hông ăn thịt đỏ trong tuần đầu tiên, tuần thứ hai kiêng ăn thịt trắng luôn, từ từ thôi.”
Tính ỷ lại. Tôi cảm thấy đây là một từ rất quan trọng.
“Anh nói đúng, tôi phải vượt qua tính ỷ lại. Tôi mong mình sẽ tiến vào giai đoạn ăn chay ngay.”
“Vậy chuyện đầu tiên em cần làm, là gửi thư cho tất cả bạn bè, nhất là những người hay đi ăn chung với em, thông báo cho họ biết là kể từ hôm nay, em quyết định trở thành người ăn chay.”
“Được.”
“Em tự nấu cơm à?”
“Lâu lâu nấu một lần. Phần lớn ăn cơm hộp. Chỗ làm bao cơm trưa.”
“Tôi đề nghị em không nên ăn cơm hộp. Vừa thiếu dinh dưỡng, thịt và rau được xào trong cùng một chảo. Em có thể thử tự làm đồ chay, ở đây có rất nhiều sách dạy nấu ăn, dễ học lắm. Còn nữa, đây là danh sách tất cả các quán chay ở Bắc Kinh, không nhiều lắm, hương vị rất ngon, cũng không mắc lắm. Nhất là mấy quán của chùa mở. Chúng tôi thường tới đó liên hoan.” Anh ta đưa cho tôi một quyển sổ nhỏ màu xanh lá.
“Cảm ơn.”
“Bình thường, chuyện khiến những người như chúng ta đau đầu nhất, là bạn bè đột nhiên muốn đi liên hoan. Chúng ta không thể kêu họ thay đổi khẩu vị theo mình được, cho nên chuyện xấu hổ hay gặp nhất là khi đến nhà hàng rồi, mới phát hiện không có gì chúng ta ăn được, đành phải nhịn đói. Vì vậy, tôi đề nghị em nên bỏ vào túi xách của mình một túi đồ ăn vặt để đề phòng như lạc, hạnh nhân, hạnh đào gì cũng được.”
“Được, tôi ghi vào vở.”
“Lúc ăn chay, phải từ từ nhấm nháp. Chú ý lắng nghe phản ứng của cơ thể mình, cảm nhận hương vị nguyên chất của thức ăn xanh. Lúc nào cũng phải nghĩ tới sức khoẻ của cơ thể, nghĩ tới những động vật em cứu được, nghĩ tới nhân loại, nghĩ tới Trái Đất. Tự nhiên và con người hợp lại làm một, em đang dùng hành động thực tế để cải thiện thế giới, xúc tiến hoà bình. Em phải cảm thấy tự hào.”
“Hiểu rồi.” Tôi suy nghĩ, đột nhiên hỏi: “Sao anh không hỏi nguyên nhân khiến tôi muốn trở thành người ăn chay?”
“Chúng tôi chưa bao giờ hỏi vấn đề này. Đây là lựa chọn của bạn, không cần chúng tôi phê duyệt. Mỗi người đều có nguyên nhân riêng, nhưng có sở thích giống nhau, nên mới đến với nhau. Ví dụ như hội đọc sách, hội chơi cờ, hội đánh bài, hội câu cá vậy.”
Đúng là một câu lạc bộ lý tưởng.
“Tôi phải tham gia tất cả các hoạt động à?”
“Chúng tôi tổ chức không chặt chẽ. Muốn tới thì tới, không muốn tới thì thôi. Có vài người chỉ tham gia vài lần hoạt động đầu, phát hiện muốn tiếp tục thì quá khó, lại biến mất.”
“Anh Nam Cung, tôi có thể hỏi anh một vấn đề cá nhân được không?”
“Hỏi đi.”
“Tại sao anh trở thành người ăn chay?”
“Chuyện là vậy, tôi là dân quê, trước đây cái gì cũng ăn. Tôi có đứa em trai, hai anh em rất thương nhau, nhưng tính tình nó hơi bướng, tôi bắt nó đi bộ đội, nó làm theo ý tôi. Kết quả trong lúc diễn tập nó đạp trúng mìn. Thân thể nát vụn. Kể từ giây phút tôi nghe được tin đó, tôi không thể ăn tất cả các loại thịt.”
“Thật xin lỗi, tôi không nên hỏi anh chuyện này.” Tôi thì thào nói.
“Không sao, chuyện cũng qua lâu rồi.” Nói tới đây, bỗng nhiên anh ta xoay người đi, giọng hơi nghẹn ngào: “Tôi cần yên tĩnh một chút.” Sau đó anh ta đi vào một căn phòng khác.
Tôi không tham gia hoạt động lần đó, vì quá xấu hổ nên bỏ về.
Về nhà, tôi nghiêm túc gửi email cho các đồng nghiệp làm phiên dịch, tuyên bố tôi muốn trở thành người ăn chay, nhờ họ hỗ trợ tôi. Sau đó, tôi dọn sạch tủ lạnh, vứt hết tất cả thịt và trứng. Vứt hết đồ ăn vặt, vứt hết khô bò, khô cá, chà bông. Tôi xách giỏ đi chợ, mua một đống rau, trái cây, đậu hũ, sữa đậu nành. Tôi ăn rau một ngày, không thấy có gì khó chịu, chỉ có điều buổi tối ngửi mùi thịt dê nướng và cánh gà nướng thì thèm chảy nước miếng, nên vội vã chạy về nhà leo lên giường, chui đầu vào chăn. Sau đó tôi lại nhịn không nổi, lại chạy ra đường quan sát, sung sướng phát hiện ra món chay, ví dụ như đậu hũ nướng, khoai tây nướng, bắp nướng, củ sen nướng, nấm nướng. Trừ không phải thịt ra, thì mùi vị hoàn toàn giống nhau! Trời ơi! Tốt quá rồi! Xử bữa tối ở đây luôn, nhanh chóng ăn no căng bụng.
Hôm sau đi làm, tôi không xịt nước hoa, trên người thoang thoảng mùi rau củ.
Về Bắc Kinh được hai tuần, tôi chưa nói chuyện với Lịch Xuyên lần nào. Văn phòng Lịch Xuyên ở trên lầu, thời gian làm việc của anh không cố định. Chỉ có lúc đi họp, hoặc vào giờ ăn trưa tôi mới thấy anh. Lịch Xuyên luôn cố ý nới rộng khoảng cách giữa tôi và anh, không bao giờ chủ động nói chuyện với tôi, tôi cũng không đến gần anh. Phần lớn thời gian, chúng tôi hai mắt nhìn nhau, gật đầu chào nhau, rồi tự lấy đồ ăn, ai về chỗ nấy, không nói với nhau câu nào. Lịch Xuyên cũng không gọi điện thoại cho tôi, trừ khi công việc cần thiết, cũng không gửi email cho tôi.
Tôi khổ sở lắm, nhưng tôi không cần. Chỉ cần biết rằng tôi và Lịch Xuyên ở cùng trong một toà nhà, chỉ cần mỗi ngày được nhìn anh một lần, cho dù không nói câu nào, tôi cũng cảm thấy mỹ mãn. Không có điều kiện tiên quyết này, tôi không thể move on, tôi vô dụng như vậy đấy.
Cơm trưa của CGP đúng là thử thách lớn đối với người ăn chay. Vì nhân viên làm việc ở đây, 80% là nam giới khoẻ mạnh, không có thịt thì không ăn, còn nữ giới đều là những người thích ăn hải sản. Tôi phát hiện món tôi ăn được chỉ có bánh mì, cơm trắng, trái cây và salad. Hơn nữa, ăn xong rất nhanh đói.
May mà tôi có người cùng phe. Vì ăn kiêng và giữ hình thể, Emma trên cơ bản cũng ăn chay. Lâu lâu Emma cũng ăn cá, nhưng không thường xuyên, Emma ăn rất nhiều tương salad, thật ra đó cũng là loại chế phẩm chứa nhiều thành phần từ sữa. Tôi thì ngay cả tương salad cũng không ăn, tôi chỉ ăn rau. Vài phiên dịch nữ trong công ty hay ngồi ăn chung để tám chuyện, tôi vừa ăn vừa nghe. Có khi tôi liếc nhìn Lịch Xuyên đang ngồi ăn một mình ở chiếc bàn xa xa. Lịch Xuyên vẫn đẹp trai như cũ, chỉ có điều hơi gầy. Mặc vest thẳng thớm, rất thần bí, rất thu hút. Anh chưa bao giờ nhìn tôi.
“Haiz, mọi người đọc thông báo của tổng công ty gởi chưa?” Emma thì thầm, “Lịch Xuyên từ chức CEO của CGP, chuyển sang làm kiến trúc sư trưởng CGP, xuống hai cấp lận đó, mọi người biết có chuyện gì xảy ra không?”
Một phiên dịch khác tên Thiển cười nói: “Mình cũng thấy kỳ lạ. Vậy giờ Tổng Giám đốc Giang trở thành sếp của anh ấy hả?”
“Sếp gì mà sếp, Tổng Giám đốc Giang là CEO, anh ấy là Owner[8], hiểu chưa? Cùng lắm thì Tổng Giám đốc Giang chỉ làm công cho nhà họ Vương thôi. Anh ấy không làm CEO nữa là vì anh ấy sợ mệt, nghe nói gần đây sức khoẻ không tốt lắm. Mỗi ngày chỉ làm việc được năm tiếng thôi.” Emma nói.
[8] Ông chủ.
“Mình thấy anh ấy khoẻ lắm mà. Đúng rồi, sao anh ấy bị thọt vậy? Bị liệt từ nhỏ à?” Minh Minh bên tổ tiếng Đức hỏi.
“Mình đoán là bị viêm khớp mãn tĩnh.”
“Tớ đoán là dị dạng bẩm sinh.”
“Tớ thì vẫn nghĩ là bệnh Parkinson. Annie, em đoán xem là bệnh gì? Mỗi người cá mười tệ đi.”
“Em không biết” Tôi suy nghĩ một lúc, nói: “Tai nạn xe cộ? Cưa chân?”
“Chân giả? No, No, No! Lịch Xuyên không thể mang chân giả được, nếu là chân giả thì bọn chị đau lòng lắm đó. Thà rằng anh ấy bị Parkinson còn hơn.”
Mọi người nhất trí loại bỏ khả năng này. Bó tay.
“Đừng cá cược về cơ thể người tàn tật, không hay lắm đâu.” Tôi nói nhỏ.
Không ai để ý tới tôi, mọi người tiếp tục thảo luận: “Emma, cậu qua đó đi, cố ý đổ nước lên chân anh ấy, sau đó giả vờ lấy giấy lau cho anh ấy, nhân dịp sờ thử thì biết liền chứ gì.”
“Sờ? Sao sờ được? Mình làm ở đây mười năm rồi. Lịch Xuyên ở đây cũng gần bảy, tám năm, chưa bao giờ thấy anh ấy qua lại với ai. Có Chu Bích Tuyên mới chuyển đi đó, một lòng một dạ theo đuổi anh ấy, lại bị Lịch Xuyên điều đi, có ấy vẫn luôn buồn bã ở lại đây thêm sáu năm, cuối cùng cũng phải buông tay đó thôi.”
“Nhắc đến chuyện theo đuổi anh ấy, ai ở đây cũng từng theo đuổi anh ấy đúng không? Emma, chị cũng từng theo đuổi Lịch Xuyên mà?”
“Ngay cả email “Lịch Xuyên I love you” trắng trợn cũng từng gửi rồi. Có lễ Tình nhân nào chị không tặng chocolate cho anh ấy đâu? Nhưng hoàn toàn không có kết quả. Người ta chưa bao giờ để ý đến chị.”
“Đó là hồi trước, anh ấy đang độ đắc ý, cố tình làm giá. Bây giờ, nhìn anh ấy có vẻ sa sút tinh thần. Đúng là thời điểm thích hợp để tấn công đó. Năm chặt thời cơ, thừa dịp chen vào. Nhắc tới chuyện Emma, tuổi chị cũng không nhỏ nữa. Chị và Lịch Xuyên tuổi cũng xấp xỉ nhau hả.”
“Lớn hơn anh ấy một tuổi.”
“Có thể anh ta thích dạng người thành thục. Tranh thủ đi, Emma. Mọi người chờ chị làm bà Vương để tăng lương cho tụi em đó. Kìa, anh ấy đang ngồi một mình kìa, cô đơn lẻ loi, chị qua đó nói chuyện đi.”
“Em tưởng chị không dám đi hả?” Emma cười nói, “Vừa nghe nói Lịch Xuyên đã trở lại, chị mừng tới mức đang ngủ cũng cười tỉnh dậy.”
Dứt lời, Emma bưng đĩa lên, lắc mông, đi về phía Lịch Xuyên thật.
“Nhớ rõ cá cược đó nha!”
“Haiz, Annie, tay em sao vậy? Sao em run? Rối loạn thần kinh giao cảm hả?”
Tôi đâm nĩa vào một miếng táo, nhét vào miệng: “Không có việc gì. Ngày đầu tiên ăn chay, vẫn chưa quen.”
“Ăn chay làm gì không biết, em đâu có mập đâu. Còn khùng khùng gửi thông báo cho mọi người nữa, có cần vậy không?”
“Em mới gia nhập Hiệp hội bảo vệ quyền động vật.”
Mọi người nhìn tôi, cười loạn lên.
Tôi ăn hết sạch trái cây, trở về văn phòng,
Tôi ra lệnh cho chính mình dồn mọi sự chú ý vào đồ chay, không suy nghĩ tới Emma, lại càng được nghĩ tới Lịch Xuyên. Tôi liên tục nói với bản thân, It’s over! Over!
Mở máy tính ta, tôi thấy có người tìm gọi tôi trên MSN. Hình giao diện là một trái cam đang nhe răng cười, không ngờ là Rene.
- Annie, em khoẻ không?
- Khoẻ lắm, anh thì sao?
- Cũng khoẻ. Em thích mèo không?
- Rất thích, sao vậy?
- Chuyện là vầy, Lịch Xuyên vốn định về chung với bọn anh, bây giờ cậu ấy lại ở Bắc Kinh, nên tặng Mia cho bọn anh.
- Mia là mèo của Lịch Xuyên mà?
- Thấy chưa, chuyện này mà em cũng biết, Con Mia này là cháu của con Mia trước. Con Mia trước kia sinh rất nhiều, làm người nhà của cậu ấy ai cũng bị ép nhận nuôi một con. Annie, con Mia này từ khi Lịch Xuyên đi thì rất nóng tính, ngày nào cũng cắn mô hình của anh. Mô hình anh làm cực khổ biết bao nhiêu, trong vòng nửa tiếng là bị nó cắn thành đống giấy vụn. Anh nhờ người đưa nó tới Bắc Kinh tặng em, được không? Anh biết, em sẽ đối xử tốt với Mia.
- Lịch Xuyên có đồng ý không?
- Bây giờ Mia là mèo của anh. Anh toàn quyền quyết định.
- Được rồi. Chừng nào tới thì gửi email cho em, em sẽ ra sân bay đón.
- Đúng lúc người quen của anh tới Bắc Kinh công tác, hôm nay đi, mai tới. Bây giờ anh phải đi làm thủ tục đây. Tạm biệt.
Biểu tượng của Rene nhanh chóng biến mất. Tôi thở dài một hơi thật sâu. Lúc Lịch Xuyên đi, gọn gàng dứt khoát, không để lại gì cho tôi hết. Bây giờ, tôi lại có Mia của anh!
Tôi xin phép về sớm đến tiệm thú cưng mua đồ ăn cho mèo, đồ hộp cho mèo, ổ mèo, cát cho mèo, sách dạy nuôi mèo, đồ chơi cho mèo, còn mua một số loại thuốc. Tối đó tôi vừa gặm bắp vừa cầm sách nghiên cứu mèo.
Hôm sau tôi xin nghỉ phép để ra sân bay, người đến là một người đàn ông đẹp trai, vóc dáng cao ráo, mang theo một lồng sắt đựng thú cưng, chúng tôi tự giới thiệu. Đương nhiên anh ta cũng là Hoa kiều, n