Anh ta nắm chặt lấy cổ tay cô, nói: “Đi thăm bà nội đi.”
Tuy anh ta cười nói với cô, nhưng Ôn Nhung cảm thấy ánh mắt anh ta có điểm lạ. Nhưng mà trước mắt cô không có thời gian để nghĩ ngợi nhiều, bước theo bác sĩ tiến vào phòng bệnh.
Bà nội vẫn chưa tỉnh lại, sáu người vây quanh giường bệnh, bác sĩ giảng giải bệnh tình cho cha Ôn, Ôn Nhung lắng nghe, lúc bác sĩ hỏi tối nay ai ở lại trực đêm, Ôn Nhung lập tức nói: “Tôi, tôi ở lại.”
Mẹ Ôn gật đầu một cái: “Được rồi, sáng mai mẹ tới thay con.”
“Có chuyện gọi điện cho cha mẹ.” Cha Ôn không yên lòng nói.
“Con biết rồi.”
“Một mình em ở lại được không?” Phó Tô chợt nói, “Nếu không tôi cũng ở lại.”
“Anh ở lại làm gì.” Ôn Tuyết nhảy ra, “Lâm tiên sinh còn chưa nói ở lại cùng chị ấy.”
Phó Tô hờ hững liếc cô ta một cái, Ôn Tuyết mím môi mất hứng.
Lâm Tuyển đúng dịp nói: “Đúng là tôi nên ở lại cùng với Nhung Nhung, mọi người về trước đi.”
“Không cần, em ở một mình được rồi, sáng mai em không có tiết, xin nghỉ phép là được.” Ôn Nhung chần chừ một lát, nói, “Để Tử Hào ở nhà một mình không được đâu, anh về đi.”
Lâm Tuyển suy nghĩ một chút, thấy cô nói cũng có lý, vậy nên nói: “Được rồi, vậy sáng mai tôi tới đón em.”
Những người khác ở lại một lúc mới chịu đi, Ôn Nhung lại đi mua thêm một cốc cà phê, định thức đêm kháng chiến. Bà nội nằm yên bình trên giường bệnh, giống như đang ngủ, nhìn không giống vừa mới trải qua một kiếp nạn sinh tử tí nào. Ôn Nhung cầm lấy tay bà, cảm nhận được sự ấm áp từ lòng bàn tay, lúc này mới an tâm một chút, hồi tưởng lại một khắc lúc nhận được điện thoại kia, cô vẫn còn thấy sợ, hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi nếu như người thân yêu nhất của chính mình rời khỏi thế gian này thì sẽ ra sao, cũng may cứu chữa kịp thời, tạm thời hữu kinh vô hiểm.
Y tá cách một khoảng thời gian sẽ tới kiểm tra tình hình, Ôn Nhung tán gấy mấy câu với cô ta, nghe thấy cô ta nói: “Bà của cô lần này thật là may mắn, nếu như bà cụ ở một mình, không có người phát hiện, chỉ sợ đã… Nhờ có cái cậu cao cao lúc nãy cả, lúc cậu ta đưa bà nội cô đến, hình như cũng bị thương.”
Ôn Nhung cả kinh: “Anh ấy bị thương?”
“Ừ.” Y tá chỉ chỉ cánh tay, “Hình như là lúc cõng bà cụ vào bị thương.”
“Vừa rồi anh ấy cũng không nói gì.”
Cũng đúng, lấy tính cách của Phó Tô sao lại chủ động nói ra mấy thứ này, lúc nãy khi cô túm lấy cánh tay anh, hình như anh có chút sững sờ, chẳng lẽ cô đụng phải vết thương rồi? Ách… Ôn Nhung bỗng thấy áy náy, ngày mai nhất định phải cảm ơn anh ấy tử tế, ân cứu mạng, không thể không báo, mời anh ấy một bữa cơm đi.
Đang suy nghĩ, có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng truyền đến, Ôn Nhung ngẩng đầu nhìn lại, nghĩ gì tới nấy, Phó Tô đang đứng ở cửa.
Phó Tô bước tới: “Tôi vẫn không yên tâm, quay lại nhìn một chút.”
Hai người sóng vai ngồi bên giường, nhìn người nằm trên giường bệnh, trong lúc nhất thời im lặng.
Hình như những lúc bọn họ ở cùng một chỗ, không khí luôn trở nên có chút áp lực, giống như có thứ gì đó ngăn ở chính giữa, khiến cho bọn họ không thể vui vẻ nhẹ nhõm như lúc bé. Suy nghĩ kỹ càng hơn một chút, giờ bọn họ mỗi lần nói chuyện cũng đều lấy phương thức không vui vẻ gì kết thúc.
Trầm mặc quá lâu, tư thế ngồi của Ôn Nhung cũng bắt đầu cứng ngắc, cô không nhịn được hỏi: “Tay anh sao rồi?”
Phó Tô không ngờ cô sẽ hỏi cái này: “Không sao.”
“Có thể cho em xem một chút chứ?”
“Không cần, không sao cả.”
“Để cho em xem một chút, băng bó vết thương chưa?”
Trong lúc nói chuyện, Ôn Nhung đã vén ống tay áo của Phó Tô lên, vết thương đã được quấn băng trắng, nhìn qua thì không nhỏ, quả nhiên, lúc đó cô đụng trúng phải vết thương của anh.
Ôn Nhung ảo não một hồi: “Ngại quá, em không biết…”
Ngoài cửa lại truyền đến tiếng gõ cửa lần nữa, hai người đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn lại, Lâm Tuyển tựa bên cửa, cười như không cười nhìn bọn họ.