> Nhưng anh nhiều nhất cũng chỉ nghĩ một cách thú vị rằng người này chắc hẳn là “chuyện cũ” mà Tiền Giai Tây từng khuyên Cam Lộ quên đi, nhưng không hề để bụng chuyện này. Theo anh thấy, Cam Lộ dĩ nhiên có quyền có quá khứ, sự ăn ý giữa hai người đã bao gồm cả việc không cần chuyện lớn chuyện bé gì cũng phải nói cho nhau nghe.
Thế nhưng sau cái hôm gặp Nhiếp Khiên ở bệnh viện, Thượng Tu Văn không thể xem như không có gì được nữa.
Vào thời điểm quan hệ giữa anh và Cam Lộ đang đứng trước bờ vực thẳm, anh lại không ở bên cạnh vợ. Lúc Cam Lộ gặp khó khăn, lại lập tức chọn Nhiếp Khiêm để nhờ giúp đỡ có thểthấy sự tin tưởng của cô đối với anh ta. Bây giờ Cam Lộ không chỉ cứng đờ người ra như một sự kháng cự khi anh ôm cô ở bãi đậu xe mà còn không muốn về nhà, lại đi
uống rượu cùng với Nhiếp Khiêm.
Thượng Tu Văn tìm chỗ đậu xe xong, đi như chạy lên lầu nhấn chuông cửa, người mở cửa cho anh là Nhiếp Khiêm. Anh bước vào, thì thấy Cam Lộ đang ngả người trên một góc sô pha, ánh mắt dừng lại trên gương mặt anh, biểu lộ một chút kinh ngạc, một chút khó xử, dường như đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt cô là một vị khách vãng lai xa lạ, Thượng Tu Văn bị ánh mắt đó làm cho đau đớn.
Nhiếp Khiêm cầm áo vest ngoài của mình lên: “Lộ Lộ, anh đi trước đây, hôm khác anh sẽ đến bệnh viện thăm chú, có chuyện gì cứ gọi cho anh, tạm biệt.” Anh lịch sự gật đầu chào Thượng Tu Văn, đĩnh đạc ra về.
Thượng Tu Văn ngồi xuống bên cạnh Cam Lộ, nhìn chai rượu trắng và chiếc cốc thủy tinh còn một ít rượu, rồi lại nhìn Cam Lộ, gương mặt xanh xao do mất máu của cô ửng đỏ, thần thái lờ đờ; ánh mắt mơ hồ như khói phủ, đờ đẫn vô hồn nhìn phía trước mặt.
“Có khó chịu không Lộ Lộ?”
Cam Lộ không đến nỗi uống say đến mất hết lý trí, chỉ phản ứng chậm chạp hơn một chút mà thôi, cô “ồ” lên một tiếng trước, hồi sau lắc đầu: “Xin lỗi, em uống hơi nhiều một chút.”
“Chúng ta về nhà thôi.”
“Về nhà?” Cô lặp lại, “Ồ, được.” Cô vịn tay vào sô pha định đứng dậy, Thượng Tu Văn đỡ cô, giúp cô lấy giỏ xách, hai người đang định đi ra ngoài thì bỗng dưng Cam Lộ đứng khựng lại, quay người cầm lấy chai rượu, lắc qua lắc lại suýt chút nữa bị chai rượu đập vào người, Thượng Tu Văn tay mắt lanh lẹ, giữ chai rượu lại.
“Nếu muốn uống rượu thì ở nhà cũng có, không cần phải uống loại rượu mạnh thế này. Vả lại sức khỏe em đang không tốt lắm, có thích hợp để uống rượu không?”
Cam Lộ thì thào: “Em... chỉ định vứt nó đi,” Dừng một lát, cô nói như thể muốn giải thích, “Để ở nhà... không tốt, cha về lại uống nữa.”
Thượng Tu Văn không nói gì, đón lấy chai rượu, dìu cô ra ngoài, xuống dưới lầu anh mở cửa xe, ra hiệu cho cô ngồi lên xe, sau đó đi ra xa khoảng chục mét, vứt chai rượu vào thùng rác, nhưng quay đầu lại nhìn, thấy Cam Lộ vẫn đứng ở chỗ cũ, ngẩng cổ thẩn thờ nhìn gì đó.
“Sao thế?”
“Không có gì.” Cô lên xe, Thượng Tu Văn giúp cô đóng cửa xe lại từ góc độ của cô lúc nãy nhìn lên, chỉ thấy một cây ngô đồng Pháp to xù xì, nghiêng về phía lầu nhà cha cô, dưới ánh đèn vàng vọt, nhánh cây vươn ra, để lại những bóng sáng loang lổ trên mặt đất, chẳng có gì là kỳ lạ cả.
Thượng Tu Văn phát hiện, Cam Lộ uống rượu tuy là việc rất đột ngột, tửu lượng cũng chẳng tới đâu, nhưng tửu phẩm thì hoàn toàn không vấn đề gì.
Cam Lộ lên xe, có lẽ do rượu nên cảm thấy rất nóng bức, cô hạ cửa kính xe xuống, làn gió còn hơi lạnh xộc vào xe. Thượng Tu Văn liếc nhìn cô một cái, ấn vào nút điều chỉnh kính xe, nâng kính xe lên chỉ chừa một khe nhỏ: “Cẩn thận kéo bị cảm đấy, hơn nữa uống rượu rồi ra gió sẽ bị đau đầu.”
Cam Lộ cũng không phản đối, cuộn người trên ghế ngồi, suốt dọc đường không nói tiếng nào, không có cái kiểu lè nhè; nổi loạn thưởng thấy ở người say. Trong xe vô cùng yên tĩnh, đài truyền hình phát một tiết mục âm nhạc nửa đêm, giọng DJ nam trầm ấm, giới thiệu ngắn gọn âm nhạc Bắc u, sau đó bắt đầu phát nhạc, trong xe chỉ có tiếng nhạc dìu dặt, du dương.
Về đến nhà, Cam Lộ đi thẳng vào phòng ngủ, chẳng bao lâu sau, Thượng Tu Văn nghe thấy tiếng nước chảy trong nhà vệ sinh, nghĩ chắc hẳn cô đang tắm.
Một lúc sau, ánh đèn hắt ra từ phòng ngủ tắt ngóm, Thượng Tu Văn biết cô đã lên giường ngủ. Anh đi vào nhà bếp, lấymột điếu từ bao thuốc lá để trên đầu tủ lạnh ra, vẫn đốt thuốc bằng bếp ga, sau đó bước ra ban công.
Cam Lộ có lẽ không muốn nói chuyện với anh, càng không muốn đối diện với anh nên mới đi uống rượu. Anh đành rút ra kết luận như vậy.
Một người con gái chưa từng uống giọt rượu nào, cuối cùng cũng đi mượn rượu để trốn chạy, cô từng thân mật với anh như thế, bây giờ lại né tránh anh đến mức này. Anh chua chát nghĩ, không biết tình trạng căng thẳng giữa hai người sẽ kéo dài đến bao giờ, phải phá vỡ nó thế nào đây.
Đừng nói đến dạo gần đây anh bận rộn thế nào, không thể ở bên cạnh từ từ thuyết phục cô, quan trọng hơn là, cô dường như bỗng nhiên hoàn toàn miễn dịch với sự quan tâm của anh, lời thổ lộ của anh, đã cố tình cự tuyệt anh - lịch sự, nhưng kiên quyết, không có chỗ cho sự thương lượng.
Hút xong điếu thuốc, anh vào nhà, nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ, mượn chút ánh sáng hắt vào từ phòng khách, chỉ thấy Cam Lộ cuộn mình trong chăn, nằm không nhúc nhích, dường như đã ngủ rồi, vẫn nằm về phía bên phải giường.
Vị trí nằm quen thuộc của anh trước đây, bây giờ trống trải. Thời gian này ngủ một mình, anh nhận ra đã từ lâu, cho dù là ở đâu, chỉ cần lên giường anh đều tự giác nằm về phía bên trái.
Họ đều đã quen với việc chia sẻ giường nằm cho người kia,bây giờ lại phải ngủ một mình lẻ loi. Hai người gần nhau như vậy, lại luôn có một hố ngăn cách vô hình, không thể bước qua.
Anh nhẹ nhàng đóng cửa lại, phòng ngủ lại chìm vào bóng tối.
Cam Lộ mở mắt ra, nghe tiếng cửa đóng sầm lại bên ngoài, biết Thượng Tu Văn đã rời khỏi. Cô không biết mình có phải là thấy nhẹ nhõm rồi không.
Đối với một Thượng Tu Văn luôn hiểu suy nghĩ của cô như lòng bàn tay thì dĩ nhiên có thể phán đoán ra một cách dễ dàng sự né tránh của cô. Anh không phải là người nói bừa làm càn, chọn cách im lặng ra về như vậy, cô không hề thấy ngạc nhiên.
Cuộc hôn nhân này cứ kéo dài như vậy, có cần thiết phải tiếp tục không?
Hơi men khiến suy nghĩ của cô trở nên chậm chạp, nghĩ đến đây, đầu cô bỗng thấy nhức nhối. Cô đành tự nói với mình, đợi cha phẫu thuật xong, sức khỏe tốt lên rồi lại suy nghĩ chuyện này cũng không muộn.
_______
[1] Hysteria: triệu chứng bị kích động thái quá, không kiểm soát được bản thân.