“Em muốn hỏi giá nhà đất hay tin đồn trong ngành?”
Cam Lộ thật sự không biết phải bắt đầu từ đâu, nghĩ một lát rồi nói: “Mấy hôm trước xem được một bài báo, điều tra về chất lượng thép trong xây dựng không đạt tiêu chuẩn, chuyện này sau đó được xử lý thế nào?”
“Chỉ là các cơ quan chức năng có một số động thái, tăng cường kiểm tra và chỉnh đốn để người dân yên tâm mà thôi, còn thế nào được nữa? Nhưng chuyện này có gì đó rất kỳ lạ, sấm đánh to nhưng mưa lại nhỏ, cũng không thấy đăng kỳ tiếp theo, vả lại trong ngành cũng có những tin đồn hết sức kỳ lạ.”
“Tin đồn gì vậy?”
“Sao em lại có nhã hứng này thế?”
Cam Lộ có chút sốt ruột: “Anh nói cho tôi biết trước đi đã.”
Tần Trạm nhún vai: “Mấy hôm trước, trong một buổi mua bán đất, anh nghe người ta nói, người báo tin cho tòa báo chẳng phải là người dân nhiệt tình nào cả, phóng viên viết bài đó tiết lộ, có người trực tiếp đến tìm chủ biên của tờ báo, cung cấp những manh mối hết sức rõ ràng, hơn nữa nhất định yêu cầu phải đưa vấn đề về sản phẩm của công ty sắt thép Húc Thăng và đại lý của Húc Thăng lên báo, chủ biên sau cùng thấy lời cáo buộc không có chứng cứ xác thực nên sự việc chuyển hướng, chỉ đề cập đến tên của công ty đại lý mà không nhắc đến Húc Thăng.”
“Người báo tin có lai lịch thế nào?”
“Anh ta nói rất mơ hồ, chỉ nói những người đứng sau tuyệt đối không phải hạng tầm thường, anh nghĩ không ra tại sao lại nhằm vào công ty Húc Thăng như thế. Húc Thăng cung cấp cốt thép cho xây dựng chiếm hơn 50% ở đây, nếu công ty bên ngoài muốn đến đây đối đầu với họ thì đúng thật chẳng biết gì, nói đến nhân tố vận chuyển hậu mãi, mọi người không thể chỉ vì một bài báo mơ hồ mà từ bỏ sản phẩm của Húc Thăng, huống hồ gì bài báo vô thưởng vô phạt, không có động thái gì tiếp theo.”
Cam Lộ trầm ngâm không nói, Tần Trạm không khỏi hiếu kỳ: “Ấy, sao em lại quan tâm đến chuyện này thế?”
“Hôm nào cùng dùng bữa đi, tôi sẽ nói cho anh biết.”
Tiền Giai Tây vừa hát xong ngồi xuống: “Tiểu Phán đâu? Hai cậu suốt ngày như hình với bóng, phu xướng phụ tùy, sao hôm nay không đi cùng cậu?”
“Cô ấy cãi nhau với tôi, tức giận về Quảng Châu rồi.”
Cam Lộ nhìn bộ dạng thản nhiên như không của cậu ta, cũng chẳng buồn hỏi nguyên do. Nhưng Tần Trạm nhìn thấy mặt Tiền Giai Tây chẳng có gì là tin, khua tay nói: “Cô ấy vô duyên vô cớ tức giận đòi đá tôi, cô đừng có mà nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ như thế chứ.”
Tiền Giai Tây cười nham hiểm: “Được thôi, để tôi an ủi trái tim tan nát của cậu nhé, chọn cho cậu bài “Chia tay chân thành” nhé.”
Tàn cuộc vui, Tần Trạm đưa Cam Lộ và Tiền Giai Tây về nhà, Cam Lộ đến nơi trước, chào tạm biệt họ, rồi bước vào thang máy lộ thiên trong tòa nhà, ấn tầng 18, thang máy từ từ lên cao, thành phố lung linh ánh điện hiện ra trước mắt, đây là quang cảnh mà hằng ngày cô vẫn nhìn thấy, lúc đứng cùng Thượng Tu Văn trong bầu không khí rực rỡ ánh đèn cảm giác hoàn toàn khác xa so với chỉ có một mình.
Thế nhưng, cảm xúc của cô lúc này không chỉ bắt nguồn từ phong cảnh ban đêm trước mắt. Những lời Hạ Tĩnh Nghi nói với cô như bóng đen lởn vởn trong đầu cô, cô không biết mình có thể rũ bỏ bóng đen này ra khỏi đầu hay không.
Giờ này chắc Ngô Lệ Quân đã ngủ, Cam Lộ không muốn đánh thức mẹ chồng, cố gắng mở cửa nhè nhẹ, nhón chân bước vào thì thấy ánh sáng hắt ra từ phòng Ngô Lệ Quân, có vẻ bà vẫn chưa ngủ.
Gần đây Ngô Lệ Quân ngủ không được tốt cho lắm, có đêm hôm khuya đi xuống uống nước, Cam Lộ rất ngạc nhiên khi nghe tiếng bà đi đi lại lại trong phòng.
Cam Lộ bước tới, chỉ thấy Ngô Lệ Quân đang ngồi trên sô pha ở phòng ngoài đọc sách, cô gõ cửa: “Mẹ, con đã về.”
Ngô Lệ Quân gật đầu, “ừ” một tiếng, dưới ánh đèn trông sắc mắt bà có vài phần tiều tụy.
“Mẹ đi nghỉ sớm ạ.” Cam Lộ không định hỏi về sức khỏe của bà, chỉ tự dặn mình khi nói chuyện điện thoại với Tu Văn sẽ nhắc nhở anh quan tâm đến mẹ anh một chút.