Cam Lộ sững người, bất mãn nói. “Anh ta rốt cuộc có phải đàn ông không vậy.”
“Mẹ hỏi chú Tần con, tòa nhà đó xây cho những người độc thân, không phù hợp với con đâu. Nếu con muốn mua nhà, chi bằng đến hoa viên Tân Giang, ở đây đang mở bán đợt ba rồi, có mấy căn hộ nội thất rất đẹp, chú Tần nói chỉ cần con muốn, chú ấy sẽ bán với giá thấp nhất cho con.”
“Hoa viên Tân Giang trước đây giá cả đợt một còn phù hợp với túi tiền của dân thường, đến đợt ba, toàn là những căn hộ sang trọng, con chỉ cần một căn hộ nhỏ, lớn con gánh không nổi.” Cam Lộ lắc đầu, “Thôi vậy.”
“Tu Văn bây giờ đến căn hộ tốt một chút mà cũng không mua nổi cho con sao?”
“Con muốn đứng tên của mình nên sẽ tự mình mua.”
“Con với nó sống với nhau thế hả, chơi trò tiền ai nấy trả mới được à? Con nói cho mẹ biết, nó có phải là có gì mờ ám với cái cô Hạ Tĩnh Nghi đó không.”
“Mẹ, mẹ nói linh tinh gì thế, toàn chuyện không có.” Cam Lộ sợ Thượng Tu Văn ngồi cách đó không xa nghe thấy, đành áp chặt điện thoại vào tai.
Lục Huệ Ninh dè bỉu: “Tính cách của con mẹ còn không biết hay sao? Có chuyện gì cũng giữ trong lòng, đời nào nói cho mẹ biết. Còn nữa, con rốt cuộc là có đầu óc không thế. Tài sản sau hôn nhân là của hai vợ chồng, để tên ai thì người kia cũng có một nửa. Nếu nó không có tiền, mẹ sẽ trả giúp con, con đừng nói chuyện này với nó là được rồi.”
Cam Lộ đau đầu nói: “Đừng đừng, không cần đâu. Mẹ, con không muốn vì một căn hộ mà làm phức tạp vấn đề đâu, chuyện này mẹ đừng quan tâm.”
Buông điện thoại xuống, cô quay lại thì thấy Thượng Tu Văn đăm chiêu nhìn cô: “Lộ Lộ, em muốn mua nhà sao?”
Cô đành phải gật đầu: “Ừm, em muốn mua một căn hộ nhỏ.”
“Nhưng vì sao lại nhấn mạnh nhất định phải đứng tên em, để tự em lo?”
Cam Lộ cứng họng, những lời này là do vô tình buột miệng nói ra, lúc này bị Thượng Tu Văn lặp lại, cô cũng cảm thấy có gì đó không thỏa đáng. Thượng Tu Văn kéo cô lại, để cô ngồi lên đùi anh, đây là tư thế trò chuyện mà họ trước đây đều rất thích, cô cố gắng thả lỏng, ngả người vào lòng anh.
“Anh không có ý chất vấn em, Lộ Lộ, anh cũng từng đề nghị mua thêm một căn nhà nữa nhưng em bây giờ lại nhấn mạnh là căn hộ nhỏ, tự mình trả tiền có phải là có suy nghĩ nếu lỡ có chuyện gì xảy ra, có thể phẩy tay bỏ đi, hơn nữa có chỗ để đến đúng không?”
Cam Lộ cười gượng, giọng Thượng Tu Văn vẫn ôn tồn nhưng từng lời anh nói đều như thể nhìn thấu tâm can cô khiến cô ít nhiều cảm thấy ngượng ngùng: “Xin lỗi Tu Văn, chuyện căn hộ là do em có chút cảm tính. Em không bận lòng chuyện sống chung với mẹ, cũng không ngang ngược đến mức không nói lời nào bỏ đi. Nhưng em thật sự muốn có một không gian hoàn toàn thuộc về mình.”
Thượng Tu Văn ôm chặt cô hơn, một lúc lâu không nói gì, cô không khỏi cảm thấy bất an: “Lẽ ra em định xem nhà xong sẽ bàn bạc với anh. Nếu anh không đồng ý, em sẽ không mua nữa, dù gì mượn tiền ngân hàng cũng phải có chữ ký của hai vợ chồng mà.”
“Em cứ đi xem căn nào thích hợp trước đi, đừng xem những nơi mười mấy hai mươi hộ chỉ có hai thang máy lên xuống, không được thoải mái cho lắm. Xem được rồi anh sẽ cùng em đi mua, đứng tên em, nếu điều đó làm em an tâm.”
“Tu Văn…”
Anh cúi xuống nhìn cô, cười nói: “Anh đã nói rồi, em có quyền làm theo ý em, anh sẽ chấp nhận vô điều kiện sự bất tín nhiệm của em đối với anh.”
Khóe mắt Cam Lộ chợt đỏ lên: “Em không hề muốn ép anh mua nhà cho em, cũng không có ý lấy chuyện này ra để dằn vặt anh, em chỉ là… chỉ là…”
Cô ngừng lại, thất bại nghĩ, cô còn có gì để biện hộ chứ. Cô đúng là không tin anh hoàn toàn, càng không thể đặt hết niềm tin vào cuộc hôn nhân của họ.
Thượng Tu Văn lắc đầu: “Được rồi, anh đều hiểu hết, không cần phải khó chịu vì chuyện này đâu.”
Cam Lộ thấy lòng cứ thế nào, đành tự cười mình: “Em luôn cho rằng mình là một người rất hiểu đạo lý, nhưng bây giờ trước mặt anh, em càng lúc càng ngang ngược, vô lý rồi.”
“Anh tình nguyện chấp nhận mọi sự vô lý đó của em.”
“Anh khiến em hoang mang Tu Văn ạ, em sợ sự chấp nhận và khoan dung vô điều kiện lắm, đây không phải là cách chung sống mà em mong muốn. Em không có những ham muốn biến thái, cũng không tìm niềm vui bằng cách dằn vặt anh, anh khoan dung với em, em càng phải tự xem lại mình.”
Thượng Tu Văn ngoẹo đầu, nụ cười trên gương mặt có gì đó chua chát: “Ngoài như vậy ra, anh thật sự không biết phải làm thế nào để chúng ta trở về như trước.”
Nghe một người đàn ông luôn biết cách xử lý tất cả mọi việc thừa nhận sự bất lực của mình, Cam lộ cảm thấy hoang mang, đành dịu dàng nói: “Chúng ta cứ từ từ, Tu Văn ạ, em đảm bảo, em sẽ làm một người vợ hợp lý.”
“Anh không cần sự bảo đảm đó, em trước nay luôn hợp lý Lộ Lộ ạ, xin em hãy cho anh lòng tin của em.”
Cam Lộ do dự một lát rồi gật đầu: “Em sẽ cố gắng, em hứa em sẽ cố gắng hết sức.”
Thượng Tu Văn ôm chặt cô vào ngực mình, cằm tựa vào tóc cô, cái ôm và hơi ấm toát ra từ người anh cô vốn đã rất quen thuộc, cô thả lỏng người, vòng tay ôm lấy anh.
Cô nghĩ, anh đã hứa là yêu cô, cô cũng hứa là sẽ tin anh. Cuộc sống chung hơn hai năm, còn cần hai người phải hứa với nhau rõ ràng như vậy dường như vừa đúng để chứng minh rằng, tình yêu và lòng tin đã trở thành thứ là cuộc sống hôn nhân của họ cần phải tìm lại ngay. Nếu anh nỗ lực hết mình thì cô cũng không có lý do gì khoanh tay đứng nhìn.