“Xin hãy buông tôi ra,” Thượng Tu Văn phiền muộn gỡ tay cô ra, nhưng tay Hạ Tĩnh Nghi vẫn nắm chặt áo anh không buông, cơ thể mềm mại quấn lấy anh, mặt áp chặt vào ngực anh, anh chỉ cảm thấy một thứ gì đó nóng hổi thấm vào áo mình, có vẻ như cô đang khóc.
“Tu Văn, em rất sợ, từ khi chia tay với anh, em luôn lo sợ, trước nay chưa bao giờ được giải thoát. Em yêu anh, em đã không thể yêu bất kỳ người nào khác nữa, cũng không thể có người nào yêu em như anh đã từng yêu. Em biết, việc sát nhập xưởng luyện thép và ý đồ mua lại Húc Thăng làm anh đau lòng, nhưng trước đó em không biết anh là cổ đông lớn của Húc Thăng, mãi đến khi anh thay Ngô Xương Trí giữ chức chủ tịch hội đồng quản trị, thì em đã lỡ trèo lên lưng cọp rồi.” Cô nấc nghẹn ngước mặt lên nhìn anh, “Anh phải hiểu cho em, em không còn cách nào khác, Tu Văn ạ, ở Tỷ Tân em chỉ là một quản lý cấp cao thôi, em hiện giờ không có bất kỳ quan hệ gì với Trần Hoa, nếu không có thành tích, em sẽ không con chỗ đứng nữa. Xin anh hãy hiểu em, em không hề cố ý muốn đối đầu với anh.”
“Được rồi, anh hiểu những hành động với tư cách là nhân viên Tỷ Tân của em, xin hãy buông tay ra, em làm như thế này anh rất khó xử.” Thượng Tu Văn muốn gỡ tay cô ra, cô lại quấn anh chặt hơn, không chịu buông.
“Tu Văn,” Hạ Tĩnh Nghi mở to đôi mắt đẹp ngấn lệ, nhìn anh cầu khẩn: “Anh không muốn thấy cảnh em ngồi tù đúng không?”
“Anh sẽ tìm cách liên lạc với Ngô Úy, nhưng…”
Không đợi anh nói hết, Hạ Tĩnh Nghi lập tức tỏ ra vô cùng mừng rỡ, nhón chân hôn lên môi anh, nói qua hơi thở: “Em biết, anh sẽ không để em chịu tổn thương. Sau này em sẽ không hành xử cảm tính khiến anh phải tức giận nữa đâu…”
Không đợi Thượng Tu Văn giằng ra, cửa phòng nghỉ bật mở, Cam Lộ từ trong bước ra, cô tái mét nhìn cảnh tượng diễn ra trước mắt, lạnh lùng nói: “Có thể tạm dừng màn kịch kịch tính này lại một chút không?”
Thượng Tu Văn đẩy mạnh Hà Tĩnh Nghi ra, bước nhanh đến bên Cam Lộ: “Lộ Lộ, em đến lúc nào thế?”
Cam Lộ không trả lời, ánh mắt hướng về phía Hạ Tĩnh Nghi, chỉ thấy cô ta đang tỳ tay xuống bàn giữ cân bằng, mặt vẫn còn vệt nước mắt nhưng lại cười: “Thượng phu nhân, sao cô lại ở đây? Không phải là biết tôi sẽ đến nên núp ở trong chờ bắt gian đấy chứ. Tôi cứ nghĩ cô là thiên tài giả câm giả điếc cơ đấy, sao đột nhiên chịu không nổi nữa rồi à?”
Thượng Tu Văn nghiêm giọng nói: “Đủ rồi, cô Hạ, mời cô về cho.”
Hạ Tĩnh Nghi chỉnh lại trang phục và đầu tóc: “Được, Tu Văn, liên lạc được với Ngô Úy thì gọi cho em ngay nhé.” Cô ta dường như đã có được lời hứa của anh, vẻ mặt điềm nhiên, kiêu hãnh ra về.
“Lộ Lộ, sao em lại đến đây?”
“Em vốn dĩ muốn cho anh một sự ngạc nhiên, nhưng người ngạc nhiên lại chính là em.”
Cam Lộ cố gắng hít thở sâu để giữ bình tĩnh, nhưng nhìn thấy chiếc áo sơ mi nhăn nhúm, xộc xệch anh đang mặc trên người, phía trước ngực áo vẫn còn một mảng ướt do nước mắt thấm vào, cô bỗng dưng phẫn nộ, quay người định bỏ đi, Thượng Tu Văn lập tức kéo cô lại.
“Lộ Lộ, nếu em ở trong đó chắc cũng biết, cô ta tự xông vào, anh không hề có ý gì với cô ta.”
“Em không bước ra bảo dừng lại, có trời mới biết tiếp theo sẽ có chuyện gì. Em không muốn làm khán giả bất đắc dĩ xem phim đồi trụy.” Cam Lộ hậm hực nói, giằng ra khỏi tay anh, nhưng anh ôm cô chặt hơn, vẻ mặt không chút hoảng hốt, ngược lại còn ẩn hiện một nụ cười.
“Anh thích sự ngạc nhiên em dành cho anh hôm nay, Lộ Lộ”. Anh dịu dàng nói, nụ cười mỉm ấy càng lúc càng rạng rỡ.
Cam Lộ không thể hiểu nổi thái độ của anh, lại càng tức giận hơn, định quay người bỏ đi một lần nữa, thì đập vào mắt cô là vệt son môi của Hạ Tĩnh Nghi trên áo Thượng Tu Văn, lại một nỗi căm phẫn trào dâng, cô dùng hai tay cật lực đẩy anh ra: “Dơ quá đi, buông em ra.”
Thượng Tu Văn cúi đầu xuống nhìn, hiểu ra vấn đề bèn buông cô ra, cởi cà vạt, rồi mở từng chiếc cúc áo, cởi bỏ áo sơ mi, để trần thân trên, rồi lại dang tay ôm lấy cô, mặt cô đỏ gay, tức giận né mặt sang một bên: “Mới được người phụ nữ khác hôn, không được đụng vào em.”
Thượng Tu Văn cười ha ha, lại không biết làm thế nào: “Anh đi đánh răng nhé, chịu không?”
Cam Lộ trợn mắt nhìn anh, muốn dằn lòng để bình tĩnh lại nhưng lại không nuốt nổi sự khó chịu này vào trong, hậm hực nói: “Được, anh đi đánh răng đi, chừng nào em bảo dừng lại mới được dừng lại.”
Thượng Tu Văn tưởng thật kéo tay cô vào nhà vệ sinh, bên trong đúng là có bàn chải, kem đánh răng, anh ra vẻ nghiêm túc cầm ly hứng nước, nặn kem, bắt đầu thong thả đánh răng, không có chút gì là sắp dừng lại.
Cam Lộ đứng trước cửa nhà vệ sinh, có thể thấy những múi cơ rắn chắc trên tấm thân của anh đang lên xuống nhịp nhàng theo từng cử động của anh. Cô không thể làm mặt lạnh thêm được nữa, đồng thời cảm thấy hành động của mình thật sự quá trẻ con, đành ho húng hắng vài tiếng: “Được rồi được rồi, em bỏ qua cho anh đấy.”
Thượng Tu Văn thong thả súc miệng, đặt ly xuống, vừa cầm khăn lau mặt vừa nói: “Thượng phu nhân, cám ơn em khai ân, tiếp tục đánh nữa chắc nướu răng anh chảy máu mất.”
“Hứ, ai bảo anh không đẩy cô ta ra ngay.” Cam Lộ làu bàu, quay người bỏ đi, Thượng Tu Văn vứt khăn sang một bên kéo cô lại.
“Vậy tại sao em không bước ra ngay lúc đó.”
“Em… muốn xem xem anh có thể dửng dưng được bao lâu?”
Thượng Tu Văn ôm lấy cô, áp sát vào mặt cô, hơi thở thơm mùi bạc hà mát lạnh phả vào mặt cô: “Vậy em nên tiếp tục ở trong đó xem khả năng chịu đựng thử thách của anh mới phải.”
“Người đàn ông của em sao có thể để người phụ nữ khác lợi dụng?”
Thượng Tu Văn ngẩn người, từ từ nghiêng mặt sang một bên, cô nghĩ là anh đang tức giận, bất an nói: “Thật ra em cũng biết, anh không thể nào có gì với cô ta, em đã từng nói sẽ tin tưởng anh, nhưng…” Cô bỗng nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, cơ thể đang áp sát vào người cô hơi rung lên, cô nghoẹo đầu nhìn kỹ, thì ra anh đang cười khùng khục.
Cô có hơi tức giận, lại có chút xấu hổ, đẩy mạnh anh ra, nhưng nào có đẩy được. Anh ôm cô thật chặt, tiếng cười khùng khục trong cổ họng bật ra thành tiếng cười lớn. Lần đầu tiên cô thấy anh cười thoải mái, tự nhiên đến vậy, không hề có chút dè dặt thường thấy, dường như tất cả những gì không vui chỉ là những chuyện vặt vãnh không đáng nhắc đến, chỉ khi đứng trước mặt anh, cô mới có thể cảm nhận trọn vẹn niềm vui đang trào dâng trong lòng anh, đó mới là quan trọng. Cô lại một lần nữa tan chảy vì nụ cười của anh, thả lỏng đôi môi đang mím chặt lại, cũng không nén nổi bật cười thành tiếng.
“Lộ Lộ.” Anh cuối cùng cũng ngừng cười, thì thầm gọi tên cô, cô quan sát mặt anh thăm dò, nghĩ chắc anh có gì muốn nói, nhưng anh cúi đầu xuống, hôn lên môi cô.
Nụ hôn đó từng chút từng chút len lỏi vào trong cô, cô bị anh ép lùi về sau, lưng áp vào tường, cô cảm thấy sau lưng là bức tường kiên cố mát lạnh, phía trước lại là cơ thể đang hừng hực sức nóng của anh, sự đối lập kì lạ này khiến người cô run lên. Lúc đầu cô còn bị động đáp trả lại nụ hôn của anh, nhưng lưỡi anh liên tục khiêu khích, xoắn xuýt, nhịp thở của cô dần dần trở nên hỗn loạn, gấp gáp, nụ hôn của anh từ từ di chuyển sang tai cô rồi xuống cổ, ngón tay bắt đầu tháo từng chiếc cúc trên áo sơ mi của cô, cô phản kháng yếu ớt: “Đừng… đây là nơi làm việc mà.”
Vừa dứt lời, sau hai tiếng gõ cửa, cô thư ký đẩy cửa thò đầu vào: “Chủ tịch Thượng, mọi người đều đã có mặt ở phòng họp…” Cô đột ngột dừng lại, giật bắn người nhìn cảnh tượng bày ra trước mắt lắp bắp nói: “Xin lỗi, xin lỗi.” Rồi lập tức rút lui.
Cam Lộ mặt đỏ như gấc chín, vội vàng cài cúc áo lại: “Anh bỏ tay ra đi.”
Thượng Tu Văn không hề tỏ ra ngượng ngùng, cười nói: “Để anh bảo thư ký thông báo với mọi người hủy cuộc họp hôm nay, có thể về nhà rồi.”
Cam Lộ giật mình kéo tay Thượng Tu Văn đang dợm bước định đi ra ngoài, “Bộ dạng của anh thế này mà ra ngoài không biết cô ấy sẽ nghĩ gì nữa.”
“Nhiều lắm thì lời ra tiếng vào sau lưng ông chủ thôi mà, đó cũng là một trong những phúc lợi của nhân viên.” Thượng Tu Văn cười híp mắt, “Vả lại thường ngày anh nghiêm túc thái quá, hiếm có dịp thành đề tài cho họ mua vui, em không thể tước đoạt niềm vui ấy của họ được.”
“Đừng đùa nữa, anh đi họp đi, em ở đây đợi anh.”
“Đợi một chút,” Thượng Tu Văn nhấc bổng cô lên, bế đến trước bàn làm việc, đặt cô ngồi lên bàn, anh một tay ôm cô, một tay lấy điện thoại di động gọi cho ai đó, một lúc sau, đầu dây bên kia mới có người trả lời.
“Anh Ba, anh đang ở đâu thế?”
Cam Lộ được anh ôm chặt trong tay, khoảng cách rất gần nên có thể nghe tiếng Ngô Úy rõ mồn một: “Đang ăn cơm với bạn, Tu Văn, tôi biết là cậu sẽ tìm tôi mà. Con đàn bà xấu xa đó cầu cứu cậu chứ gì?” Kèm theo là một tràng cười đắc ý.
“Sao anh lại có được đoạn băng ghi âm đó?”
“Tôi tất nhiên là có cách của tôi, cái này cậu không cần biết làm gì.”
“Được thôi, bây giờ anh định thế nào?”
“Làm gì ấy à? Con đàn bà ngu ngốc đó cũng hỏi tôi như thế, lại còn hỏi tôi cần bao nhiêu tiền nữa chứ,” Ngô Úy dè bỉu nói, “Cô ta cho mình là ai chứ, chỉ là người làm thuê mà thôi. Cô ta có nổi bao nhiêu tiền, tôi để tâm làm gì? Cô ta chơi tôi khoái trá lắm mà, bây giờ đến lượt tôi chơi cô ta rồi. Tu Văn, cậu không phải muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân đấy chứ?”
Thượng Tu Văn không trả lời câu hỏi của anh ta: “Chúng ta gặp nhau đi, tôi muốn nghe đoạn băng đó, cũng muốn cậu nghe.”
“Ông già đáng lẽ phải cám ơn tôi mới phải, không có tôi ra tay, chuyện này sao có thể biến chuyển thế được. Đến khách sạn Cao Đăng gặp tôi, hơi muộn một chút, tầm sau hơn 11 giờ tôi mới về.”
Thượng Tu Văn đồng ý rồi tắt máy.
Cam Lộ nghiêng đầu nhìn anh: “Anh định bảo anh ta đưa đoạn băng ghi âm đó cho Hạ Tĩnh Nghi sao?”
“Anh ta đến lời cha mình còn không để vào tai, huống gì là anh.” Thượng Tu Văn lắc đầu, “Hơn nữa, anh đâu có hứa giúp cô ta. Anh cần phải biết rõ Ngô Úy nắm trong tay bằng chứng gì đã.”
“Nếu bằng chứng đó thật sự có thể khiến cô Hạ… ngồi tù, anh sẽ làm thế nào?” Cam Lộ đắn đo rất lâu, cuối cùng cũng lên tiếng hỏi. Nhưng lời vừa thốt ra, cô lại có chút xem thường bản thân, mìn muốn nghe câu trả lời thế nào chứ? Mình ghét cô ta, ghét đến mức mong muốn cô ta ngồi tù, biến mất khỏi tầm mắt của mình sao? Ý nghĩ này khiến cô giật nảy mình.
Thượng Tu Văn trầm ngâm: “Hối lộ lãnh đạo doanh nghiệp, thao túng hội nghị công nhân viên, chuyện này không lớn cũng chẳng nhỏ, nếu Ngô Úy có ý định trả thù cô ta, cô ta sẽ rất phiền phức.” Anh dừng lại, dường như đang nghĩ gì đó, Cam Lộ cũng giữ im lặng. Anh bỗng dưng nắm lấy vai cô, thật chặt, “Lộ Lộ, trong chuyện này, anh cần lòng tin của em.”
Ánh mắt Cam Lộ chạm mắt anh, chỉ thấy đôi đồng tử đen nhánh của anh bình lặng mà chăm chú, trái tim đang rối bời của cô như được ánh mắt đó vuốt ve, đột nhiên trấn tĩnh trở lại. Cô dịu dàng nói: “Em không nhẫn tâm đến vậy, nhất định muốn anh tiễn cô ta vào tù mới hả lòng hả dạ. Nhưng nếu anh muốn giúp cô ta, anh phải giữ chừng mực: rõ ràng em không đại độ đến mức có diễn vai thánh mẫu, cam chịu để người đàn ông của mình thành kẻ si tình với người phụ nữ khác.”
Trên gương mặt anh tuấn của Thượng Vũ Văn thoáng hiện một n