cười mà như không cười: “Tiểu thư, cô đoán không sai, tôi không phải là chồng Lộ Lộ. Có vấn đề gì không?”
Người anh cao lớn, ánh trăng sáng chiếu rọi khiến gương mặt anh tuấn của anh càng nghiêm nghị lạnh lùng khiến người ta có cảm giác e dè. Tần Nghiên Chi đần người ra, nhất thời không biết phải nói gì. Cam Lộ bực bội nhìn Tần Trạm, Tần Trạm xua tay, thể hiện sự bất đắc dĩ của mình rồi cười ha ha: “Thật khéo quá, lại gặp mặt ở đây, cùng nhau đi uống chút bia chứ.”
“Không còn sớm nữa, em phải về nhà.” Cam Lộ cũng đứng dậy, khoác giỏ xách lên vai.
“Anh đưa em về. Tạm biệt các vị.” Nhiếp Khiêm gật đầu chào mọi người rồi cùng Cam Lộ đi ra khỏi công viên.
“Cuộc sống của em đúng là không giống như những bà nội trợ đơn thuần mà.” Nhiếp Khiêm cho xe chạy ra đường, “Lại có người muốn chĩa mũi dùi vào em, hơn nữa cô gái đó lại tỏ vẻ như vừa bắt gian thành công cơ đấy.”
Cam Lộ bị hai từ “bắt gian” và “chĩa mũi dùi” làm cho rúng động, nhưng nhớ lại cái nhìn dò xét thích thú của Tần Nghiên Chi, trong ánh mắt rõ ràng không chỉ có sự hiếu kỳ. Cô thừa nhận vừa rồi có lẽ không phải vô tình gặp gỡ, đồng thời cũng khẳng định mình giữ khoảng cách với gia đình họ Tần là hoàn toàn đúng đắn.
“Tần Trạm có quan hệ gì với em?”
Cam Lộ không vui tránh ánh mắt của anh: “Chẳng có quan hệ gì cả.”
Nhiếp Khiêm sững lại: “Anh không có ý tra hỏi em, nhưng Tần Trạm là cháu của Tần Vạn Phong, những người theo ngành địa ốc bên cạnh em quả không ít.”
Cam Lộ không có ý định cho anh biết Tần Vạn Phong là chồng hiện tại của mẹ cô: “Tiếc là em không đủ tư cách đóng vai hồng nhan họa thủy, nếu không có thể trực tiếp tìm lý do ướt át cho chuyện này rồi.”
Nhiếp Khiêm cười hê hê: “Rất tốt, em vẫn chưa mất đi khiếu hài hước.”
Cam Lộ cười gượng: “Anh cũng biết pha trò hơn lúc trước.”
Nhiếp Khiêm trầm ngâm một lúc rồi mới nói: “Trước đây anh quá cứng nhắc, chắc là một gã đàn ông chán ngắt đúng không?”
“Anh không chán ngắt, Nhiếp Khiêm ạ.” Cam Lộ có sao nói vậy, “Anh chỉ nghĩ cho mình anh: sự nghiệp của anh, mục tiêu của anh, tiền đồ của anh, người khác không cách nào chiếm được sự chú ý của anh, đó cũng không phải là lỗi của anh.”
Nhiếp Khiêm hồi lâu không nói, lòng Cam Lộ rối bời nên cũng chẳng muốn tìm đề tài để nói, xe nhanh chóng dừng trước chung cư nhà cô, cô tháo dây an toàn, mở cửa bước xuống: “Cám ơn anh, tạm biệt.”
Cam Lộ về đến nhà, vào phòng mẹ chồng chào bà trước: “Mẹ, con đã về.”
Ngô Lệ Quân đã thay quần áo ngủ, đang đọc tài liệu gì đó, mặt đanh lại, chỉ gật đầu, rõ ràng là không có ý trò chuyện với cô, Cam Lộ cũng chẳng thể hỏi điều gì, chiếu lệ bảo bà đi ngủ sớm, sau đó lên lầu.
Lúc cô sắp học thuộc giáo án xong thì nhận được điện thoại của Thượng Tu Văn: “Lộ Lộ, anh đã về rồi, bây giờ đến chỗ Dĩ An xử lý chút việc, về nhà hơi trễ, em đừng đợi anh.”
Giọng anh vẫn bình thản như mọi ngày, nghe không ra điều gì bất thường, Cam Lộ chần chừ một lát, cuối cùng hỏi: “Việc có nghiêm trọng không?”
Thượng Tu Văn có chút ngạc nhiên: “Em cũng nghe nói rồi à? Đừng lo lắng, không sao đâu, chúng ta nói sau nhé.”
Cam Lộ hơi yên tâm một chút, cô hoàn thành công việc xong, đúng giờ lên giường đi ngủ, dù trằn trọc rất lâu, nhưng cuối cùng cô vẫn mơ màng thiếp đi, nhưng giấc ngủ không ngon. Thượng Tu Văn vừa đẩy cửa bước vào, cô liền tỉnh dậy, với tay bật đèn bàn.
Thượng Tu Văn đặt hành lý vào một góc, ngồi lên mép giường, vuốt tóc cô: “Chưa ngủ à, đã nói là em đừng lo lắng mà.”
Cam Lộ chăm chú nhìn anh, chỉ thấy gương mặt anh có vẻ mệt mỏi, mắt trũng sâu, cằm lún phún râu chưa kịp cạo, dù anh có tỏ ra trấn tĩnh thế nào cũng không có vẻ giống như bình thường. Cô không định hỏi gì ngay lúc này chỉ nói: “Để em đi mở nước cho anh, anh đi tắm đi.