ấy rồi làm ngơ chỉ biết lo cho thân mình không lo cho chị ấy. Còn với em trai, cha mẹ thà rằng tôi không lo cho họ nhưng phải lo cho đứa con trai duy nhất của họ ăn học tử tế.” Giang Tiểu Lâm bình thản nói, nhưng nụ cười trên gương mặt có gì đó thê lương, “Haizzz, tôi chưa bao giờ nói với ai những chuyện này, bây giờ lại kể sạch trơn như vậy có vẻ giống chị Tường Lâm đúng không? (Chị Tường Lâm: Nhân vật chính trong truyện “Chúc phúc” của Lỗ Tấn)
“Không, tôi không biết phải nói thế nào, nhưng chị đã kể cho tôi nghe tức là tin tưởng tôi. Tôi rất khâm phục chị, chị Giang ạ, so ra, nỗi khổ cực của tôi chẳng đáng là gì.”
“So với chị tôi, tôi chẳng có tư cách kêu khổ.” Giang Tiểu Lâm cười lắc đầu, “Thật ra trước đây có người giới thiệu cho tôi một người đàn ông, làm ở ngân hàng, hoàn cảnh giống hệt tôi, từ huyện miền núi hẻo lánh vất vả học hành thành tài, khó khăn lắm mới có chỗ đứng ở thành phố này, có một công việc có thể coi là ổn định. Nhưng có điều anh ấy gánh các ít hơn tôi một chút, tôi và anh ấy nói đến khó khăn của mình đều rất thông cảm cho nhau, nhưng nếu tiến thêm bước nữa thì lại thấy e ngại. Sau đó anh ấy không liên lạc với tôi nữa, đó không phải rơi xuống nước vớ được mảnh ván mà là cột thêm đá vào người, nghĩ mà thấy tuyệt vọng, nên đâu dám tiếp tục. Cô chắc không hiểu được cảm giác này.”
“Tôi chưa từng trải qua những chuyện này, nhưng gia cảnh của tôi,” Cam Lộ không định than khổ với người khác, nhưng đã nói đến đây, cô cũng chỉ lắc đầu, “Thật ra không thể nói là tốt, trước đây không chỉ một lần bị cúp điện nước do không có tiền đóng. Có lúc đang nấu cơm thì hết ga, lại không có đủ tiền kêu người ta đến thay bình mới, đành phải dùng bếp than, vật lộn một hồi cũng nấu xong bữa cơm.”
Giang Tiểu Lâm ngạc nhiên: “Nhìn cô giống như người lớn lên trong sung túc.”
“Chị không dám so sánh với chị gái, tôi cũng đâu dám so sánh với chị, đó đâu tính là khổ cực. Tôi luôn cảm thấy, những ngày không may mắn rồi cũng sẽ có lúc qua đi. Nhưng không sinh con thì cảm thấy dường như thiếu điều gì đó, anh chị không bàn bạc thêm xem.”
“Anh ấy rất cương quyết, tôi cũng không muốn trả giá này nọ, chẳng nghĩa lý gì. Tôi và con gái anh ấy quan hệ cũng được, cô cũng nhìn thấy đấy, con bé rất đáng yêu. Bây giờ tôi chỉ chưa hạ được quyết tâm cuối cùng, nếu không gặp người quen cũng chẳng thành vấn đề, ha ha.” Giang Tiểu Lâm cười, nét mặt lại chẳng lấy gì làm vui nhưng cũng không tỏ ra đau buồn, hình như đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều, cô bèn đứng dậy: “Tôi đi làm việc đây, cám ơn cô đã lắng nghe.”
Giang Tiểu Lâm đi rồi, Cam Lộ uống hết cốc thuốc đã pha sẵn, lại nghĩ đến câu nói của Thượng Tu Văn: “Sinh cho anh một đứa con nhé, Lộ Lộ.”
Cảm xúc trong cô lẫn lộn chẳng khác gì cốc thuốc trộn lẫn nhều vị kia.
Đồng nghiệp của cô đang đối mặt với hiện thực cuộc sống khốc liệt, còn thứ cô đối mặt chỉ là một đòi hỏi không thể nào hợp lý hơn trong hôn nhân.
Thượng Tu Văn luôn chủ động trong mọi việc, mỗi lần anh nhắc đến yêu cầu này đều nhằm những lúc cô không thể hoặc không muốn cự tuyệt. Tình cảm hiện tại của họ đang rất sâu đậm, anh tha thiết có con, còn cô lại do dự, tâm trạng này của cô hình như có cái gì đó không phải.
Trận tuyết lớn hiếm thấy ấp đến, từ cửa sổ nhìn ra ngoài, chỉ thấy một màn tuyết trắng xóa. Cam Lộ đang lo Thượng Tu Văn phải lưu lại thành phố J thêm một ngày nữa, nhưng đến giờ tan sở, đang lúc đứng ở trạm xe buýt đợi xe, cô bỗng nhiên thấy tiếng còi xe từ phía sau, quay đầu nhìn, Thượng Tu Văn lái chiếc BMW quen thuộc dừng ngay sau lưng cô. Cô vội vàng xếp ô lại, bước lên xe, vừa mừng rỡ vừa lo lắng: “Sau này anh đừng lái xe trong thời tiết này nữa nhé.”
Thượng Tu Văn gật đầu cười: “Chẳng lẽ không thích anh đón về hay sao?”
“Em thà rằng anh về trễ chứ không muốn anh xảy ra chuyện. À, đã là tháng Chạp rồi, không thể nói lung tung được. Tóm lại, an toàn là trên hết.”
Thượng Tu Văn vuốt tóc cô, mỉm cười không nói, rồi cho xe chạy.
Tuyết rơi dày đặc, cơn gió Bắc thổi qua, những hạt tuyết bé xíu xô nhau vần vũ chao nghiêng theo hướng gió. Cam Lộ nhìn phía trước thở dài: “Hình như em chưa bao giờ thấy một trận tuyết lớn như vậy.”
“Ừ, thành phố J tiếp giáp với núi, những trận tuyết thế này rất thường thấy, đợi anh một chút.” Thượng Tu Văn bỗng nhiên cho xe dừng lại bên đường, rồi xuống xe.
Cam Lộ chỉ nhìn thấy anh lao đi trong tuyết, vòng qua đầu xe chạy đến đường dành cho người đi bộ, rồi hình như ghé vào một tiệm tạp hóa cách đó không xa, bông tuyết che mất tầm nhìn, cô đợi cũng đến 5, 6 phút sau mới thấy anh vội vã quay lại, Cam Lộ vội vàng phủ tuyết rơi trên tóc anh, vai anh: “Anh phải che ô chứ.”
Anh cười cầm lấy tay cô, đưa cho cô một túi giấy. Cô mở ra xem, bên trong là khoai lang nướng bọc bơ vẫn còn bốc khói nghi ngút. Đây là món ăn vặt không biết bắt nguồn từ đâu nhưng rất thịnh hành ở thành phố này, thay đổi khẩu vị khoai lang nướng đơn thuần trước kia, quết thêm bơ vào rồi dùng giấy nhôm gói lại đem đi nướng. Cách làm kết hợp giữa Tây và Tàu này đạt được hiệu quả không ngờ, vừa ngon lại vừa lạ miệng. Phía trước những tiệm bán món này luôn có một hàng người mua xếp hàng rồng rắn. Mùa đông đầu tiên lúc cùng nhau dạo phố, Thượng Tu Văn từng xếp hàng mua cho cô, không ngờ hôm nay trong thời tiết khắc nghiệt thế này, anh lại đội tuyết mua về cho cô lần nữa.
“Ăn đi cho nóng.”
Cam Lộ cầm chiếc thìa nhỏ múc một miếng to cho vào miệng, mùi thơm ngọt lan tỏa trong xe, ngọt từ đầu lưỡi cô ngọt đến tận tim. Thượng Tu Văn lái xe, thi thoảng mìm cười nhìn cô một cái, cô múc một thìa đút cho anh, anh lắc đầu, lúc dừng đèn đỏ, anh dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng quẹt nhẹ trên khóe miệng cô, rồi cho vào miệng mình, cái cử chỉ vô cùng gợi tình ấy khiến lòng cô dậy sóng.
Về đến nhà, lúc cả nhà đang ăn cơm, Thượng Tu Văn nói về bước đi tiếp theo của công ty, Cam Lộ ngạc nhiên đến đờ cả người, nhưng mẹ chồng bên cạnh lại vô cùng trấn tĩnh, rõ ràng là đã tiên liệu trước sự việc.
“Nói như vậy có nghĩa là An Đạt chịu toàn bộ trách nhiệm trong việc này?” Cô ngập ngừng hỏi.
“Không phải vậy, Lộc Lộ à, anh đã bàn bạc với cậu rồi, không thể để việc này kéo dài mãi được, nó ảnh hưởng rất lớn đến việc sản xuất và kinh doanh của Húc Thăng, gây thiệt hại khôn lường. Một mặt, phải phối hợp điều tra, mặt khác, phải áp dụng các biện pháp chủ động, kịp thời.”
Biện pháp chủ động mà Thượng Tu Văn nói là chỉ Húc Thăng trong ngày hôm đó sẽ mở họp báo lần nữa, tuyên bố thành lập hai chi nhánh tiêu thụ, trực tiếp quản lý việc tiêu thụ ở hai tỉnh, thu hồi lại quyền đại lý của các đại lý dưới trướng. Ngô Xương Trí với tư cách là chủ tịch Hội đồng quản trị sẽ trả lời tất cả các câu hỏi của báo giới, kể về con đường gian khổ, đầy khó khăn trong quá trình tiến hành cải tổ sau khi mua lại một doanh nghiệp sắt thép quốc doanh đang đứng trên bờ vực phá sản, thể hiện việc thêm một bước hoàn thiện quản lý doanh nghiệp, vá lại các lỗ hổng, gánh vác trách nhiệm xã hội, nỗ lực chỉnh đốn lại tình hình hỗn loạn của thị trường sắt thép dùng trong xây dựng.
Nội dung của họp báo lần này đã nhanh chóng được các báo ở tỉnh bên đăng trên trang nhất, bài đăng của báo giới của tỉnh nhà tuy có ngắn nhưng nội dung vẫn thấy được tầm quan trọng.
Thế nhưng Cam Lộ không quan tâm đến tình hình của Húc Thăng, cô hỏi thẳng: “Tu Văn, điều này có nghĩa là Húc Thăng đổ trách nhiệm cho đại lý của mình đúng không? An Đạt sau này sẽ thế nào đây?”
Ngô Lệ Quân đứng dậy, lạnh lùng nói: “Xử lý công việc phải biết phân nặng nhẹ, việc kinh doanh của Húc Thăng một khi có vấn đề thì không dễ gì thu lại nổi. Tu Văn, con với Dĩ An xử lý cho tốt chuyện ở đây nhé.”
Bà đi thẳng vào trong phòng, Cam Lộ bốc hỏa, quay sang nhìn Thượng Tu Văn, Thượng Tu Văn cười trừ: “Lộ Lộ, ý anh không phải như thế, anh không hề thay Húc Thăng ôm vận rủi này, còn An Đạt không phải chỉ của mình anh, cứ cho là anh có thể, Dĩ An cũng chẳng có lý do gì cùng anh làm việc nghĩa khí này đúng không?”
“Bây giờ đã có người đứng ra nhận trách nhiệm về vụ cốt thép kém chất lượng đó, Húc Thăng coi như đã được rửa sạch oan cho mình, sự việc ở tỉnh bên họ chắc cũng nắm được phần thắng rồi, chứng cứ của Tín Hòa vậy là đổ lên đầu An Đạt, lại thêm Húc Thăng lớn tiếng tuyên bố hủy bỏ quyền đại lý, rõ ràng là chứng thực tội danh của An Đạt, chẳng lẽ em suy đoán không đúng sao?”
“Lấy người vợ thích coi tiểu thuyết trinh thám đúng là phải coi chừng.” Thượng Tu Văn vẫn cười, “Đúng vậy, suy luận của em rất chính xác, nhưng anh không thể để cho An Đạt vì một tội danh không tồn tại mà phải chịu trách nhiệm. Húc Thăng thành lập chi nhánh tiêu thụ thật ra là việc đã được bàn từ trước đó, cũng là sự phát triển tất yếu. Sau chuyện này, thao túng Tín Hòa đưa ra chứng cớ dù là ai thì cũng đau đầu rồi đây.”
“Anh vẫn chưa nói đến vấn đề mà em quan tâm, Tu Văn ạ, anh và công ty của anh sẽ như thế nào?”
“Vừa phối hợp điều tra, vừa thanh lý nợ nần.”
Cam Lộ kinh ngạc, thật sự không thể nào hiểu nổi khẩu khí của anh sao có thể bình thản đến vậy: “Được rồi, anh đừng để em phải suy luận nữa, như vậy là công ty sẽ ngừng hoạt động đúng không?”