Hạ Tĩnh Nghi bỗng nhiên nhìn thấy Ngô Lệ Quân, vô cùng kinh ngạc, ú ớ như thể muốn nói gì nhưng Ngô Lệ Quân chẳng thèm nhìn cô ta lấy một cái, chỉ quay người về một bên, ra hiệu cho Cam Lộ xem giúp. Cam Lộ chỉnh lại khăn choàng hơi bị xoắn lại trên cổ Ngô Lệ Quân: “Phần tua rua bị mắc vào chút thôi, xong rồi ạ.”
Ngô Lệ Quân gật đầu, lên thẳng xe ngồi, thuận tay đóng cửa xe lại. Hạ Tĩnh Nghi chưa từng bị người khác xem thường như vậy, nhưng cô ta thật sự không thể ra vẻ trước mặt Ngô Lệ Quân, mặt cô biến hóa bất định, như thể đang nghĩ gì đó.
Cam Lộ khách khí nói: “Cô Hạ, phiền cô dịch xe ra một chút, chúng tôi phải về rồi.”
Cô cũng không đợi đối phương trả lời, ngồi lên ghế lái, trước ánh mắt tức giận của Hạ Tĩnh Nghi cô bình thản thắt dây an toàn, sau đó nhìn thẳng vào mắt cô ta. Cô ta từ từ lùi lại, ánh mắt vẫn không rời đi, mãi đến khi mở cửa xe, ngồi lên rồi bất thình lình khởi động xe phóng vọt đi.
Cam Lộ chạy xe ra khỏi hầm đậu xe, ra đến đường lớn, giọng Ngô Lệ Quân từ phía sau vang lên: “Lộ Lộ, cô ta là quản lý cấp cao của Tỷ Tân, ông chủ cô ta đang ở đây, cô ta chắc chắn đến để tìm ông chủ cô ta, không can hệ gì với Tu Văn đâu.”
Cam Lộ lấy làm lạ: “Con biết rồi, mẹ.”
“Mẹ hy vọng con không cần để ý đến nó. Nó chưa đạt được mục đích thì còn chưa buông tay đâu, bây giờ rõ ràng là muốn phá vỡ hôn nhân của hai con đây mà.”
Cam Lộ gượng gạo “dạ” một tiếng, trước đây Ngô Lệ Quân sẽ không nói với cô những lời như thế, bây giờ mẹ chồng cô dường như đã xem cô là người nhà thật sự nên không cần kiêng kỵ gì nữa.
Ngô Lệ Quân sau khi uống một ít rượu đã tỏ ra không còn giống như thường ngày biết dừng lại đúng lúc nữa, bà tự động nói ra, giọng nói không giấu sự khinh miệt: “Hồi đó nó vì níu kéo Tu Văn đã không từ bất kỳ thủ đoạn nào, Tu Văn đề nghị chia tay với nó, đến ngay cả chiêu giả vờ tự tử nó cũng dùng đến. Tu Văn nếu không phải vì mềm lòng thì đâu có sự hối tiếc về sau như vậy.”
Cam Lộ vừa kinh ngạc vừa khó chịu, cảm thấy thật sự chưa thể tiếp nhận sự tin tưởng đến một cách đột ngột này. Cô không muốn nghe quá khứ của Thượng Tu Văn nữa, quá khứ đó không có sự tham gia của cô, cô không hề thấy hiếu kỳ, ngược lại còn thấy sợ hãi. Cô sợ sự thật phơi bày ra càng nhiều thì cô càng không thể thoát ra được nó, nó khiến lòng cô càng hỗn loạn hơn.
“Me, mẹ ngồi nghỉ một chút đi ạ, tới nhà con sẽ gọi mẹ.”
“Nói chung, sau này nó có nói gì, con cũng không cần để ý.”
Ngô Lệ Quân cuối cùng cũng không nói gì thêm nữa, hai người suốt dọc đường đều giữ im lặng. Về đến nhà, Cam Lộ bảo mẹ chồng đi nghỉ sớm, đang định lên lầu thì Ngô Lệ Quân gọi cô lại.
“Vào phòng mẹ, Lộ Lộ.”
Cam Lộ đành theo bà vào phòng. Bố cục bên trong phòng cũng tương tự như trên lầu, cũng bao gồm cả phòng làm việc và phòng ngủ liên thông nhau. Ngô Lệ Quân ra hiệu cho cô ngồi xuống, rồi mở ngăn kéo, lấy ra một quyển album, lật trang đầu tiên đưa cho cô xem. Cam Lộ nín thở, trong hình là gia đình gồm ba người: Đứng phía trước là Thượng Tu Văn, lúc này anh chỉ khoảng 20 tuổi, mặt còn non choẹt; phía sau bên phải là Ngô Lệ Quân, bà trẻ hơn bây giờ rất nhiều, gương mặt thanh thoát nhưng nghiêm nghị, bên trái là một người đàn ông tầm hơn 40 tuổi, dáng người thẳng tắp, vận áo thun màu xanh da trời, đeo kính không gọng, thần thái nho nhã mà điềm đạm. Ba người ngồi dưới một chiếc ô che nắng, trên mặt thấp thoáng nụ cười, hình như đang trò chuyện với nhau, hoàn toàn không nhìn vào ống kính.
“Đây là cha của Tu Văn.” Ngô Lệ Quân nhẹ nhàng nói, tay chỉ vào tấm hình, sau đó chậm rãi vuốt nhẹ gương mặt đó.
Cam Lộ không biết phải nói gì, chỉ chăm chú nhìn Thượng Tu Văn, nụ cười trong hình của anh vô tư, thoải mái, rạng rỡ, không như bây giờ, thi thoảng chất chứa tâm sự.
“Tu Văn có lẽ đã kể cho con nghe chuyện về cha nó. Nó luôn tự trách mình, không chịu tha thứ cho mình hôm đó về muộn. Nhưng thật ra người đáng trách nhất đó chính là mẹ, lúc đó mẹ chỉ nghĩ đến tiền đồ chính trị của mình mà không quan tâm đến ông ấy, thậm chí sau mấy ngày bị tạm giữ điều tra lúc trở về ông ấy muốn nói chuyện với mẹ, mẹ còn phải viết tài liệu không có thời gian nghe ông ấy nói. Đến lúc không thể cứu vãn được nữa, hối hận cũng đã muộn rồi.” Giọng nói Ngô Lệ Quân khàn đặc, đầy vẻ đau đớn, bà cầm lấy quyển album, ngắm nghía rất lâu.
“Mẹ, cha chắc chắn mong mỏi mẹ và Tu Văn sống khỏe mạnh, vui vẻ. Chuyện đã qua đừng nghĩ đến nữa ạ.”
“Sao lại có thể không nghĩ chứ? Tu Văn cũng như mẹ, chắc cũng chưa bao giờ quên được chuyện này. Trước đây mẹ luôn hy vọng nó chín chắn hơn, trưởng thành hơn, nhưng sau đó nhìn nó sống nội tâm còn hơn cả cha nó, cái gì cũng giữ trong lòng, mẹ rất sợ… Tu Văn dần dần càng lúc càng giống cha nó.”
Cam Lộ có mối đồng cảm, trong lòng cô cũng thầm cảm thán, Thượng Tu Văn có gương mặt giống mẹ, nhưng lại mang khí chất của cha, lúc trẻ còn nông nổi, bồng bột còn chưa thấy rõ, bây giờ thì vô cùng rõ ràng.
Ngô Lệ Quân đột ngột ngẩng đầu lên nhìn Cam Lộ: “Lộ Lộ, Tu Văn rất yêu con, sau khi kết hôn với con, nó thay đổi rất nhiều. Mẹ nhìn thấy mà như được an ủi. Chỉ là nó giống cha nó như đúc, thà một mình chịu đựng áp lực chứ không muốn phiền lụy đến người thân, con nhất định phải hiểu nó, bao dung nó, giữ gìn cuộc hôn nhân của hai con.”
“Me, con hiểu, con sẽ thử hiểu Tu Văn.”
Cam Lộ không muốn làm trái với nguyện vọng chân thành của người mẹ chồng trước nay luôn nghiêm khắc, ít nói này, nhưng tận đáy lòng cô không khỏi bùi ngùi, hôn nhân dù gì cũng được quyết định bởi sự nỗ lực từ cả hai phía, nếu anh vẫn chọn cách tự mình gánh vác mọi việc, vậy thì cô sao có thể cảm nhận được thành ý của anh.
Nhất là còn có cô bạn gái cũ rình rập phá đám, muốn cô không để ý đến như lời Ngô Lệ Quân nói thật không phải là chuyện dễ dàng.
Chiếm trọn đầu óc của Hạ Tĩnh Nghi lúc này cũng chính là Ngô Lệ Quân.
Cô ta ngồi trên xe, tay nắm chặt vô lăng, chiếc BMW màu xám đỏ đã mất hút khỏi tầm mắt cô từ lâu, dưới hầm để xe ánh đèn vàng vọt, tù mù, ngoài thi thoảng có vài chiếc xe ra vào, đèn xe quét ngang qua rồi mất hút ra, không khí im lặng đến đáng sợ.
Cô ta không ngờ lại đụng mặt Ngô Lệ Quân ở đây, đoạn hồi ức mà cô cố tình chôn vùi từ lâu đột nhiên túa ra đến mức không thể kiểm soát.
Lúc trước Ngô Lệ Quân và cô ta gặp nhau không chỉ một lần, ngay từ lần đầu tiên, đã không có gì là vui vẻ.
Ngô Lệ Quân không nhìn cô ta, ánh mắt lạnh lùng, giọng nói bình thản: “Tôi cho rằng Tu Văn và cô không hợp nhau, nhưng tuổi trẻ không thể không phạm sai lầm, tôi sẽ không xen vào chuyện cả hai, tôi hiểu con trai tôi, trước sau gì nó cũng nhận ra điều này.”
“Bác ạ, cháu biết điều kiện nhà cháu không tốt, nhưng…”
Ngô Lệ Quân chau mày, “Đây không chỉ là chuyện gia cảnh, bản thân tôi cũng được sinh ra trong gia đình nhà giáo nghèo khó. Tôi sẽ cố dùng những lời cô có thể hiểu được để nói vậy, còn hiểu hay không là tùy cô, việc giáo dục của cô và Tu Văn không giống nhau, hai đứa không phải là những người cùng tầng bậc với nhau, sớm muộn gì cũng sẽ tan vỡ thôi.”
Năm đó cô chỉ mới 20 tuổi, từ nhỏ đã xinh đẹp hơn người, tính cách kiên cường cao ngạo, bị lời nói này của Ngô Lệ Quân làm cho tức giận nhưng cũng bị thái độ của bà làm cho khiếp sợ, nên chẳng phản bác lại được lời nào. Cô chỉ âm thầm hạ quyết tâm, nhất định sẽ mãi mãi ở bên Thượng Tu Văn, “để bà tức chết” – dĩ nhiên, suy nghĩ trẻ con ấy cô chỉ dám nghiến răng tự nói để mình nghe.
Nhưng trong lòng cô vô cùng muộn phiền.
Cô và Thượng Tu Văn đều còn rất trẻ, dù có yêu nhau như thế nào thì cuộc đời vẫn còn rất dài. Hơn nữa, cô không thể không thừa nhận, một phần trong lời nói của Ngô Lệ Quân là đúng, gia cảnh xô bồ, tạm bợ của nhà cô khác xa với gia đình Thượng Tu Văn. Dù cha cô và anh cô đang kinh doanh dưới sự sắp xếp của Thượng Tu Văn, cuộc sống gia đình bắt đầu thấy dễ thở hơn, nhưng vẫn không có được phong thái điềm đạm, nho nhã như nhà họ Thượng.
Người nhà nịnh bợ Thượng Tu Văn đến mức cô nghe còn không lọt tai, sống trong không khí gia đình hỗn tạp như thế cô dần dần có suy tình thiệt hơn, dần dần cũng không thể giữ hình tượng một thiếu nữ xinh đẹp thản nhiên kiêu kỳ trước mặt Thượng Tu Văn như hồi mới quen được nữa.
Khi cha và anh cô mượn tiếng Ngô Lệ Quân lần đầu tiên gây ra chuyện ở bên ngoài, Ngô Lệ Quân đã kêu cả cô và Thượng Tu Văn đến, nhưng không thèm nhìn cô lấy một cái, bắt đầu mắng nhiếc Thương Tu Văn, thái độ và lời nói vô cùng nghiêm khắc, đến lúc đó cô mới hiểu, thái độ lạnh lùng của bà đối với cô lúc trước đã là rất lịch sự rồi.
“Con chia tay với nó ngay,” Ngô Lệ Quân nói như ép buộc, “Bồi thường cho gia đình nó một khoản tiền, nếu không sẽ có ngày sẽ gây ra đại họa.”
Thượng Tu Văn nhìn theo bóng người mẹ vừa phẩy áo bỏ đi, rất lâu không nói tiếng nào, Hạ Tĩnh Nghi uất nghẹn, miệng khô khốc, lúc Thượng Tu Văn quay lại nhìn cô, nước mắt cô trào ra, Thượng Tu Văn ngẩn ra một lúc, rồi vòng tay ôm lấy cô, cô lúc đó mới yên tâm: “Tu Văn, em sẽ về nói với cha và anh, nhất định không để họ làm chuyện như thế này nữa, em sẽ bảo họ đến xin lỗi mẹ anh.”
“Mẹ anh không chấp nhận lời xin lỗi đâu, chuyện này thật sự không thể xảy ra lần nữa, nếu không…” Thượng Tu Văn ngừng lại nhưng cô hiểu ý tứ trong cụm từ “nếu không” ấy.
Về nhà, cô cãi nhau với người nhà một trận kịch liệt, sau khi nói những lời làm tổn thương nhau như thế, cha cô có kiềm chế được một thời gian, nhưng rồi lại ngựa quen đường cũ. Giữa cô và Thượng Tu Văn cũng bắt đầu nổ ra tranh cãi, ban đầu còn nhõng nhẽo, giận hờn về sau cô khóc lóc níu kéo, khoảng cách giữa họ ngày càng lớn. Thượng Tu Văn thậm chí còn đích thân đi gặp cả anh cô nói chuyện rất lâu nhưng hiệu quả thu được lại hoàn toàn trái ngược.
Cha và anh cô làm mặt rầu rĩ nói với cô: “Nó đã nói đến nước đó thì xem ra hai đứa không thể lâu dài hơn được rồi, chúng ta phải tranh thủ thời gian, nếu không sau này đừng nói là kiếm tiền, công ty còn tồn tại được nữa hay không cũng là vấn đề lớn.”
Cô đau xót đển không biết phải nói gì, hất mạnh tay, chén đĩa trên bàn rơi xuống đất loảng xoảng, sau đó chạy lại ôm lấy mẹ khóc nức nở, mẹ cô an ủi cô: “Nếu con kết hôn với nó thì tốt rồi. Haizzz, không biết con có cái phúc phận ấy không. Dù nói thế nào, con cũng phải giữ chặt lấy nó.”
Cô nghĩ, đây có thể xem là một lời an ủi sao?
Đây là mối tình đầu của cô, thứ cô bỏ ra không chỉ là tình yêu, điều kiện tốt của Thượng Tu Văn chính là thứ mà gia đình cô quan tâm nhưng thứ cô quan tâm lại chính là con người anh, cô muốn giữ chặt anh, không chỉ vì bản thân mà cô biết cô sẽ không thể tìm được người nào khác khiến cô yêu hoặc yêu cô như thế nữa.
Cha của Thượng Tu Văn khi biết anh trai cô lấy danh nghĩa của công ty mình đi bàn chuyện làm ăn với người khác, lập tức cắt đứt tất cả mọi mối quan hệ hợp tác giữa hai bên, công ty chỉ tồn tại dựa vào nhà họ Thượng đó rơi vào khó khăn còn Thượng Tu Văn cũng chính thức nói chia tay với cô.
Mặt anh đầy vẻ mệt mỏi: “Tĩnh Nghi, anh mệt rồi, anh không muốn tình cảm của chúng ta trở thành công cụ cho người nhà em lợi dụng, nếu chỉ cần một mình anh trả giá, anh còn có thể nhẫn nhịn, nhưng đã liên lụy đến gia đình anh, anh không thể tiếp tục