Tôi đứng dưới mái hiên, gọi anh sau màn mưa: “Lịch Xuyên! Lịch Xuyên! Sao anh còn ở đây?”
“Em lên xe trước đi.”
Anh mở cửa xe, gài dây an toàn cho tôi. Tôi thấy cả người anh ướt sũng, tóc đang nhỏ nước, không khỏi cảm thấy lo lắng. Trời lạnh như vậy, anh chỉ mặc một cái áo khoác lông cừu, gió lùa vào lồng lộng, chắc chắn là ngấm đầy nước.
Anh ướt như chuột lột ngồi lên ghế lái, đóng cửa lại, mở máy sưởi, hỏi: “Em có bị ướt không?”
Túi xách của tôi là loại chống thấm, khá to. Lúc nãy tôi che nó trên đầu: “Không. Sao anh còn ở đây? Chưa về sao?”
“Anh đi mua mấy hộp đồ ăn cho mèo, lúc về thì thuận đường ngang đây, thấy em vẫy tay. Không biết em đang bắt taxi, cứ tưởng là em tìm anh có việc.” Nói xong, anh đột nhiên hắt xì, không kịp đề phòng, tôi vội vàng đưa khăn giấy cho anh trước khi anh nói: “Excuse me.”
Đường phố mờ mịt sau màn mưa, cần gạt nước gạt nước liên tục.
“Mau cởi đồ ướt ra đi.” Tôi lấy khăn mặt ra lau tóc cho anh, “Coi chừng bị cảm.”
“Không sao đâu.” Anh nói, “Sao rồi? Gặp hết rồi à? Có chấm ai không?”
“Anh… quan tâm đến tương lai và hạnh phúc của em dữ vậy?” Giọng nói của tôi mang chút ai oán.
“Đúng vậy, mau báo cáo đi.”
“…có một người thấy cũng được.”
“Là anh chàng tiến sĩ, đúng không?”
“Sao anh biết?”
“Đoán.”
“Anh ta đẹp trai lắm.” Tôi nói, “Đương nhiên chuyện này không quan trọng, quan trọng là, em thấy anh ta nói chuyện rất thành thật, thẳng thắn.
Dính phải móc câu rồi. Người nào đó ngượng quá nên im lặng một lúc, sau đó liền lảng sang chuyện khác: “Em muốn anh đưa về nhà hay còn muốn đi đâu không?”
“Chở em tới quán cơm nha, em đói rồi.”
Anh giảm tốc độ lại, quay đầu nhìn tôi: “Em hẹn hò với hai người đàn ông, không ai mời em ăn cơm à?”
“Không.”
“Có mời em uống cà phê không?”
“Không.”
Tôi đợi Lịch Xuyên cho nhận xét, nhưng anh lại chỉ nhìn về màn mưa mông lung phía trước: “Phía trước có quán ăn Vân Nam, em ăn không?”
Đói sắp xỉu rồi, tôi liền gật đầu.
Dừng xe, Lịch Xuyên đưa tôi tới cửa quán ăn, sau đó nói: “Em đi ăn một mình nhé!”
Tôi nhìn anh, ngơ ngơ, ngây người toàn tập. Không thể nào, Lịch Xuyên luôn ga lăng phong độ, không thể nào lại đá người nhanh như vậy! Lịch Xuyên cùng tôi đi ăn, chưa bao giờ có chuyện đưa người tới cửa rồi bỏ chạy lấy người… huống chi, tôi rất nghe lời, rất ngoan ngoãn, đúng không? Tôi đã dùng hành động thực tế chứng minh mình move on rồi mà.
Tuy rằng hiểu rõ ý của anh, nhưng mà tôi vẫn mặt dày hỏi lại lần nữa: “Anh… không đi với em à?”
“Không được.” Anh nói, “Em ăn một mình đi.”
“Em mời anh, được không?” Giọng nói không còn chút sức lực, run rẩy, hoàn toàn tuyệt vọng.
“Anh còn có việc.” Vẻ mặt hờ hững.
Những lúc như thế này, nếu tôi còn năn nỉ anh ở lại, thì chút lòng tự trọng còn lại cũng tan thành mây khói. Lịch Xuyên đã nói chia tay tôi không phải một lần, mà là ba lần. Tôi diễn màn kịch lưu luyến không rời này, cho ai xem đây? Chính tôi cũng khinh thường bản thân mình.
Trong chớp mắt, tôi không còn muốn ăn gì nữa, thậm chí còn có cảm giác muốn ói.
“Tạm biệt.” Anh nhấn chìa khoá trong tay, cửa xe cách đó không xa tự động mở ra.
“Tạm biệt.”
Bên kia đường chính là trạm xe buýt, qua mấy trạm là về nhà. Thấy Lịch Xuyên xoay người lên xe, tôi không vào nhà hàng, mà lao vào màn mưa.
Lúc đó, đầu óc tôi trống rỗng, chỉ muốn đi về phía trước, không ngừng đi về phía trước, hy vọng nước mưa sẽ dập tắt lửa giận trong lòng tôi.
Đi tới cuối đường, tôi cảm thấy mông lung, xe cộ ngang dọc xé rách màn mưa, lời nói của Lịch Xuyên vẫn còn văng vẳng bên tai tôi. Không được, em ăn một mình đi… anh có việc…
Tôi nhìn lên trời, bầu trời trong cơn mưa xám ngoét. Tại sao bây giờ vẫn là mùa đông? Hôm qua tuyết rơi cả đêm, hôm nay thì mưa như trút nước, mặt đất lầy lội, nước bẩn chảy lênh láng, nếu là tuyết thì đẹp đẽ biết bao nhiêu, trắng xoá, khắp mọi nơi đều sạch sẽ.
Tôi tiếp tục đi về phía trước, nghe thấy vài tiếng thắng gấp. Sau đó, cánh tay tôi bỗng nhiên bị ai đó nắm chặt, thân mình bị xoay mạnh lại.
Trong màn mưa, tôi thấy một khuôn mặt, có chút quen thuộc, cũng có chút xa lạ, tôi bị ánh mắt trên khuôn mặt ấy làm hoảng sợ.
“Tiểu Thu, em muốn đi đâu?”
Lịch Xuyên không thể đi nhanh, càng không thể chạy, tôi không biết anh làm sao đuổi theo tôi được.
Thấy tôi không hề phản ứng, anh lắc người tôi, gần như rống lên: “Phía trước là đèn đỏ, em muốn làm gì?”
“Bỏ ra!” Tôi hất mạnh tay anh ra, “Bỏ ra! Em muốn về nhà!”
Tay anh giống như gọng kìm sắt, hất mạnh thế nào cũng không buông. Tôi còn bị anh ôm chặt: “Đừng làm việc khờ dại! Em muốn về nhà, anh đưa em về.”
“Đừng chạm vào em! Đừng chạm vào em!” Tôi giãy mạnh, nhưng thấy mình không thể nhúc nhích, anh càng ôm chặt, tôi sắp thở không nổi nữa.
“Em muốn anh nói bao nhiêu lần? Hả? Tiểu Thu? It’s over, let it go[1]!”
[1] Chấm dứt rồi! Em quên đi!
“It’s not over! Cả thế giới này ai cũng nói over với em, mẹ em đã over, ba em cũng đã over, anh Vương Lịch Xuyên! Em trao cho anh tất cả, anh không thể, không thể… over dễ dàng như vậy được!”
“Please! I know it’s not been easy. Please, working on it[2]!”
[2] Xin em! Anh biết không dễ dàng gì! Xin em, em cố gắng thử đi!
“Không! Tại sao? Tại sao bao nhiêu năm nay anh vẫn không chịu nói sự thật cho em biết? Trong lòng anh, em yếu đuối vậy sao? Biết sự thật thì em sẽ ngất sao? Có sự thật nào còn quan trọng hơn sáu năm tuổi xuân của em? Anh nói đi! Anh nói đi! Tại sao? Tại sao?”
Anh không chịu buông tôi ra, tôi đá anh, tôi nhéo anh, tôi lấy túi xách đánh anh, sau đó, tôi lại lao vào cơn mưa.”
Over is over[3].
[3] Hết thật rồi.
Tôi xin nghỉ một tuần, không đi làm. Nằm một mình trong nhà, không ăn không uống, giống như xác chết. Tôi rút dây điện thoại, tắt di động, ban ngày mê man, ban đêm mất ngủ. Cảm giác trời đất tối sầm, chán nản tuyệt vọng. Mia đi tới đi lui bên người tôi, trong phòng lên mùi mốc meo. Tới thứ bảy, đồ ăn cho mèo hết, tôi uể oải bò dậy để đi mua sắm, tới khu ẩm thực mua một phần cơm, bắt đầu có chút sức lực, nhìn schedule trên trường, liền tới trung tâm thể thao. Người trong lớp Yoga thấy tôi tới, ai cũng nhiệt tình hỏi thăm, mấy bà chị gái một con đều hỏi tôi bí quyết giảm cân.
“Giảm cân cái gì? Em đâu có mập!” Không còn tâm trạng để nói chuyện.
“Gạt bọn chị không được đâu, cằm nhọn dữ lắm rồi đó. Tiểu Thu, đừng ngược đãi bản thân nữa. Lần trước Tiểu Mã ăn cà chua trừ cơm, 5 ngày giảm được gần 4 kg, kết quả là qua ngày thứ sáu thì lăn ra bệnh, dưỡng bệnh một tháng, không chỉ trở lại như cũ, mà còn tăng thêm hơn 2 kg. Em nghe lời chị, đừng nóng lòng, giảm cân cũng phải từ từ.”
Tôi cười ruồi, một tuần không gặp, cả đám người ỷ tôi nhỏ tuổi, đem tôi ra làm trò tiêu khiển. Thế là, trước mặt quần chúng, tôi leo lên cân cân thử. Sau đó, không dám nói gì nữa. Đúng là tôi quá xem nhẹ lực sát thương của tình yêu, thật sự ốm hơn 4 kg, hèn gì thân tôi nhẹ tựa lông hồng.
Sáng thứ hai tôi đi làm đúng giờ, đồng nghiệp ai cũng hỏi thăm bệnh tình. Tôi nói tôi bị cảm, không nặng lắm, sợ lây bệnh cho mọi người cho nên không đi làm. Mọi người ai cũng không hỏi nhiều, vì tôi thường xuyên tăng ca, xin nghỉ phép vài ngày là chuyện bình thường.
Đến giờ ăn trưa, không thấy Lịch Xuyên.
Sau đó, tôi thấy người trước nay luôn ít nói – Tiểu Vi – đã gia nhập hàng ngũ bà tám của bộ phận phiên dịch.
“Haiz, Tiểu Thu, mới mấy ngày không gặp, sao em ốm dữ vậy nè?” Emma cười nói, “Tại ăn chay đúng không? Thứ hai chị gặp Tiêu Quan, cố ý nhắc em với anh ta, anh ta tức điên người luôn. Chị liền nói em bị bệnh.”
Tôi giật mình, sau đó chậc lưỡi. Tiêu Quan có hẹn tôi, bảy giờ chiều thứ bảy trước cổng Linh Bảo Tự, không gặp không về. Tôi quên mất chuyện này! Nhanh miệng giải thích:
“Ừ, anh ta tìm em có việc, em bị cảm không đi, cũng quên báo anh ta biết, chắc anh ta giận chuyện đó.”
“Cái gì? Em dám cho Tiêu Quan leo cây?!” Emma vui sướng tột độ, “Ha ha ha ha! Đại gia Tiêu Quan kiêu căng ngạo mạn, em cứ lừa anh ta thêm vài lần, để tụi chị hả giận.”
Tôi cười khổ, im lặng ăn salad. Thật ra, cũng đâu phải lừa gì, tôi đã nói với anh ta tôi không rảnh ngay từ đầu rồi mà? Nhưng anh ta không đợi tôi nói xong đã gác máy. Như vậy mà hẹn bạn gái cái gì? Hẹn chính mình thì có.
Tôi hỏi Tiểu Vi: “Sao hôm nay rảnh tám chuyện với tụi em vậy?”
Tiểu Vi chưa kịp mở miệng, Emma đã trả lời: “Tuần này Tiểu Vi rảnh lắm, Lịch Xuyên giống em, cả tuần nay không đi làm. Tiểu Vi không có gì làm, suốt ngày lên mạng đánh bài. Lúc nãy tụi chị còn khuyên nó, dù Giang tổng đã có thư ký mới và Lịch Xuyên về Thuỵ Sĩ đi chăng nữa, nó cũng không bị sa thải đâu. Sau này chưa biết sao, chứ trước mắt bộ phận phiên dịch cũng đang cần thư ký, hay là nó xin điều chuyển đi, qua đây chung với bọn mình cho vui.”
Tim tôi run run, hỏi: “Lịch Xuyên không đi làm? Tại sao?”
“Không biết.” Tiểu Vi nhăn mặt, “Em thấy có tức cười không? Chị là thư ký, boss không đi làm nguyên tuần, mà chị không biết nguyên nhân.”
“Thông tin ngoài lề cũng không có sao?” Tôi hỏi, “Không thể nào!”
“Tin ngoài lề… đương nhiên là có!” Tiểu Vi nói, “Hôm thứ năm, anh trai của sếp đột nhiên tới đây, vào văn phòng của sếp lấy mấy bản vẽ đi. Sau đó, chị nghe Tiểu Đường nói, sếp Trương và sếp Giang cũng đi Thụy Sĩ hôm thứ sáu, bây giờ vẫn chưa về. Cho nên… không biết tổng công ty ở Thụy Sĩ gặp chuyện gì. Chắc chắn là sếp về Thụy Sĩ cùng bọn họ rồi.”
“Không thể nào? Chẳng lẽ anh Lịch Xuyên không gửi email cho em sao?” Minh Minh ngồi cạnh nói, “Boss đi công tác, không dặn dò thư ký gì hết, đã mấy ngày rồi, chuyện này không bình thường nha.”
“Không có email! Thật sự không có cái nào hết! Nhưng email gửi cho sếp ngập hộp mail của em rồi. Em báo tình hình cho sếp Giang biết, sếp Giang nói, tất cả email gửi cho anh Lịch Xuyên, nếu là email từ nước ngoài thì forward cho anh Vương Tế Xuyên, nếu là email từ Trung Quốc thì forward cho ông ấy. Chắc bây giờ hộp mail của sếp Giang cũng sập luôn rồi.”
“Sập? Nhiều dữ vậy sao? Tiểu Vi nói hơi quá rồi nha.” Emma ngạc nhiên.
“Không sập sao được? Mỗi ngày ít nhất phải hơn 100 email, tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Đức, tiếng Trung đều có hết. Trước đây em còn tưởng công việc chính của văn phòng Tổng Giám đốc là trả lời email đó chứ.”
…
Tiếp theo họ nói gì tôi không để ý. Tôi chỉ nghe tiếng tim mình đập thình thịch thình thịch.
Về lại văn phòng, mở MSN ra, tôi thấy cả Lịch Xuyên hay là Rene đều không online. Tôi liền gửi tin nhắn cho Rene.
“Rene, tôi nghe nói Lịch Xuyên về Thuỵ Sĩ rồi hả? Anh ấy có sao không?”
Tôi mất hồn mất vía suốt cả buổi chiều, cứ đợi Rene trả lời. Nhưng mà avatar của Rene – quả cam nghịch ngợm – chỉ một màu xám.
Tan tầm về nhà, tôi ngơ ngơ ngẩn ngẩn trước màn hình, đăng nhập MSN, vừa vào web nghe nhạc online, vừa vào trang Tấn Giang đọc một bộ tiểu thuyết diễm tình nào đó, nhìn chằm chằm màn hình, đợi Rene trả lời.
Suốt cả tối, tôi chỉ đi toilet một lần.
Đợi đến hai giờ sáng, không ai để ý tới tôi. Tôi chuyển sang trạng thái ẩn, avatar của Emma, Minh Minh, Tiêu Quan luôn sáng đèn, không biết đang nói chuyện với ai.
Thật ra, nghĩ lại cuộc sống sáu năm qua của tôi thật vô vị. Không phải tôi không mua n