n người cả hai lấm tấm mồ hôi, trong trạng thái mệt nhoài, thả lỏng sau cuộc ái ân, Cam Lộ gối đầu lên vai Thượng Tu Văn, nằm không nhúc nhích, nhưng trong lòng cô lại nghĩ: Chúc mừng mày, bốn tháng sau khi kết hôn, lần đầu tiên cãi nhau với chồng, lại cũng là lần đầu tiên dùng cách thông tục nhất đầy nhục dục để hòa giải.
Từ nhỏ, Cam Lộ đã chứng kiến vô số lần giận hờn, cãi vã giữa cha và mẹ. Dù sự tức giận của cô đã giải quyết trên giường nhưng cốt lõi của vấn đề đâu đã được giải quyết, cô lại không có tâm trạng tranh cãi cũng chẳng còn quyết tâm giữ vững lập trường của mình, nói thế nào thì cô đều thấy ấm ức. Thể xác thì nhẹ nhàng thoải mái mà sao trong lòng lại nặng nề đến thế, sự mâu thuẫn này khiến cô muộn phiền.
Thượng Tu Văn dường như nhìn thấu tâm can cô, anh dịu dàng nói: “Xin lỗi, anh thay mẹ xin lỗi em, việc này quả thật mẹ không đúng.”
“Nhưng anh cảm thấy đó là ý tốt của mẹ, đúng không?”
“Ít ra mẹ cũng không có ác ý, còn như những lời mẹ nói, đó là tính cách trước giờ của mẹ, anh luôn thông cảm với cấp dưới của mẹ, mẹ chắc chắn không phải một người lãnh đạo dễ gần.”
“Vậy mẹ có phải là người mẹ chồng dễ gần không?”Dừng một lát, Cam Lộ buồn bực hỏi.
Thượng Tu Văn siết chặt cánh tay để ở vai cô, để cô nằm lên anh, mặt đối mặt với anh: “ Thẳng thắn mà nói, mẹ anh không thể khái quát đơn giản bằng việc dễ gần hay không. Mẹ không hề hà khắc, không hay tính toán chuyện gia đình, nhưng tính cách của mẹ mạnh mẽ. Tháng trước có một hôm anh ở đây với em, mẹ bị lên cơn đau tim đột ngột, mẹ gọi điện cho thư kí của mình để đưa đi bệnh viện mà không gọi cho anh, ngày hôm sau anh mới biết.”
Cam Lộ kinh ngạc: “Sao anh không nói với em? Em đáng lẽ phải đến thăm mẹ chứ.”
Thượng Tu Văn thở dài: “Kiểm tra rồi, không có trở ngại gì lớn, ngày hôm sau xuất viện luôn, mẹ nói em không cần đến thăm. Yên tâm đi, mẹ không có ý làm khó em, đó là phong cách của mẹ. Bà không bao giờ nói thẳng là không thích anh ở nhà, nhưng bà luôn để anh tự thấy có lỗi. Anh quả thật cảm thấy rất có lỗi.”
Cam Lộ thật không biết phải nói gì: “Chả trách gần đây anh rất ít đến đây.”
“Mẹ không hi vọng anh kết hôn rồi mà vẫn phòng không đơn chiếc.” Thượng Tu Văn cười, “Cho nên mới mở miệng nhờ người ta chuyển công tác cho em. Anh vừa nói chuyện nghiêm túc với mẹ ở nhà xong, bà không có ý nhượng bộ nhưng sau này có lẽ sẽ không quyết định thay em như vậy nữa.”
Cam Lộ thở dài không thành tiếng, lúc anh cố vuốt ve cô, cô biết mình đã ở vào thế thỏa hiệp, hai người chung sống với nhau, luôn phải nể nang và nhượng bộ nhau. Cô không có ý định giữ bực tức trong lòng, nhưng cứ nghĩ đến việc phải dọn về nhà chồng, ngày ngày chung sống với bà mẹ chồng khó tính dưới một mái nhà, cô không khỏi thở dài.
“Lộ Lộ, anh biết, chuyển công tác và dọn về nhà sống em chắc chắn đều không thích, cuộc sống hiện tại đối với em rất tự do tự tại, nhưng hãy nể mặt anh mà tiếp nhận có được không?”
Yêu cầu của anh trực tiếp như thế, hoàn toàn không có ý năn nỉ, nhưng ánh mắt nhìn cô quá đỗi dịu dàng, ấm áp, cô đành phải gật đầu.
Sau đó mấy hôm, Cam Lộ cầm quyết định điều động công tác đi làm thủ tục, cũng không giải thích với hiệu trưởng trường trung học văn hóa điều gì, tất nhiên càng không nói rõ tâm trạng của mình cho đồng nghiệp mới ở trường trung học trực thuộc Đại học Sư phạm biết: Tôi chẳng muốn đến ngôi trường này chút nào. Những lời này nếu để người khác nghe được, rõ ràng chẳng khác nào đã đi cửa sau mà còn tỏ ra ta đây trong sạch.
Việc chuyển công tác của cô làm một cách dễ dàng và nhanh chóng, những tin ngoài luồng cũng tự nhiên lan ra, mẹ chồng là quan to bỗng chốc biến thành một “bí mật công khai” ai cũng biết.
Đúng lúc đó việc chuyển công tác của một giáo viên khác bị kéo dài, chậm trễ, thế là Cam Lộ bị đem ra bàn tán, những lãnh đạo trường bị lôi vào câu chuyện đầy một bụng tức đã trả lời một câu: Nếu không cô cũng lên gặp Giám đốc sở Giáo dục bảo ông ấy viết cho một cái giấy tay. Câu nói này chặn họng thành công vị giáo viên xui xẻo đó, nhưng lại khiến cho Cam Lộ khi vừa bước vào môi trường làm việc mới đã bị cô lập hoàn toàn.
Mấy người đó nghĩ cô ngu ngốc, lại càng nói nặng nề hơn, sau cùng trực tiếp hỏi thẳng cô, dường như thấy cô bị tổn thương thì họ mới thỏa mãn vậy: “Cô Lộ, người ta đều nói đầu thai là sống có kĩ thuật, theo tôi thấy ấy mà, con gái lấy chồng mới là đầu thai lần thứ hai, hoàn toàn có thể bù đắp cho những tiếc nuối của lần đầu thai thứ nhất.”
Cam Lộ dừng suy nghĩ mông lung của mình lại, nhếch khóe miệng cười: “Cái lý thuyết này hoàn toàn đúng, tôi trước nay luôn tán thành tất cả mọi người nhắm mắt đầu thai, mở mắt kết hôn.”
Sự thẳng thắn của cô khiến cho đối phương có chút ngượng ngừng. Họ dù sao cũng là phần tử trí thức, khuyên bảo học sinh vừa là thói quen vừa là sở trường, có thể thao thao bất tuyệt, hung hồn giảng đạo đức, nhưng lại chẳng có mấy cơ hội công kích, gây sự với người khác nên gặp phải người dửng dưng như cô, bỗng chốc xìu như bún.
Quan trọng hơn là, trình độ dạy học của cô cũng không yếu kém như người ta tưởng, tuy môn lịch sử cấp 2 không có chỉ tiêu đánh giá cụ thể nhưng nghe xong tiết dạy của cô dù trước đó có ý đồ vạch lá tìm sâu thì từ hiệu trưởng cho đến hiệu phó chuyên môn, tổ trưởng bộ môn đều gật đầu hài long. Dần dà, chẳng ai nói gì trước mặt cô nữa.
Còn nếu như vô tình nghe thấy, Cam Lộ cũng chẳng hề bận tâm, tránh những cuộc gặp gỡ khiến hai bên đều ngượng ngùng nhiều chừng nào càng tốt chừng đó. Cô nghĩ vậy.
Cô phóng tầm mắt nhìn ra xa thì chợt tiếng chuông điện thoại vang lên, cô lấy di động ra xem, là Tiền Giai Tây gọi đến.
“ Lộ Lộ, chồng cậu đang ở đâu?”
Cam Lộ thấy buồn cười : “Ủa, cậu quan tâm anh ấy đi đâu làm gì?”
Tiền Giai Tây do dự rồi hừ một tiếng: “Tớ muốn biết mắt tớ có bị bệnh gì không. Tớ hiện đang ở thành phố J, chuẩn bị lên hình một tiết mục.”
“Yên tâm đi, cặp kính áp tròng của cậu không bị rơi mất, Tu Văn cũng đang đi công tác ở thành phố J.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, Cam Lộ cảm thấy có gì không ổn: “Sao thế ?”
Nếu lúc nãy tớ không nhìn nhầm thì Thượng Tu Văn đang đứng nói chuyện cùng Hạ Tĩnh Nghi, phó tổng giám đốc tập đoàn Tỷ Tân, nhà tài trợ chương trình của tớ, dáng vẻ…nói thế nào nhỉ?”
“Cứ nói đi.”
Tiền Giai Tây làm theo yêu cầu của cô, nói bằng giọng khô khốc: “Thân mật, không giống giao tiếp thông thường”.