Cuộc sống của Cam Lộ và Thượng Tu Văn gần như trở lại trạng thái bình thường - nếu tương kính như tân có thể xem là một trạng thái bình thường.
Thượng Tu Văn ở ngoài phòng khách, sáng sớm anh dậy đúng giờ, lái xe đưa Cam Lộ đi ăn sáng trước rồi chở đến trường, buổi chiều anh đến sớm đợi cô ngoài cổng, đón cô về nhà. Ăn cơm xong cô vào phòng làm việc, anh ở một phòng khác xử lý công việc; đến 9 giờ, anh bê một cốc sữa vào cho cô, nhìn cô uống hết sau đó cùng cô ra ngoài tản bộ, đến 10 giờ rưỡi, anh nhắc cô ngủ sớm.
Cuộc sống bình lặng đến phát chán ấy kéo dài được ba ngày, Cam Lộ cảm thấy dài như ba năm.
Cô trước nay không phải là người có lòng kiên nhẫn, thế nhưng, bây giờ cô không thể đọ sức kiên nhẫn với bất kỳ ai, cơn buồn nôn vào buổi sáng, cơ thể mệt mỏi nếu đứng hơi lâu, ngồi xuống là buồn ngủ, từng biểu hiện đều nhắc nhở cô thai nhi đang lớn lên mỗi ngày trong bụng, đang dần dần thành hình, cô không có nhiều thời gian suy tính thiệt hơn cho cái “quyết định cuối cùng”.
Huống hồ gì cô hiểu rất rõ lòng kiên nhẫn và ý chí của Thượng Tu Văn. Bây giờ nhớ lại lúc mới quen nhau, cô phải thừa nhận rằng, cô có lẽ chưa bao giờ thoát khỏi bàn tay anh.
Trưa nay, Cam Lộ nhận được điện thoại của Tiền Giai Tây.
“A lô, bọn cậu đã làm hòa chưa?”
Cô không biết phải nói thế nào, chỉ ậm ừ.
“Mặt ủ mày chau như thế làm gì? Được rồi, tớ biết là ông xã cậu chỉ cần dỗ ngọt vài câu là cậu xiêu lòng ngay ấy mà.”
Cô không nén nổi bật cười gượng gạo: “Cậu thật hiểu khả năng này của tớ đấy, Giai Tây.”
“Ai bảo cậu lúc nào cũng nói lý lẽ làm gì. Thời đại này kẻ ích kỷ là quyết đoán nhất. Nhưng nói đi phải nói lại, kết hôn rồi, nhất là sống cùng mẹ chồng, cũng mất đi cái quyền hờn giận vô cớ, muốn sống tiếp thì chỉ còn cách thỏa hiệp với nhau.”
“Rất tốt rất chí khí, lý luận của cậu bây giờ đã từ tình yêu mở rộng đến hôn nhân rồi cơ đấy, có thể lập một diễn đàn để phổ độ chúng sinh được rồi.”
“Có thể phổ độ cho chính mình đã là công đức vô lượng không gì sánh bằng rồi, nói gì đến chúng sinh?” Tiền Giai Tây cười ha hả, “Tớ ghét nhất là mấy bà mấy cô trong mục nhỏ to tâm sự trên báo, trên truyền hình. Ồ đúng rồi, dĩ nhiên là trừ đàn chị La m của chúng ta. Gần đây chị ấy chuyển sang phụ trách tạp Thành Châu rồi, chuyên mục tình cảm mà chị ấy phụ trách thật đáng để xem, vừa sâu sắc vừa hài hước, viết rất tuyệt.”
Tiền Giai Tây từng gặp và chuyện trò với La m, lại học chúng trường Đại học Sư phạm nên tự nhiên có vài phần thân mật. Cam Lộ mỗi buổi chiều đều xem báo ở trường, rất có ấn tượng với La m. Cô phụ trách mục nhỏ to tâm sự rất lâu rồi, loại chuyên mục bán sự riêng tư trong cuộc sống và tình cảm của những người bình thường đó một dạo tràn làn khắp các mặt báo, nhưng La m vẫn là tinh anh trong số đó. Lối viết của cô táo bạo, nhưng không viết những câu chuyện lá cải để thu hút người đọc, thuật người thuật việc đều giữ thái độ khách quan không thêm bớt, không thiên vị, nhất là lời bàn đằng sau mỗi câu chuyện, vừa thấm đẫm tình người vừa vô cùng đặc sắc, rất nổi tiếng ở thành phố này.
“Cậu luôn có tầm nhìn cao, thứ gì cũng không lọt được vào pháp nhãn, cậu đã ca tụng cô ấy như vậy, tớ phải mua xem mới được.”
“Ấy, nói cho cậu biết một chuyện, Lý Tư Bích hôm qua tỉnh bơ như không đến đài truyền hình làm việc trả phép rồi đấy.”
Cam Lộ chẳng có hứng thú gì với tin này, nhưng cũng không muốn làm Tiền Giai Tây mất hứng: “Cô ta cũng không thể trốn tránh không gặp ai mãi được, chỉ càng khiến người khác nghĩ có tật giật mình, chi bằng thứ gì nên làm thì làm. Hành tẩu giang hồ, mặt dày một chút, mới tránh được họa gươm đao, dù sao bây giờ cũng không đến nỗi có nhà báo theo đuôi cô ta.”
Tiền Giai Tây lại cười ha hả: “Nói là nói vậy nhưng đài vẫn tạm dừng chương trình của cô ta. Tin hót trên mạng không ngừng thay đổi, ai cũng đừng hy vọng mãi mãi chiếm được lòng hiếu kỳ của mọi người. Nếu chị dâu cậu tự nguyện nhường cô ta một bước, cô ta có lẽ còn đất dung thân; nếu có người đổ thêm dầu vào lửa, cô ta có giả vờ thế nào, e rằng một thời gian dài cũng rất khó xóa tan ảnh hưởng từ chuyện này.”
Cam Lộ nghĩ Ngô Úy đang gặp phải rắc rối to, đã không còn đơn thuần là lục đục trong gia đình, còn chưa biết Trần Vũ Phi sẽ xử trí anh ta thế nào, huống hồ Lý Tư Bích. Cô thở dài ngao ngán: “Mọi người đều tự đi tìm hạnh phúc của mình thì hay biết mấy.”
“Ấy, cậu bây giờ càng nói càng giống như vợ chính ấy nhỉ, là bà lớn rồi đấy.”
Cam Lộ bị Tiền Giai Tây làm cho dở khóc dở cười: “Được rồi được rồi, tớ phải đi căn tin rồi, hôm nào rảnh rỗi cùng ăn cơm đi.”
Tán dóc với Tiền Giai Tây Cam Lộ luôn cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng cô lại không đủ dũng khí kể cho bạn thân mình nghe về hoàn cảnh khó khăn của mình lúc này. Một người chồng có quá khứ bí mật và trải nghiệm tình cảm phức tạp, một đứa bé thành hình không đúng lúc, ai có thể thay cô quyết định đây.
Nhưng tán dóc như vậy hình như cũng khiến cô nhẹ lòng đi một chút. Đặt điện thoại xuống, Cam Lộ nhìn đồng hồ, vội vàng đeo phù hiệu vào rồi đi xuống căn tin học sinh, hôm nay là đến lượt cô tuần tra tình hình kỷ luật ở căn tin.
Căn tin học sinh rộn ràng, huyên náo hơn cả chợ rau, Cam Lộ đi đi lại lại theo các lối đi giữa bàn, ngoài phải lên tiếng nhắc nhở về việc lãng phí vô độ hay những hành vi quá trớn của học sinh ra, thì chẳng còn gì để quản chúng. Cô trước sau đều cảm thấy quy định của trường này thât quá nghiêm khắc, lúc ăn cơm mà phải có giáo viên đi tuần, thì thật chẳng xem chuyện tự giác của học sinh ra gì.
Chưa đi được một vòng, dạ dày cô đã quặn lên, cô đành ôm bụng bước vội ra khỏi căn tin. Mấy ngày gần đầy buổi sáng bụng rỗng thế nào cũng cảm thấy buồn nôn, thời gian khác thì không nhất định. Có lúc chỉ cần trong không khí phảng phất một mùi gì đó hoặc nhìn thấy thứ gì hình dạng khả nghi là cơ thể cô lập tức phản ứng ngay, trông nhếch nhác, thảm hại vô cùng.
Cô ngước mặt lên thì gặp ngay Giang Tiểu Lâm, không biết phải nói gì, cô vội chạy qua mặt cô ấy vào nhà vệ sinh gần nhất ở lầu hành chính.
Đợi cô súc miệng trở ra, quay lại căn tin học sinh, phát hiện Giang Tiểu Lâm đang nghiêm khắc phê bình một em học sinh không ăn hết cơm, học sinh đó đang bưng khay thức ăn nghe dạy dỗ với vẻ mặt sợ hãi. Cam Lộ liếc nhìn thấy khay thức ăn của cô bé đồ ăn và cơm trộn lẫn loạn xạ, vung vãi, không khỏi có chút thương hại, đành bước nhanh tới xen vào: “Nhanh, ngồi xuống ăn hết cơm đi.”
Cô bé đó như được giải vây, vội vàng ngoan ngoãn rời khỏi đó. Cam Lộ cười: “Cô Giang, sao không đi ăn cơm đi?”.
“Vừa nãy định tìm học sinh này, nói với em ấy về cuộc thi số học, vừa đến đã nhìn thấy con bé đang định đổ nguyên khay cơm, thực quá đáng mà.”
Cam Lộ lắc đầu cười: “Chẳng có cách nào, dù có áp dụng biện pháp gì, hiện tượng lãng phí cũng không thể ngăn chặn triệt để.”
“Đi thôi, ở đây bọn chúng sắp ăn xong rồi, chúng ta cũng đi ăn đi, tôi đang định bàn với cô về việc điều chỉnh tiết học.”
Hai người bước nào căn tin dành cho giáo viên bên cạnh, đã qua giờ cao điểm dùng bữa trưa, bên trong chỉ còn lác đác vài đồng nghiệp, Giang Tiểu Lâm đi mua cơm còn Cam Lộ lấy cặp lồng đựng cơm mang từ nhà đến ra, vừa ăn vừa nói về việc điều chỉnh tiết học.
Cam Lộ vừa cho một miệng nạm bò vào miệng, thì đột nhiên dạ dày lại quặn lên, cô đành nói vội tiếng xin lỗi, đặt tô cơm xuống rồi lại một lần nữa bước nhanh đến nhà vệ sinh.
Lúc quay lại, cô chẳng còn muốn ăn nữa, phát hiện Giang Tiểu Lâm đã ăn xong, vẫn ngồi ở chỗ cũ chưa đi, đang lật xem một tờ tạp chí, chính là tờ báo Thành Châu mà Tiền Giai Tây nhắc đến.
Cô lấy làm lạ, một người lúc nào cũng tất bật như Giang Tiểu Lâm lại có lúc nhàn nhã như vậy, nghĩ đến lời phê bình học sinh của Giang Tiểu Lâm khi nãy với tình cảnh của mình hiện giờ cô thực sự rất ngại để thừa mứa nhiều thức ăn, nên đành ngồi xuống, cố gắng nhét từng muỗng cơm vào miệng, vừa tìm chuyện để phân tán sự tập trung của mình: “Bạn tôi từng nói với tôi về tờ tạp chí này, bảo chuyên mục của La m rất thú vị.”
Giang Tiểu Lâm cười: “Đúng đấy, cô ấy là bạn học đại học với tôi, hồi đó tôi và cô ấy còn ở chung phòng ký túc xá nữa cơ, quan hệ rất tốt.”
“Chẳng lẽ cô ấy cũng học toán ư?”
“Cô ấy học khoa ngữ văn, khoa toán chúng tôi rất ít nữ, lúc đó được phân ở cùng với nữ sinh của khoa khác. Không giấu gì cô, tối qua tôi đã đến tìm cô ấy, cuốn tạp chí này là cô ấy tặng tôi đấy.”
Đi tìm bạn bè là chuyện rất bình thường nhưng người bạn này lại phụ trách mục nhỏ to tâm sự, Giang Tiểu Lâm lại cố ý nói ra, hình như là có chút không bình thường. Quả nhiên Giang Tiểu Lâm tiếp tục nói: “Tôi có vấn đề không thể tự quyết định được. Tôi nghĩ cô ấy đã từng gặp rất nhiều trường hợp khác nhau, nhưng khi nói chuyện với cô ấy, cô ấy nói với tôi rằng, hoàn cảnh và cách lựa chọn của mỗi người là độc nhất vô nhị, cô ấy có thể lắng nghe, nhưng rất hiếm khi có thể đưa ra ý kiến cụ thể, càng không thể quyết định giùm họ.”
Cam Lộ mỉm cười: “Chính xác, có rất nhiều việc chỉ có mình mới quyết định được.”
“Kể cho cô nghe chút chuyện riêng, cô không bận lòng chứ.”
Cam Lộ mỉm cười gật đầu.
“Bạn trai của tôi, là người lần trước cô gặp đó, đã đề cập đến chuyện kết hôn với tôi.”
Cam Lộ dĩ nhiên còn nhớ người đàn ông có đứa con gái đáng yêu đó, cũng nhớ cả những lời mà Giang Tiểu Lâm từng tâm sự với cô, bất giác do dự: “Chị đồng ý chưa?”
“Tôi đồng ý rồi, chúng tôi đã thống nhất ngày 8 tháng 3 đi làm giấy đăng ký kết hôn, nếu đến lúc đó không hối hận thì… Tôi đoán mình sẽ không làm được cái việc nói đó rồi hối hận đó.”
Cam Lộ ngẩn ra rồi nói liền sau đó: “Chúc mừng chị.”
“Cám ơn. Không giấu gì cô, quyết định này không dễ dàng chút nào.”
Cam Lộ nhớ lại yêu cầu người đàn ông đó từng đề xuất với Giang Tiểu Lâm, cơm trong miệng càng nuốt không vô, Giang Tiểu Lâm thì lại cười.
“Thật ra bình tâm nghĩ lại, cũng chẳng có gì phải do dự. Chẳng phải chỉ là không cần con thôi sao?”
Nghe cụm từ “không cần con”, trống ngực Cam Lộ đập thình thịch, liền sau đó mới hiểu ra Giang Tiểu Lâm đang nói gì, chỉ nghe cô tiếp tục nói: “Nghỉ đông năm nay tôi về nhà đón Tết, nhìn thấy đưa con trai thứ hai của chị gái, mới bốn tháng tuổi mà đã bị viêm phổi cấp tính, đội cả bão tuyết đưa đến bệnh viện, cả nhà họ phải đón giao thừa ở đó. Hoàn cảnh thì khó khăn, sức khỏe của chị ấy cũng không tốt, nuôi một đứa đã vất vả, tự dưng lại muốn có một đứa con trai, bây giờ nghèo rớt mồng tơi. Tôi đưa hết tiền có trong người cho chị ấy mới có thể trả viện phí. Nhìn thấy chị ấy khổ sở đến vậy, tôi cảm thấy mình không cần sinh cũng được.”
Cam Lộ lặng lẽ thở dài, chẳng thể giữ được nụ cười trên môi: “Cô Giang à, tôi vẫn hy vọng chị không cần con là xuất phát từ quyết định của chính bản thân chị chứ không phải là do người khác yêu cầu.”
“Ai có thể hoàn toàn tự quyết định được đâu? La m nói không sai, nếu tình yêu không đủ lớn đến mức người ta cam tâm lờ đi tất cả, vậy thì tất cả lựa chọn chẳng qua đều là sự cân nhắc nặng nhẹ mà thôi, chẳng có gì mà ph