vẫn không ngừng xoa ngực. Cô lên tiếng gọi Hòa tuyết, rồi chạy về phía cô ấy, nhưng mới đi được năm bước thì đột nhiên xuất hiện mấy kẻ áo đen “mời” cô lên chiếc xe đỗ bên đường. Nguyễn Ân thậm chí còn chẳng kịp kêu cứu. Người qua đường ai cũng liếc nhìn nhưng rồi lại nhắm mắt làm ngơ, không một ai đứng ra xen vào việc người khác. Hòa Tuyết ngây người tại chỗ, mắt trừng trừng nhìn Nguyễn Ân bị người ta kéo ra khỏi tầm nhìn, đến khi chiếc xe con từ từ lướt qua trước mắt, cô mới ý thức được chuyện gì vừa xảy ra.
Hòa Tuyết không có số điện thoại của Cố Tây Lương, phản ứng đầu tiên của cô là gọi điện thoại cho Mạc Bắc. Bàn tay cô thò vào túi da có phần run rẩy, luống cuống hồi lâu mới tìm được chiếc di động màu trắng của mình.
Những tiếng chuông chờ nối đuôi nhau vang lên, từng chuỗi dài đến não ruột. Thời khắc Hòa Tuyết gần như đã mất kiên nhẫn, cuộc gọi rốt cuộc cũng được kết nối.
Mạc Bắc hình như vẫn còn chưa tỉnh giấc mộng, giọng nói có phần uể oải, anh ta càu nhàu: “Sáng sớm mở mắt ra mà đã nổi cơn điên rồi à?”
Hòa Tuyết vừa nghe liền phẫn nộ, gầm gào với cái điện thoại: “Mấy giờ rồi còn sáng sớm? Anh chơi xuân mộng đến mức bị ngu não rồi à? Tôi đang ở dưới cổng Parkson, hạn cho anh trong vòng mười phút phải xuất hiện trước mặt tôi, trong vòng mười giây phải liên lạc được với Cố Tây Lương! Nếu không tôi giết anh!”
Mạc Bắc nghe Hòa tuyết nêu rõ chỉ tiêu, nửa giây trước còn đang ngái ngủ thì lúc này lập tức tỉnh táo hẳn ra.
“Ấy đừng! Cô nói rõ ra xem nào, có chuyện gì?”
Anh ta không hỏi còn đỡ, vừa hỏi đã khiến Hòa tuyết thêm cuống quýt, không kịp nói rõ đầu đuôi đã thốt ra một câu nòng cốt: “Nguyễn Nguyễn bị bắt cóc!”
Mạc Bắc mới chỉ nói chuyện qua loa với Nguyễn Ân vài câu trong hôn lễ, nên nhất thời chưa kịp hiểu Nguyễn Nguyễn mà Hòa Tuyết nhắc đến là ai, có quan hệ gì với Cố Tây Lương? Đợi đã, bà xã của Cố thiếu gia chẳng phải họ Nguyễn ư, chẳng lẽ?
Mạc Bắc giật mình đến mức suýt ngã từ trên giường xuống đất, may mà được cô gái nằm bên cạnh kịp thời kéo lại. Anh ta vội vàng đẩy người phụ nữ lõa lồ đang đè trên người mình ra, đứng bật dậy, vừa lóng nga lóng ngóng mặc quần áo vừa nhặt di động rơi trên sàn nhà lên: “Đừng sợ! Tôi lập tức cho người đi dò hỏi, xem rốt cuộc là kẻ khốn nào dám ra tay ngay trên đầu thái tuế!”
Mạc Bắc nói thế cũng không giúp Hòa Tuyết yên tâm được bao nhiêu, cô nói: “Anh còn bảy phút đồng hồ! Nếu tôi còn không nhìn thấy người thì tôi sẽ ra tay trên đầu anh đấy!”
Cố Tây Lương nhận được điện thoại liền cấp tốc chạy đi. Vừa tới nới, hiện trường là cảnh Mạc Bắc mặt không còn giọt máu, đang bị Hòa Tuyết bắt gọi điện đi khắp nơi hỏi thăm tin tức. Cố Tây Lương có phần ngạc nhiên, Mạc Bắc là kiểu đàn ông xốc nổi, hễ nổi cáu ắt tìm chỗ trút giận, bất kể người kia là kẻ tai to mặt lớn nào. Vậy mà không ngờ cậu ta lại bị một Hòa Tuyết trị đến nông nỗi này.
So với sự lo lắng của hai người, Cố Tây Lương lại bình tĩnh hơn rất nhiều. Anh bảo Hòa Tuyết kể lại toàn bộ đầu đuôi sự việc và miêu tả dáng vẻ đám người kia.
Làm ăn buôn bán đắc tội với kẻ khác là chuyện thường tình, anh cũng nghĩ tới khả năng bị người ta trả thù, nhưng ngoài việc lãnh đạo Cố Thị ra, rất ít người biết rằng, nhờ vào tiếng tăm của ông ngoại mà Cố Tây Lương là người được nhắm vào vị trí chủ tịch thương hội Đài Bắc khóa tiếp theo. Người biết suy nghĩ nhất định sẽ không thiếu sáng suốt mà chọn thời điểm này tự dâng mình đến họng súng.
Ông ngoại?
Hai chữ này đột nhiên nổi lên trong đầu Cố Tây Lương. Đêm qua anh nhận được điện thoại của Lục Thành, cậu ta nói lúc lái xe chạy qua nhà họ Cố thì thấy trong nhà đèn điện sáng trưng, liệu có phải ông cụ đã về rồi không? Càng nghĩ, Cố Tây Lương càng cảm thấy khả năng này có tính khả thi cao nhất, anh không còn hờ hững được nữa, hạ lệnh: “Lên xe!”
Hòa Tuyết còn chưa hiểu ra chuyện gì đã bị Mạc Bắc ấn vào trong hàng ghế sau, xem vẻ mặt Cố Tây Lương, có lẽ anh đã đoán ra đối phương là ai.
Mạc Bắc ngồi ở ghế phụ lái, thăm dò: “Lâu lắm rồi không gặp phải chuyện gì kích thích thế này, hôm nay đại gia nhất định phải đại khai sát giới! Để tớ xem xem kẻ nào dám múa đao trước mắt Quan Công.”
Nghe vậy, Cố Tây Lương đang chăm chú nhìn đường phía trước bỗng đảo mắt liếc Mạc Bắc một cái.
Hòa Tuyết cũng không nhịn được mà thò tay lên vỗ đầu anh ta: “Tôi vừa nghe anh thốt ra mấy cái thành ngữ lộn xộn thì cả người ngứa ngáy, anh có thể bình thường lại được không hả?”
Cả xe được bao bọc bởi một lớp thủy tinh chống đạn đen như mực, Nguyễn Ân nhìn thấy mấy người áo đen im lặng ngồi đối diện, không còn sợ hãi như lúc đầu nữa. Dọc đường đi, cô có thể cảm nhận được bọn họ không có ác ý, chỉ là không biết mình đang bị đưa đi đâu nên có phần thấp thỏm. Chiếc Lincoln tạm dừng một lúc rồi nhẹ nhàng rẽ vào khúc cua, cuối cùng cũng dừng lại. Mấy người mặc comple, đi giày da bước xuống trước, sau đó cúi đầu làm tư thế mời.
Nguyễn Ân chưa bao giờ tới nơi này, đương nhiên không biết ai tìm mình, có việc gì. Cô đứng giữa đám người, thong thả băng qua đại hoa viên, vừa tới đại s