Giống như khi còn bé, cô được viện trưởng đưa đi chơi trong công viên, nhìn ngoài cổng có bác bán kẹo hồ lô đang cắm xiên đỏ mọng lên cái tay rơm, lần đầu tiên cô nũng nịu vòi vĩnh vị viện trưởng luôn yêu thương mình: “Dì Văn, con muốn một xiên, con muốn một xiên! Lần này thôi được không, lần sau con không đòi nữa!”
Sau đó, đi qua chỗ này cô vẫn bị kẹo hồ lô mê hoặc, nhưng không quên lời hửa của mình, nên chỉ có thể liếm bờ môi khô khốc hồi tưởng lại hương vị chua chua ngọt ngọt kia.
Đó là cảm giác mà Nguyễn Ân không tài nào dứt bỏ được, giống như lúc này đối mặt với Cố Tây Lương, niềm yêu thích từ đáy lòng thức dậy.
Cố Tây Lương thu lại ánh nhìn, không quên lướt qua vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng trong đôi mắt và hai gò má ửng hồng của cô. Anh thong thả bước tới, đặt bình cháo mà Lục Thành vừa mua lên tủ đầu giường bệnh, sau đó kéo Nguyễn Ân vẫn còn đứng chết trân lên giường. Anh đỡ cô rất nhẹ nhàng, sợ làm cô đau. Nguyễn Ân hoàn toàn không ý thức được người đang kéo mình là một người xa lạ, thậm chí còn ngoan ngoãn trở về vị trí cũ, mặc cho anh xúc từng thìa cháo đưa lên miệng mình, lắng nghe giọng nói đầy sức quyến rũ của anh.
“Cố Tây Lương, chiếu cố, phương Tây, lương bạc[*]”
[*] Lương bạc: lạnh lùng, vô tình. (Mọi chú thích trong tác phẩm đều của người dịch).
Anh ta đang tự giới thiệu mình ư? Như thế có quá kiệm lời không?
Cố Tây Lương? Chẳng trách Nguyễn Ân nhìn lại cảm thấy quen quen. Hóa ra là thần thoại ngay trên trang bìa của Business Week[*]? Thế nhưng có ai lại dùng hai chữ “lương bạc” để giới thiệu về mình bao giờ chứ? Nguyễn Ân bật cười học theo anh ta: “Nguyễn Ân, Nguyễn Linh Ngọc[*], ân huệ”.
[*] - Business Week: tên chính thức là Bloomberg Businessweek, một tờ tạp chí ra hàng tuần của Mỹ được thành lập năm 1929
- Nguyễn Linh Ngọc -25: Một trong những ngôi sao nổi tiếng nhất Trung Quốc của thập niên 1930.
Cố Tây Lương ngẩn người, tay khựng lại, chăm chú nhìn khuôn mặt cô. Nguyễn Ân cho rằng đối phương đang nghĩ mình quá đường đột, liền im miệng. Bầu không khí bỗng trở nên lạ lùng. Một lúc sau Nguyễn Ân chợt nhớ tới Hòa Tuyết mới mở miệng hỏi.
“Tôi…”
“Vết thương ngoài không nghiêm trọng nhưng bác sĩ nói não cô bị chấn động nhẹ, tốt nhất ở lại viện theo dõi một ngày!”
“Cô ấy…”
“Bạn của cô về nhà an toàn rồi.”
“Anh…”
“Chúng ta hẹn hò được không?”
Nguyễn Ân vốn đơn thuần và không biết che giấu cảm xúc, ở trước mặt người khác cô gần như trở thành trong suốt, mỗi cử chỉ hành động đều dễ dàng để lộ tâm trạng, đặc biệt là với một người tinh tế và sáng suốt như Cố Tây Lương.
Câu cuối cùng của Nguyễn Ân là “cảm ơn” nhưng còn chưa kịp nói đã bị câu nói kia của Cố Tây Lương làm cho tắc nghẹn lại trong cổ họng.
Chúng ta hẹn hò được không?
Đương nhiên là được!
“Nhất kiến chung tình chính là đây!” Nguyễn Ân viết vào nhật ký của mình câu ấy, còn vẽ thêm một khuôn mặt cười đáng yêu.
Ở hôn lễ, phần lớn khách mời đều là bạn bè và đối tác làm ăn của Cố Tây Lương. Nguyễn Ân không có bà con ruột thịt, chỉ mời Hòa Tuyết làm phù dâu cho mình. Hòa Tuyết hoàn toàn không ngờ vừa tốt nghiệp đại học mà cô bạn thân đã vội vã chui vào nấm mồ hôn nhân, nhất là khi Nguyễn Ân trước giờ vẫn luôn một mình, hơn nữa cô ấy lại hoàn toàn cam tâm tình nguyện. Hòa Tuyết vô cùng khó hiểu, nhưng sau đó lại bị những lời của Nguyễn Ân làm cho rớt quai hàm: “Hóa ra yêu một người lại có thể là chuyện trong nháy mắt!”
Ban đầu, Nguyễn Ân cũng muốn mời các em nhỏ và vú nuôi trong cô nhi viện tới dự đám cưới của mình nhưng sợ Cố Tây Lương không đồng ý nên không nhắc tới. Không ngờ lúc này, đôi kim đồng ngọc nữ đi sau nâng vạt váy cho mình lại là Đồng Đồng và A Bạch của cô nhi viện, viện trưởng đứng bên cạnh, vẻ mặt tràn ngập yêu thương, thận trọng đặt bàn tay cô vào tay Cố Tây Lương. Nguyễn Ân thoáng cái đã hoe đỏ viền mắt.
Chủ trì hôn lễ làm theo đúng nghi thức, lên tiếng hỏi câu đã quá quen thuộc nhưng vô cùng thiêng liêng: “Cố tiên sinh, anh có đồng ý cưới tiểu thư Nguyễn Ân làm vợ? Sống cùng cô ấy theo những điều Kinh Thánh răn dạy, trước mặt thần linh cùng cô ấy kết duyên? Yêu thương cô ấy, an ủi cô ấy, bảo vệ cô ấy, yêu cô ấy như yêu chính bản thân mình? Bất luận là ốm đau hay khỏe mạnh, bần cùng hay giàu sang, sẽ mãi trung trinh với cô ấy đến khi lìa xa thế gian này?”
Cố Tây Lương do dự mấy giây mới đáp: “Yes, I do!”
“Nguyễn tiểu thư, cô có đồng ý cưới tiên sinh Cố Tây Lương làm chồng? Sống cùng anh ấy theo những điều Kinh Thánh răn dạy, trước mặt thần linh cùng anh ấy kết duyên? Yêu thương anh ấy, an ủi anh ấy, bảo vệ anh ấy, yêu anh ấy như yêu chính bản thân mình? Bất luận là ốm đau hay khỏe mạnh, bần cùng hay giàu sang, sẽ mãi trung trinh với anh ấy đến khi lìa xa thế gian này?”
Suýt nữa Nguyễn Ân bóp nát cả bó hoa nhỏ trong tay, cô cố gắng kìm né cơn kích động, khẽ đáp liên hồi: “Tôi đồng ý. I do. I do!”
Tiếng cười và những tràng pháo tay chúc mừng tràn ngập hội trường. Toàn bộ khách sạn loang loáng ánh đèn nháy, tạo cảm giác vô cùng náo nhiệt.
Cố Tây Lương và Nguyễn Ân đi tới các bàn chúc rượu. Mạc Bắc dẫn đầu khuấy động không khí. Bình thường Cố Tây Lương nói chuyện luôn khiến Mạc Bắc bị dồn vào chân tường, trong công việc lại trở thành kỳ đà cản mũi, nẫng tay trên rất nhiều vụ làm ăn béo bở của công ty Mạc Bắc, khiến anh ta bị cha ruột mình mắng vì sao con trai ông không phải là Cố Tây Lương. Mỗi khi nghĩ đến điều đó, Mạc Bắc đều cảm thấy uất hận trong lòng, lần này dù có nói thế nào anh ta nhất quyết phải gỡ bỏ cục hận ấy.
Ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt Nguyễn Ân, Mạc Bắc vẫn không tránh khỏi mất tự nhiên.
Làm anh em tốt của nhau, nguyên nhân Cố Tây Lương kết hôn với Nguyễn Ân là gì, trong lòng Mạc Bắc hiểu rõ. Nhưng như vậy có tốt không? Mặc dù ngoài mặt lúc nào cũng cười đùa cợt nhả, nói những lời lạnh lùng như không tim không phổi, nhưng thật ra Mạc Bắc cũng chẳng phải người có lòng dạ sắt đá gì cho cam. Sự nhẫn tâm, sự tuyệt tình trên thương trường của Cố Tây Lương, cả đời này Mạc Bắc cũng không học theo nổi. Nhiều năm qua, cái tên kia tựa hồ trở thành một điều cấm kỵ, cũng chưa từng được bất cứ ai nhắc tới. Mạc Bắc cho rằng, hình bóng người con gái ấy trong lòng Cố Tây Lương dần dần đã bị thời gian cuốn vào quên lãng, nhưng mãi đến khi phát hiện ra, mỗi cô gái mà Cố Tây Lương qua lại đều có một điểm gì đó rất giống người kia, Mạc Bắc mới hiểu rõ. Cố Tây Lương chính là người như vậy, rất ít khi có khao khát muốn tóm giữ một thứ gì đó bên mình, nhưng một khi đã quyết định, đó chắc chắn là chuyện cả đời.
Chỉ có điều, Nguyễn Ân thoạt nhìn đơn thuần như thế, nếu suốt đời bị đối xử như một kẻ thế thân, liệu có phải quá bất công với cô ấy không? Mạc Bắc chỉ thầm cầu nguyện, hi vọng cô ấy có thể yêu Cố Tây Lương ít đi một chút… Mạc Bắc nhìn sang chú rể.
“Ngày hôm nay kiểu gì cũng phải nhìn thấy cậu say mềm ở đây, nếu không tôi nhất định không đi!”
Cố Tây Lương chẳng nói chẳng rằng, lập tức nâng ly rượu lên uống cạn. Nguyễn Ân khẽ kéo tay áo anh, nhắc anh không nên uống như vậy, rất hại dạ dày, nhưng Cố Tây Lương nhún vai thờ ơ. Mạc Bắc thật là quá trớn, bắt đầu chĩa mũi nhọn về phía Nguyễn Ân, đưa một ly rượu đầy cho cô: “Chị dâu, chị nể mặt thằng em này chứ?”
Nguyễn Ân ngượng ngùng giơ tay lên nhận, nhưng chưa kịp cầm đã bị Hòa Tuyết giật trước, cô ấy đưa lên miệng một hơi uống cạn. Hòa Tuyết biết Nguyễn Ân không uống được rượu, chỉ cầm vừa chạm vào lập tức cả người nổi mẩn đỏ. Có lần tâm trạng không vui, cô kéo Nguyễn Ân đi mua bia uống, Nguyễn Ân vì chiều lòng cô mà phải uống đến cùng, kết quả bị dị ứng cồn nghiêm trọng, đến mức ngất lịm phải nằm viện một tuần. Từ sau lần đó, Hòa Tuyết không bao giờ để Nguyễn Ân chạm vào bia rượu nữa.
Chìa cái ly không tới trước mặt Mạc Bắc, Hòa Tuyết nhướn mày đầy khiêu khích: “Tiểu đệ, có gan thì uống với chị này!”
Mạc Bắc sa sầm mặt, mỗi lần đụng phải Hòa Tuyết đều là tình huống không hay. Bàn này toàn là mấy người bạn thân hay đi chơi cùng nhau, Hòa Tuyết nói như vậy thì còn gì là mặt mũi của đại thiếu gia họ Mạc nữa? Vì thế, Mạc Bắc bắt đầu nổi tính ngang tàng, mặc keeh mọi người khuyên can, nhất định đòi phân cao thấp với Hòa Tuyết. Cả hai bướng bỉnh sống chết không chịu thua, cuối cùng đều lao vào toilet nôn như điên với nhau, đến nước đó rồi mà vẫn còn cứng đầu.
“Thật không hiểu nổi, cô chịu thua một lần thì có làm sao? Cô là khuê nữ, thua đâu có mất mặt, hơn nữa thua bởi bản công tử đây cũng là chuyện thường tình! Ngoài kia khối người muốn được uống rượu cùng tôi đấy cô có biết không hả?”
Mạc Bắc vừa dứt lời, lại lập tức nôn ra một trận. Hòa Tuyết ngẩng đầu, lấy tay vỗ ngực, quay sang nhìn Mạc Bắc, hừ lạnh một tiếng.
Quả đúng là oan gia không lệch đi đâu được!
Chiếc Bentley màu trắng chạy giữa dòng xe cộ chuyển động như thoi đưa. Cố Tây Lương uống khá nhiều, anh nới lỏng chiếc cà vạt trên cổ, gục đầu bên vai Nguyễn Ân ngủ một giấc. Trái tim không ngừng giật thót của Nguyễn Ân lúc này mới đập bình ổn trở lại. Chỉ tại anh lúc nào cũng tỏ ra lạnh nhạt, khiến người khác nhìn vào liền sợ hãi, dè chừng. Bây giờ nhìn bộ dạng này của anh mới thấy giống một người đàn ông bình thường, đó là chồng của cô! Vừa nghĩ tới chữ “chồng” này, Nguyễn Ân lập tức đỏ mặt. Nhớ lại hôn lễ vừa mới kết thúc, cô chợt phát hiện hình như người nhà họ Cố đều không có mặt. Cô làm như vô tình hỏi đến, Cố Tây Lương thuận miệng đáp: “À, ông ngoại tạm thời không liên lạc được”.
Còn anh cả…
Cố Tây Lương đột ngột mở mắt, rồi lại nhắm mắt. Nếu như có thể không biết, vậy thì tốt nhất là vĩnh viễn che giấu…
Nguyễn Ân nhớ kỹ buổi tối hôm ấy, không có ánh trăng động lòng người, thậm chí ông trời còn xấu xa đến nỗi làm mưa rơi rả rích. Chiếc xe dừng lại trước cửa một tòa nhà ba tầng kiểu Tây, bên ngoài nhìn qua có phần cũ kĩ nhưng bên trong lại được lắp đặt những trang thiết bị hiện đại. Cố Tây Lương không thích trong nhà có mùi xa lạ, nên cả ngôi nhà lớn như vậy cũng không có lấy một người giúp việc nào. Lục Thành xuống xe trước, Nguyễn Ân dìu Cố Tây Lương loạng choạng mãi mới vào được trong nhà, vai còn ướt sũng nước mưa. Cô đỏ mặt cởi áo khoác ngoài cho Cố Tây Lương, treo lên móc áo, cuối cùng chỉ còn lại chiếc áo sơ mi. Cố Tây Lương chợt cử động, Nguyễn Ân lập tức rụt tay lại không dám tiếp tục nữa. Do dự một lúc lâu, cô nghĩ nếu cứ để anh mặc đồ ẩm ướt đi ngủ thế này sẽ bị cảm mất, thế nhưng cô lại quên mất chính mình cũng đang ướt sũng.
Hai người đã là vợ chồng, còn sợ điều gì nữa? Cho dù phát sinh chuyện gì thì cũng rất bình thường, không phải ư? Đằng nào thì mình đã quyết định rồi, anh ấy chính là người duy nhất mình muốn…
Nguyễn Ân lại đưa tay ra thăm dò, cởi cúc áo sơ mi của Cố Tây Lương. Một chiếc, hai chiếc, ba chiếc…tới chiếc cuối cùng, tay cô run lên, giây tiếp theo đã bị người ta xoay mình lại đặt dưới thân, những nụ hôn tới tấp rơi xuống…
Cơn đau thấu xương qua đi, móng tay trắng ngần của Nguyễn Ân đâm vào vai Cố Tây Lương. Cô ôm lấy người đàn ông trước mặt, khoảnh khắc đó, cô cảm thấy mình vừa có được toàn bộ thế giới. Cô