lỏng treo trước mặt, lúc cô ta mở miệng nói với cô bằng giọng chua chát, Cam Lộ rất ngạc nhiên.
“Có thai 40 ngày rồi hôm nay mới đi kiểm tra à. Tu Văn chắc vẫn chưa biết đúng không.”
“Không liên quan đến cô.”
“Cô định sinh đứa bé này không?”
Cam Lộ có chút tức giận, gằn giọng nói: “Xin lỗi, tôi và Tu Văn dự định thế nào, chẳng có chút quan hệ gì đến cô.”
Hạ Tĩnh Nghi quay sang, nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu, hồi lâu mới mỉm cười, nụ cười cũng vô cùng khó hiểu: “Mới có kế hoạch gia đình liền đón ngay một đứa con, cô chắc nghĩ rằng hạnh phúc đến với hai người thật quá viên mãn đúng chứ.”
Cam Lộ căm ghét cái cách cô ta nói về đứa con đang trong bụng mình, cô thở ra, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Chuyện này cũng chẳng liên
quan gì đến cô. Nếu cô sớm chấp nhận cuộc sống của Tu Văn hiện tại chẳng liên quan gì đến cô thì đều tốt cho tất cả chúng ta.”
Hạ Tĩnh Nghi cười gằn một tiếng: “Thượng phu nhân, nếu không phải xảy ra những chuyện
không thể cứu vãn được, cô nghĩ mình có thể chen chân vào cuộc sống của Tu Văn sao?”
“Nếu không xảy ra những chuyện như cô nói, vậy chúng ta cơ bản là chẳng có cơ hội đối diện với nhau để có cuộc nói chuyện vô cùng tẻ nhạt này. Hà tất phải đưa ra cái giả thiết buồn cười như vây? Chuyện xảy ra thì cũng xảy ra rồi.”
“Cô muốn nói với tôi, cô không quan tâm đến những chuyện đó đúng không? Nếu cô thật sự có thể bỏ ngoài tai như vậy, hôm nay đã không cần phải đi theo tôi.”
“Đúng vậy, tôi vẫn không thể nào hoàn toàn xem như không có gì, nhưng tôi trước sau cho rằng con người phải sống vì hiện tại, cô Hạ ạ. Tu Văn từng nói với tôi, anh ấy và cô đã không còn có thể, điều đó với tôi là đủ rồi.”
“Không còn có thể, ha ha.” Hạ Tĩnh Nghi lặp đi lặp lại bốn chữ này rồi cười gằn một tiếng, “Anh ấy nói không sai, chúng tôi quả thật đã không còn có thể. Tôi chỉ lấy làm lạ, cô lại bằng lòng làm sự lựa chọn thứ hai của người đàn ông đó.”
“Cô Hạ, cô thật vô lễ quá đấy. Lẽ ra tôi hoàn toàn có thể không để tâm đến cô, nhưng đã ngồi trên cùng chuyến bay, tôi muốn hỏi trước khi trở về, cô đã không gặp Tu Văn bao lâu rồi?”
Hạ Tĩnh Nghi trầm tư một lát, vẻ mặt thương cảm: “Chúng tôi đã gần 7 năm không gặp nhau.”
“Thời gian bảy năm không thể nói là ngắn, cô vẫn giữ được tâm thái trẻ trung, luôn tràn đầy tự tin là một điều tốt, nhưng xin đừng lấy cái xuất phát điểm đó để suy đoán về sự lựa chọn của người khác. Hơn nữa nói cho cùng, Tu Văn và tôi có lựa chọn như thế nào, sống như thế nào thì có can hệ gì đến cô?”
“Cô chấp nhận thực tại mạnh mẽ hơn tôi tưởng đấy. Như thế rất rõ ràng, cô chẳng chút hứng thú muốn biết tôi và Tu Văn vì sao lại chia tay.”
Cam Lộ đặt chiếc ly giấy đang cầm trên tay xuống, nghiêm mặt nói: “Tôi đoán đó chẳng phải là ký ức vui vẻ gì, cô muốn nói tôi nghe cũng chẳng hề gì, giết thời gian vô vị ngồi trên máy bay mà. Nhưng tôi quyết định, tôi khoan dung một chút thì tốt hơn. Xin đừng nói với tôi chuyện cũ, cô Hạ ạ, tôi trước nay chưa từng ban phát lòng thông cảm tràn lan. Tôi vẫn một câu nói đó, những chuyện không vui nếu mình tiêu hóa không nổi, thì có thể tâm sự cho bạn bè nghe, không nên kể với người không liên quan.”
“Tuyệt vời thay cái thái độ bỏ ngoài tai mọi sự của cô. Nói như vậy, cô thật không chút quan tâm đến quá khứ của Tu Văn sao?”
“Đúng như những gì cô nói, tôi không tuyệt vời đến như thế. Nếu không tôi đã không đi theo cô. Nhưng mỗi người đều có quá khứ, cứ bới móc một phần cuộc sống của người khác mà mình chưa kịp tham dự vào thì thật buồn cười. Huống hồ gì lại là từ miệng cô nói ra. Tôi quan tâm đến những gì thuộc về tôi và Tu Văn trong hiện tại và tương lai hơn.”
“Hiện tại và tương lai? Nếu tôi không sai thì cô là giáo viên lịch sử đúng chứ. Cô cho rằng quá khứ của một người không ảnh hưởng nhiều đến hành vi hiện tại của người đó ư?”
“Cô Hạ, cô hà tất phải hỏi tôi vấn đề này?” Cam Lộ ôn hòa nói, “Cô tự xem lại mình đi, chức cao quyền trọng, tiền đồ tươi sáng, nhưng cứ luôn quấy rầy tôi và Tu Văn, không phải thấy cuộc sống của tôi khổ sở bi thảm nên đến cứu vớt tôi đấy chứ. Chẳng lẽ đây không phải là minh chứng hùng hồn cho cái gọi là quá khứ ảnh hưởng đến hiện tại sao?”
Hạ Tĩnh Nghi không nói thêm gì nữa, Cam Lộ quay đầu nhìn ra cửa sổ, cố gắng điều chỉnh nhịp thở, để lòng bình tâm trở lại.
Máy bay bay một tiếng hai mươi phút thì đến nơi, hạ cánh an toàn ở sân bay tỉnh bên, một người đàn ông vận đồ đen đến đón, một chiếc Mercedes đen bóng đã chờ sẵn ở phía ngoài, Hạ Tĩnh Nghi lên xe, lấy điện thoại ra gọi: “Sắp bắt đầu chưa? Được, chúng tôi lập tức đến ngay.”
Thành phố W thời tiết mát mẻ, trong lành, ánh mặt trời mùa đông không chói chang mà vô cùng ấm áp. Cam Lộ trước giờ chưa từng đến đây, người đàn ông đến đón không nói lời nào, lái xe nhanh như tên bắn trên con đường rộng lớn, xe nhanh chóng chạy ra đường cao tốc, đi vào thành phố.
Hạ Tĩnh Nghi chỉ bên đường: “Đây là trường học của tôi và Tu Văn.”
Cam Lộ dĩ nhiên biết Thượng Tu Văn tốt nghiệp trường đại học nào, cô nhìn cánh cổng bề thế của trường, không nén nổi tưởng tượng ra thời trai trẻ của Thượng Tu Văn, cô không hề có chút khái niệm gì về khoảng thời gian đó, nhưng cô không định hỏi gì, chỉ thờ ơ nói: “Cám ơn sự hướng dẫn du lịch chu đáo của cô.”