hìn cô con gái đeo chiếc tạp dề đã cũ đang xào nấu, cảm thấy vô cùng xót xa. Nhưng bà hiểu mình đã để lỡ cơ hội để thân mật, gần gũi với con gái, muốn cứu vãn thật sự không phải là chuyện một sớm một chiều.
Cam Lộ có sự nhẫn nhịn vô hạn đối với ông Cam, còn đối với mẹ thì lúc nào cô cũng như con nhím chực xù lông. Cô không hề hận mẹ, suy cho cùng bà cũng không phải là hoàn toàn bỏ mặc không chăm sóc cô, ly hôn rồi vẫn thỉnh thoảng lặng lẽ đến tìm cô, đưa cô đi ăn bữa cơm, mua bộ quần áo, hoặc cho cô tiền, tiền tuy không nhiều nhưng lúc nhà túng thiếu cũng rất hữu dụng.
Cô chỉ không thích lấp đầy cảm giác thiêu thiếu cái gì đó trong lòng mẹ cô sau khi bà đã hưởng cuộc sống giàu sang sung túc.
Đến khi Lục Huệ Ninh nhượng bộ, năn nỉ con gái đi Hải Nam với bà trong một kỳ nghỉ, Cam Lộ cự tuyệt, còn ông Cam trước nay luôn tỏ ra lạnh lùng khó chịu với vợ cũ thì nay bất ngờ đồng ý, ông khuyên Cam Lộ: “Con sắp học cấp ba rồi, cha không đủ khả năng dẫn con đi đây đó, con đi chơi với mẹ xem như thư giãn một chút cũng tốt mà.”
Cam Lộ không nghĩ nhiều nữa, gật đầu đồng ý. Ông Cam nhìn con gái, trăm cảm xúc giằng xé, ông dĩ nhiên không chỉ muốn con gái đi chơi, vợ cũ nói với ông rằng, chồng mới của bà ấy rất khoan đung, hứa là sẽ đối xử với Cam Lộ như đối với con gái ruột, sẽ cho cô một sự giáo dục tốt nhất. Ông động lòng rồi, mấy năm nay với đồng lương còm cõi của mình, hai cha con sống một cách chật vật, rượu đã huỷ hoại sức khỏe và ý chí của ông, ông không đủ sức để cho con gái cuộc sống tốt hơn. Ông không nỡ để con gái đi nhưng ông nghĩ ông không thể quá ích kỷ, nếu Cam Lộ có thể thích nghi với cuộc sống đầy đủ bên đó thì ông nguyện buông tay.
Nhưng kỳ nghỉ đó vô cùng thất bại, khiến tâm nguyện của Lục Huệ Ninh rơi vào hư không.
Tần Vạn Phong đối với Cam Lộ vô cùng thân thiện, gần gũi, con gái của ông là Tần Nghiên Chi lớn hơn Cam Lộ một tuổi, cháu trai Tần Trạm lớn hơn 2 tuổi, theo lẽ thường thì ba đứa trẻ bằng tuổi nhau sẽ rất dễ hòa thuận với nhau. Tiếc là tuổi dậy thì nổi loạn của Tần Nghiên Chi đến thì sớm đi thì muộn khiến cô hành xử vô cùng cảm tính, cô ghét bà mẹ kế lúc nào cũng đẹp rạng rỡ của mình, nên ghét luôn cả Cam Lộ. Trên đường đi cô chẳng nói gì nhưng đến lúc xuống máy bay đến biệt thự ở Hải Nam nghỉ dưỡng, khi mọi người vừa đi khỏi, cô liền giở chứng.
Cam Lộ thường ngày rất ít khi tức giận, tính cách hòa nhã, nhưng không hề yếu đuối, dễ bắt nạt, sau sự kinh ngạc ban đầu, cô không chút khách khí đáp trả. Hai cô gái mới lớn cãi nhau kịch liệt, không ai chịu nhường ai. Tần Trạm ban đầu còn khuyên giải, sau đó đứng về phía em họ, cũng tham gia trận cãi vã đó.
Cuộc đấu võ mồm của những đứa trẻ nửa người lớn này chẳng qua là nghĩ gì nói đó, nói câu nào cũng đầy ác ý không chút giấu giếm Tần Nghiên Chi kênh kiệu liếc mắt nhìn cô: “Mẹ mày là kẻ thứ ba, phá hoại gia đình tao, làm cha mẹ tao phải ly dị, thật là không biết xấu hổ.”
Cam Lộ không hề tán thành hành động của mẹ, nhưng lúc đó không muốn tỏ ra mình yếu thế: “Ấy, không biết xấu hổ à, tưởng cha cô tốt lắm à, mẹ tôi có thể bức ông ấy ly hôn sao?”
Tần Nghiên Chi tỏ ra hung dữ là thế nhưng ứng biến không lanh lợi, nhất thời cứng họng chí hứ một tiếng: “Quả nhiên mẹ tao và thím nói không sai chút nào, mẹ mày bước vào nhà này, bây giờ lại định kéo cả kẻ ăn theo vào, ăn bám cha tao.”
Cam Lộ từ nhỏ đã sống trong môi trường phức tạp, dĩ nhiên hiểu rất rõ ý nghĩa của “kẻ ăn theo”, cô cười nhạt: “Đừng có lên mặt nhà giàu mới nổi với tôi, tôi đến nhà cô ư? Thật nực cười. Hơn nữa, cô nên hiểu cho rõ, cha cô lấy mẹ tôi, cái nhà này là của cả hai người rồi, tôi ăn bám ai, đến lượt cô phải nói sao?”
Tần Trạm có tình cảm rất tốt với chú và em họ, nhịn không được xen vào: “Chú tôi không phải là nhà giàu mới nổi, cô xem thường ông ấy như vậy, cần gì trên máy bay cứ cười cười nói nói lấy lòng ông ấy?”