Tôi lên mạng tra thử, cái laptop của tôi giá hơn 10 ngàn tệ. Vì là kiểu mới nhất năm nay, nên dù hàng second-hand cũng không rẻ. Khoản nhuận bút dịch thuật tôi vất vả kiếm được trong hai tuần rồi sẽ nhanh chóng tan như bong bóng. Điều tôi lo lắng nhất không phải chuyện này. Toàn bộ dữ liệu tôi đều lưu trong máy, 90% là dữ liệu của công ty như tài liệu, bản vẽ, thư xin dự thầu và tất cả các bản dịch của tôi. Còn lại là những ghi chú, từ mới do tôi thu nhặt được trong quá trình dịch, sách điện tử tôi thích nhất, những phần mềm phiên dịch tôi khó khăn lắm mới tải từ mạng xuống…
Lúc đi ăn trưa, tôi gặp Lịch Xuyên trước cửa căn tin, không ngờ anh lại hỏi: “Máy tính sao rồi? Còn dùng được không?”
“Không được, hư hoàn toàn rồi.”
“Vậy em tính sao?”
“Tính mua một cái second-hand. Có điều không biết dữ liệu trong đó sao bây giờ?”
“Em mua một phần sandwich cho anh đi, anh lấy dữ liệu ra cho em.”
Tôi chạy về văn phòng mình, đưa cái laptop còn nhỏ nước cho anh: “Phiền anh.”
Tôi mua một hộp salad, một phần sandwich cá, hai chai nước khoáng. Gõ cửa vào phòng Lịch Xuyên.
Đây là lần đầu tiên tôi vào văn phòng Lịch Xuyên sau khi từ Ôn Châu về. Gian đầu tiên sau cửa chính là chỗ của thư ký Đường Tiểu Vi. Đường Tiểu Vi vốn là thư ký của Giang tổng, sau khi tổng công ty thông báo điều động Lịch Xuyên sang Bắc Kinh, Giang Hạo Thiên liền lập tức điều thư ký của mình sang cho anh. Lúc đầu, Đường Tiểu Vi là thư ký riêng của phòng hành chính ở Bắc Kinh, dáng vẻ rất đáng yêu, làm việc lại nhanh nhẹn, tính lại ít nói. Cô nàng chưa bao giờ gia nhập vào các buổi “bà tám ăn trưa” bên tổ phiên dịch chúng tôi. Để tránh bọn tôi, ngày nào Đường Tiểu Vi cũng cố ý xuống trễ nửa tiếng.
“Hi, Tiểu Thu!”
“Em tìm anh Vương. Laptop của em bị hư, phải nhờ anh ấy lấy dữ liệu ra.”
“Vào đi, anh ấy đang tháo máy. Chị vừa đi mua cho anh ấy mấy cây tua vít.”
“Phiền chị quá.”
“Đừng khách sáo.”
Tôi vào phòng trong. Văn phòng của Lịch Xuyên giống hệt như Emma miêu tả. Khá thoáng đãng, giữa phòng là một bộ sô pha trắng, phía dưới sô pha là một tấm thảm dệt thủ công hình thoi. Phía trong còn mấy phòng nữa, là phòng nghỉ, phòng tắm và toilet dành riêng cho anh.
Laptop hiệu Sony của tôi đã bị anh tháo tung ra, linh kiện được phân loại đặt trên bàn làm việc to đùng. Lịch Xuyên đang cắm tua vít vặn vào một bộ phận nào đó.
Thấy tôi, anh bỏ dụng cụ xuống, đứng dậy, lấy sandwich từ tay tôi, nói cảm ơn. Sau đó chỉ vào sô pha nói: “Mời ngồi.”
Tiếp theo, anh nhấn điện thoại bàn, nói: “Tiểu Vi, tôi còn cần môt cái tua vít hiệu Phillips cỡ T6. Nếu không có T6 thì lấy PH000, loại ba số không đó. Chắc Tiểu Đinh bên phòng đồ hoạ có. Đi mượn giúp tôi được không?”
Tôi nhìn anh ngây người, không nhớ Lịch Xuyên còn biết sửa máy tính.
“Có khôi phục được dữ liệu không?”
“Dữ liệu lưu hết ở ổ cứng, anh tháo ổ cứng ra, ráp vào một cái laptop khác là được.”
Nghe rất đơn giản.
Tôi nuốt nước miếng, hơi lo lắng: “Cần một cái laptop khác hả? Em chưa mua. Có một văn bản dịch được hơn một nửa, hôm nay phải nộp rồi.”
“Máy em có cài phần mềm gì đặc biệt không?”
“Em dùng Endnotes để ghi chú khá nhiều, phiên bản cũ 8.0.”
“OK, giờ anh nói em biết anh sẽ làm gì.”
Tôi trừng mắt nhìn anh.
- “Thứ nhất, anh tháo ổ cứng của máy em ra.”
- “Thứ hai, anh tháo ổ cứng của máy anh ra.”
- “Thứ ba, anh ráp ổ cứng của máy em vào máy anh, ráp ổ cứng của anh vào dụng cụ đọc ổ cứng.”
- “Thứ tư, bật laptop của anh lên, dùng Linux để khởi động, đọc dữ liệu trong ổ cứng của em.”
- “Thứ năm, anh copy một file bất kỳ từ ổ cứng của anh vào máy em để đọc thử. Nếu hoàn toàn thuận lợi, anh sẽ rút ổ cứng của anh ra rồi khởi động máy lại, như vậy em có thể dùng laptop của anh để đọc dữ liệu của em.”
Tôi cắn một cọng cải bó xôi, nói: “Em không biết sử dụng Linux.”
“Ổ cứng chỉ khởi động được bằng Linux. Lúc em sử dụng máy thì đã chuyển thành Windows rồi.”
“Nhưng mà, nếu em lấy máy của anh, anh lấy gì xài?”
“Anh mua cái mới. Order trên mạng rồi. Ngày mai giao hàng.” Xem hiệu suất làm việc của người ta kìa.
Anh ăn hết miếng sandwich, Tiểu Vi đem tua vít vào. Anh tháo ổ cứng ráp vào máy anh, lục đục hơn cả tiếng sau, lại khởi động cái laptop hiệu Fujitsu của anh một lần nữa, màn hình xanh lè.
“Oops.” Anh nói, “Còn phải tải xuống một số chương trình nữa.”
Tôi lặng lẽ ăn salad, chỉ ngồi một bên nhìn anh tập trung tinh thần sửa máy hết hai tiếng, cuối cũng cũng nhìn thấy toàn bộ dữ liệu của tôi trên màn hình. Hơn nữa là tập tin nào cũng mở ra được.
“Bây giờ dùng được rồi.” Anh đóng máy lại, đưa cho tôi.
Laptop của Lịch Xuyên là loại siêu chức năng, hơi nặng.
“Hay quá! Cảm ơn anh!” Tôi cầm laptop tính đi.
“Đợi chút.” Anh ngăn tôi lại, “Trả Mia cho anh.”
Vẫn còn nhớ con mèo kia!
“Anh thích Mia như vậy sao còn tặng nó cho Rene?”
“Ai nói anh tặng cho cậu ấy? Chỉ gửi nuôi tạm thời mà thôi?”
“OK, cho anh thăm một tiếng.”
“Một tiếng, em giỡn hả? Anh sửa máy tính cho em hơn ba tiếng đồng hồ. Một tiếng không được, ít nhất một tuần.”
“Hai tiếng.”
“Ba tiếng.”
“Deal. Cuối tuần anh tới đi. Mia ở nhà em.”
Anh chần chừ một lúc, nói: “Em mang qua cho anh không được à?”
“Không được, cho anh mượn anh sẽ không chịu trả.”
“Được rồi.”
Tôi cho anh địa chỉ của tôi: “Chín giờ anh tới đi.”
Lúc tan tầm Emma qua tìm tôi, đưa cho tôi ba tấm thiệp màu hồng.
“Cuối tuần rảnh thì đi.”
“Buổi sáng không rảnh.”
“Không phải buổi sáng, 2 giờ chiều, hẹn ba người cho em gặp. Hai người đầu là chị giới thiệu, nam, người cuối cùng là Minh Minh giới thiệu, nữ. Em gặp thử đi. Điều kiện cũng tốt lắm.”
Tôi mở thiệp ra:
Tấm thứ nhất:
Họ tên: Trần Cửu Châu.
Tuổi: 32.
Nghề nghiệp: Tổng Giám đốc Xí nghiệp Phi Tinh.
Bằng cấp: Thạc sĩ.
Tấm thứ hai:
Họ tên: Ngả Tùng.
Tuổi: 29.
Nghề nghiệp: Phó trưởng phòng nghiên cứu Khoa X Viện Y.
Bằng cấp: Tiến sĩ.
Tấm thứ ba:
Họ tên: Tô Hàn.
Tuổi: 24.
Nghề nghiệp: Copy writer.
Bằng cấp: Đại học chính quy.
Emma cứ nói mãi muốn “quan tâm” tôi. Là chị, Emma cho rằng việc giới thiệu đối tượng cho tôi đương nhiên là trách nhiệm của chị. Tuy rằng Emma nhiều lần nhắc tôi chuyện này, nhưng tôi không nghĩ chị nói thật. Tôi liếc mấy tấm thiệp vừa đọc, đánh hơi được mùi của một trò đùa dai.
“Sao lại có nữ trong đây?”
“Một người có điều kiện tốt, lại không yêu ai, Lisa nghi ngờ em có vấn đề về giới tính. Kêu em hẹn thử. Tấm này là nó kêu chị đưa cho em đó nha. Nó cũng date vài lần rồi, thấy cũng hay lắm, rất thú bị. Quen qua mạng. Hai người còn lại, một người là người quen của chị, một người là em trai chị. Không có vấn đề về nhân cách. Thế nào, Emma tốt với em quá rồi.”
“Để lần sau tính đi.”
“Trời ơi, em nói câu này bao nhiêu lần tôi? Tốt xấu gì nể mặt chị chút chứ. Chị xin em xem em trai chị là trọng tâm. Nhớ đó, 2 giờ chiều thứ bảy. Mỗi người nửa tiếng, dù sao em cũng ngồi đồng ở quán bar. Cứ coi như tìm người nói chuyện, đâu có mệt gì. Quán Starbuck trên phố K chắc em biết, hẹn gặp ở đó. Chị nói với họ rồi, em sẽ cài một cây đũa màu đỏ trên đầu.”
“Trâm cài tóc.”
“Whatever[1]. Đừng cho người ta leo cây là được!”
[1] Sao cũng được.
Tôi gật đầu, nhét mấy tấm thiệp vào túi xách. Tự nhủ, move on, move on. Sau đó, điện thoại của tôi reo.
Thấy Emma đi vào thang máy, tôi mở điện thoại ra xem, là Tiêu Quan.
“Hi.”
“Hi.”
“Lâu rồi không nghe tin gì về em. Em khoẻ không?”
“Tôi vừa gửi email cho anh mà?”
“Em nói bốn chữ “Đã nhận được tiền” đó hả?”
“Tìm tôi có việc?”
“Thứ bảy rảnh không? Tôi mời em đi ăn.”
“Không rảnh.”
“Trên phố M có một quán ăn Vân Nam, món Bún Qua Cầu ở đó ngon lắm, tôi ăn vài lần rồi.”
“Xin lỗi, giờ tôi chuyển sang ăn chay rồi, chỉ ăn đồ chay.”
“Không sao, cạnh đó chính là chùa Linh Bảo, Đại sư Khổ Qua trong chùa nấu đồ ăn chay ngon lắm.”
“Nhưng mà…”
“Sáu giờ tối. Cổng chùa Linh Bảo, không gặp không về.”
Tôi định nói thêm mấy câu, nhưng điện thoại đã bị ngắt.
Đúng là phong cách của Tiêu Quan. Anh ta quyết định mọi thứ, chưa bao giờ nghe người khác nói gì.
Tôi nhìn đồng hồ, ai tôi cũng hẹn thứ bảy, cứ như còn mấy ngày nữa mới tới thứ bảy.
Hôm nay chính là thứ sáu.
Tôi huỷ mọi chương trình tối thứ sáu, bao gồm Yoga và liên hoan câu lạc bộ Người tinh khiết.
Tôi tìm được phiếu quà tặng của Emma cho tôi, tôi đi spa đắp mặt. Nhân viên spa sửa lông mày cho tôi. Tôi đi salon tóc hấp dầu, hơn hai tiếng đồng hồ, kết quả là mái tóc tôi đen bóng, giống hệt mấy người mẫu quảng cáo tóc. Về nhà, tôi thắp mấy ngọn nến thơm, chà toilet sáng bóng, lại chùi nhà cửa không còn một hạt bụi. Không muốn mắt bị thâm quầng, tôi đi ngủ sớm. Sáng hôm sau tôi lại dậy sớm. Tắm xong rồi, ngoài cửa sổ vẫn còn tối đen. Nhìn đồng hồ, vừa mới hơn 5 giờ sáng.
Tôi ngồi trên giường tập Yoga, đến 6 giờ thì ăn sáng. Ăn sáng xong không có việc gì, tôi tắm cho Mia, lấy máy sấy sấy lông cho nó. Tới bảy giờ tôi ôm Mia ra ngoài đi dạo một vòng. Thật là, chưa bao giờ cảm thấy buổi sáng dài như vậy.
Sáu năm rồi, đây là lần đầu tiên tôi ngắm bình mình. Ánh rạng đông lan ra khắp chân trời, mặt trời đỏ như son trôi lững lờ giữa những tầng mây, ánh nắng ấm áp xua tan khí lạnh của mùa đông, thành phố chìm vào màn sương trắng.
Từ trước đến nay Lịch Xuyên luôn đúng giờ.
Lúc tôi mở cửa, anh tặng tôi một hộp chocolate. Sau đó, thấy tôi chỉ mang vớ, anh cởi áo khoác, cúi người cởi giày. Anh vừa cúi người, thì cả cũng sụp xuống, tôi vội vàng dìu anh: “Sao vậy?”
“Thiếu máu à?”
Anh gật gật đầu.
“Đừng cởi giày, đứng yên đó, em đi tìm ghế dựa cho anh.”
Tôi chạy tới phòng khách lấy ghế cho anh, anh ngồi xuống. “Anh không sao. Bên ngoài tuyết vừa tan, trên mặt đất có hơi lầy lội.” Lại định cúi người.
Tôi cản anh lại: “Để em.”
“Không cần.” Anh nhẹ nhàng đẩy tay tôi ra, tự mình cởi giày,
Khu vực để giày rất hẹp, phòng khách cũng rất nhỏ.
“Hi Mia!”
Mia rất tinh, vừa nghe tiếng là chạy tới ngay, cong người lên, cọ cọ vào chân anh, ra vẻ vô cùng thân thiết.
Tôi ôm Mia lên đưa cho Lịch Xuyên. Anh cầm hai chân của nó lên, chọc nó, vuốt ve nó, vừa vui mừng vừa thân thiết, tôi đứng cạnh nhìn hơi ghen tỵ.
“Em có để ý nếu anh nói tiếng Pháp với nó không?”
“Để ý.”
“Được rồi. Chỉ sợ bây giờ nó cũng hiểu tiếng Trung Quốc rồi.” Anh cười, vô cùng xán lạn, thật sự, từ lúc từ Ôn Châu về anh chưa cười với tôi như vậy lần nào.
“Em xem, gãi cho nó như vậy nè, nó thích nhất đó.” Anh dùng ngón tay gãi gãi trán con mèo, Mia hưởng thụ ngửa đầu ra sau, còn nhân cơ hội ngáp một cái.
“Cái ngáp dài nhất của nó là 57 giây!”
“…”
“Nó còn biết lộn mèo nữa đó. Nhiều nhất là tới 24 cái liên tục, giống như vầy nè. Mia, lộn mèo cho Tiểu Thu xem đi!” Anh huýt sáo, Mia liền lộn vài vòng tại chỗ. Tôi vừa tức giận vừa buồn cười.
“Ừ… Mia lười quá, nhất định là Tiểu Thu cho mày ăn no quá, sao lộn có mấy cái thôi vậy?” Anh ngồi tr