Phải biết rằng, cho dù là người yêu, bạn bè hay anh em đi nữa, không phải ai cũng có thể nói với bạn câu này đâu.
Những câu tiếp theo sau, là do tôi buột miệng nói ra trong xúc động, tuyệt đối không phải là thật:
“Lịch Xuyên, anh cứ về Thuỵ Sĩ, không cần lo cho em đâu. Tục ngữ nói, tứ hải giai huynh đệ, chỉ cần anh nhớ lâu lâu gửi email cho em là được.”
Anh nhìn tôi, hơi giật mình: “Em? Kêu anh về Thuỵ Sĩ?”
“Ừ.” Tôi hít một hơi khí lạnh, mũi ê ẩm, sợi dây đàn trong tim sắp đứt. Phải tiếp tục hào sáng như nãy giờ đã làm được: làm người tốt phải làm tới cùng, tiễn Phật phải tiễn tới tận Tây Thiên, “Năm mới cuộc sống mới, anh nói đúng không?”
Anh đứng đó, cả buổi không lên tiếng. Một lát sau, mới “ừ” một tiếng, nói: “Đi thôi.”
Lúc qua bậc cửa, tôi đỡ anh đi qua, anh không cự tuyệt.
Lúc lên xe, bỗng nhiên anh nói:
“Tiểu Thu, em đừng biến thành giống đực nhanh như vậy được không? Ít nhất cũng phải cho anh thời kỳ quá độ chứ.”
Tôi nhìn anh buồn buồn, lòng đau như ai vò ai xé: “Lịch Xuyên, có phải bây giờ anh thấy thoải mái hơn không?”
Anh không trả lời.
Một đêm ngủ an ổn.
Hôm sau, mọi người thu dọn hành lý, lên máy bay, hai giờ sau mới tới Bắc Kinh.
Người nhà của họ đã đứng đợi chen chúc trong đám đông từ lâu. Mọi người ôm nhau, ai về nhà nấy.
René và Tế Xuyên lập tức bay về Thuỵ Sĩ, Lịch Xuyên nói dự án Ôn Châu vừa mới bắt đầu, còn nhiều thiết kế chi tiết nữa, anh được chỉ định là người phụ trách, vì vậy anh sẽ ở lại Bắc Kinh.
Chúng tôi vẫn đi cạnh nhau, định đi chung taxi. Nhưng vừa bước ra khỏi đám đông, chợt nghe có người gọi tôi.
“Annie.”
Nhìn theo hướng đó, là Tiêu Quan.
Đã lâu không gặp, tôi không tin người đứng trước mặt tôi là Tiêu Quan. Làn da màu lúa mạch, mặc áo tay ngắn giữa trời đông lạnh lẽo, để lộ hai cánh tay vạm vỡ. Ấn tượng của tôi về Tiêu Quan là doanh nhân thành công trong lĩnh vực văn hoá, chứ không phải là vận động viên thể hình. Nhưng hôm nay, tôi cảm thấy trên người anh ta ngập niềm vui ngày Tết, tinh thần phấn chấn hơn người. Anh ta mặc một bộ đồ tennis trắng, đeo túi đựng vợt to đùng, ung dung đứng chờ ở đó.
“Tổng Giám đốc Tiêu!”
“Mới đánh tennis xong, tiện đường tới đón em luôn. Chắc đây là anh Vương Lịch Xuyên tiếng tăm lừng lẫy rồi?” Anh ta bắt tay Lịch Xuyên, thật nhiệt tình, thật lão luyện.
“Anh là...”
“Tiêu Quan, bên công ty phiên dịch Cửu Thông. Biên chế của Annie vẫn nằm bên Cửu Thông. Cho nên, tôi và anh, đều là sếp của cô ấy.”
“Chào anh Tiêu.”
“Tôi rất thân với anh Giang và anh Trương của quý công ty, ngoại trừ phiên dịch ra, chúng tôi còn hợp tác với quý công ty nhiều mảng khác nữa. Tôi cũng có đầu tư một chút vào bất động sản. Đây là danh thiếp của tôi.”
Để đưa hai tay ra nhận danh thiếp, Lịch Xuyên phải bỏ hành lý xuống, lại bỏ luôn gậy chống xuống theo.
“Ngại quá, tôi không mang danh thiếp. Lần sau nhất định sẽ bổ sung.” Lịch Xuyên nói.
“Nghe nói dự án ở Ôn Châu, CGP đã trúng thầu?”
“Đúng vậy. Anh Tiêu nắm tin tức nhanh quá.”
“Hồi trước tôi công tác ở Thông tấn xã Quốc gia. Chúc mừng anh! Hiệu suất làm việc của Annie cũng khá cao nhỉ?”
“Rất cao. Cảm ơn bên anh đã đề cử cô ấy cho CGP.”
Tiêu Quan khoát tay, cười nói: “Cửu Thông và CGP có quan hệ thế nào chứ? Đương nhiên phải chọn người giỏi nhất cho các anh rồi. Anh Vương có xe tới đón chưa? Tôi có thể lái xe đưa anh về.”
“Cảm ơn, không cần. Tự tôi bắt taxi là được rồi.”
“Vậy tôi không khách sáo bắt Annie đi đó.” Tiêu Quan nhanh tay cướp hành lý của tôi, xách giúp tôi.
“Không có gì, Annie cần phải nghỉ xả hơi cho thoải mái.” Lịch Xuyên thản nhiên nói, “Tạm biệt.”
“Tạm biệt.”
*
Trên đường ra bãi đỗ xe, Tiêu Quan hỏi: “Annie buồn chuyện gì mà hai mắt sưng dữ vậy?”
“Ong vò vẽ chích.”
“Xì, muốn nói dối cũng phải khoa học một chút chứ, mùa đông làm gì ong vò vẽ được? Chắc là khóc chứ gì? Chuyện gì nghiêm trọng đến mức em khóc sưng mắt vậy?”
“Không liên quan đến anh.” Tâm trạng không vui, ghét bị anh ta hỏi tới hỏi lui.
“Gởi email cho em không thấy trả lời. Hồi âm cho sếp mà cũng chậm vậy.” Anh ta mở cửa xe, ý bảo tôi ngồi vào, “Phát hiện gì không, tôi mới đổi xe đó.”
Là một chiếc Audi, thoảng mùi da thật.
“À... vậy à?” Không nhớ rõ trước đây anh ta lái xe gì.
“Mới mua một tuần mà ăn hai vé phạt.”
“Tại sao?”
“Quá tốc độ.”
Sau đó, anh ta nói về Audi[7] khoảng 15 phút. Hàng loạt tính năng, hàng loạt chỉ tiêu và so sánh với các loại xe khác, tôi cảm thấy thật vô vị.
[7] Một nhãn hiệu xe hơi của tập đoàn Volkswagen của Đức, là loại xe được sử dụng phổ biến nhất tại Trung Quốc.
“Người tên Vương Lịch Xuyên đó, em có thân với anh ta không?”
“Bình thường, quan hệ công việc.”
“Anh ta dễ tính không?”
“Cũng được. Không rõ lắm.”
“Tôi có một công trình ở đây, huy động vốn gần đủ rồi, muốn kéo anh ra cùng đầu tư. Cũng muốn nhờ anh ta thiết kế luôn.”
“Vậy anh tự hẹn gặp anh ta bàn bạc đi.”
“Không cần vội.” Anh ta nói, xe quẹo vào một con hẻm nhỏ, “Chỗ này có một quán ăn Tô Châu mới khai trương, nghe nói đầu bếp nấu ngon lắm, tôi muốn đến ăn thử lâu rồi, quê tôi ở Tô Châu. Em có muốn ăn thử không?”
“Sao dám để anh mời tôi được?”
“Đừng khách sáo quá.”
Xe dừng trước cửa quán ăn, tôi ủ rũ đi theo anh ta. Nhìn sơ quán không rộng lắm, nhưng bên trong trang hoàng khá đẹp mắt. Nhân viên nữ mặc đồng phục là sườn xám vải gấm nhạt màu.
Thật ra, trừ Lịch Xuyên, Tiêu Quan là người đàn ông thứ hai dẫn tôi đi ăn một mình. Không thể phủ nhận, đàn ông trên thế giới này cũng muôn hình vạn trạng như phụ nữ. Tôi lại nhớ đến những câu Lịch Xuyên nói tôi move on. Sau đó, tôi nhủ thầm trong lòng, move on, move on, move on...
Thực đơn được đưa đến, Tiêu Quan hỏi tôi muốn ăn gì, Tôi không biết gì về ẩm thực Tô Châu, nên nhờ anh ta gọi món giúp. Anh ta tự nhiên gọi món, gọi rượu. Tôi vốn không muốn ăn, mà đồ ăn Tô Châu lại hơi ngọt, nên tôi nhờ nhân viên phục vụ lấy tương ớt.
“Xin lỗi, quên hỏi quê em ở đâu?”
“Vân Nam.”
“Người Vân Nam, hèn gì thích ăn ớt. Tôi thì có ớt là không dám đụng đũa, ăn vào là bị sặc liền. Lần trước tôi đến nhà bạn chơi, vợ cậu ấy là người Tứ Xuyên, trong nhà nồng mùi ớt. Tôi vừa vào cửa là bị sặc, phải ra giếng trời ho nửa ngày mới thở được.”
“Vậy sau này anh tránh xa tôi chút, tôi không cay không ăn.” Tôi nhìn anh ta, cười cười.
“Cho nên phải cảm ơn tương ớt, sau này ra ngoài ăn, tôi chỉ cần đem theo một chai tương ớt là được.”
Lòng tự tôn quá lớn, tôi im lặng một lúc lâu, thấy không còn gì để nói nữa.
Đối với người ăn cay mà nói, hai chữ “tương ớt” chính là sự sỉ nhục. Tôi không phải chỉ thích ăn tương ớt bình thường, mà thích nhất là ớt vụ cuối thu, mùi nồng, rất cay, cay tới mức miệng chưa sưng thì bao tử đã đau.
Sau đó, anh ta bắt đầu nói về thời sự quốc tế trong năm: thị trường chứng khoán Mỹ, xung đột Palestine, giá dầu thô, Triều Tiên thử nghiệm vũ khí hạt nhân, bạo động ở Thái Lan, chính sách của EU với Trung Quốc. Anh ta dừng lại rất lâu ở chủ đề “Saddam Hussein”. Tiếp theo anh ra bắt đầu nói về tin tức thể thao: bóng đá Ý, giải NBA, cúp C1, dừng lại khá lâu ở chủ đề “tennis”. Tôi vừa nghe vừa gật đầu liên tục. Tốt quá, khỏi cần đọc báo. Sao lúc thi lên cao học không gặp người này nhỉ, nếu gặp thì khỏi cần chuẩn bị câu hỏi về mảng tin tức thời sự nữa.
“Bình thường em làm gì khi rảnh?” Thấy tôi cả buổi không nói gì, chỉ gật đầu liên tục, ăn cơm liên tục, anh ta đành đổi đề tài.
“Xem TV, đọc sách, ngủ...”
“Em có xem chương trình Thời sự không?”
“Chưa bao giờ xem.”
Cằm anh dường như sắp rớt xuống: “Chưa bao giờ xem? Em không bao giờ quan tâm tới tình hình thế giới sao?”
“Không quan tâm. Tôi nông cạn lắm.”
“Vậy làm sao em thi lên cao học được?”
“Được đề cử.”
“Vậy em xem chương trình nào?”
“Phim giờ vàng, Nắm tay nè, Không nói chuyện tình yêu nè, có khi xem phim hành động, giống mấy phim hành động hài của Châu Tinh Trì đó.”
Anh ta sắp khóc rồi.
“Hàng ngày em có đọc báo không?”
“Có chứ. Tin tức giải trí, Nhà ở và Cuộc sống đô thị. Tôi chỉ đọc ba tờ này thôi, những tờ còn lại cầm lên đều quăng xuống.”
“Tạp chí thì sao?”
“Tôi là độc giả trung thành của tờ Tập San Độc Giả. Tôi còn đọc cả Gia đình và Diễm tình nữa. Có khi còn đọc Chuyện xưa Chuyện nay, nhưng không phải kỳ nào cũng đọc.”
“Em thích tác giả nào nhất?”
“Annie Bảo Bối, Đỗ Nhược, Lam Liên Hoa.”
“Sao tôi chưa nghe qua mấy tên đó lần nào vậy?”
“À, họ đều là nhà văn mạng. Nổi tiếng lắm, nhiệt liệt đề cử bộ truyện Thiên vũ của Đỗ Nhược.”
“Không thể tưởng tượng được... sở thích văn học của em... ừ... nói sao nhỉ? Cần phải nâng cấp một chút. Tôi đề cử tiểu thiếp Năm thê bảy thiếp[8] của Tô Đồng, phụ nữ ai cũng thích cuốn này. Trương Ái Linh[9] cũng hay lắm. Emma thì thích Diệc Thư và Lý Bích Hoa.”
[8] Một tác phẩm văn học hiện đại khá nổi tiếng của Trung Quốc, viết về thân phận người phụ nữ Trung Quốc trong chế độ Trung Quốc. Tác phẩm đã được đạo diễn Trương Nghệ Mưu chuyển thể thành phim dưới tên ‘Đèn lồng đỏ treo cao’.
[9] Trương Ái Linh (1920–1991), Diệc Thư (1946–), Lý Bích Hoa (1959–) là những nhà văn nữ nổi tiếng của Hồng Kông.
Tôi vội vàng hỏi: “Đúng rồi, anh và Emma sao rồi? Có nối lại duyên cũ không?”
“Duyên cũ? Sao được? Chuyện qua rồi thì qua luôn mà.”
“Emma cũng tốt mà. Trẻ, đẹp, có tài, hợp thời trang. Đứng cạnh anh rất xứng đôi, thật đó.”
Anh ta uống một ngụm rượu, cười: “Em hiểu mà, có một quyển sách từng nói, những người đang yêu chia làm hai loại. Một loại là “kiểu trữ tình”, loại người này chỉ tìm kiếm một hình bóng lý tưởng trong tình yêu, cho dù nhiều lần trắc trở va vấp, nhưng vẫn một lòng một dạ. Loại còn loại là “kiểu tự sự”, kiểu người nào họ cũng thích hết. Emma thuộc loại người sau, tôi đã bị cô ấy tự sự một lần rồi. Em thì sao? Trữ tình hay tự sự?”
“Không biết, chưa nghiên cứu bao giờ.” Tôi lau miệng, nói: “Tôi ăn xong rồi”.
Mặt anh ta hơi khó coi. Vì vừa rồi mải lo nói chuyện, anh ta hầu như không động đũa. Tôi thì vừa nghe vừa ăn, nhanh chóng kết thúc cuộc chiến.
“Không ngờ em ít nói như vậy.” Anh ta nói, “Đúng rồi, cuốn sổ tay đấu giá, phiền em dịch nhanh hơn chút được không? Người ta đang cần gấp.”
“Tôi cần thời gian một tuần, chắc không quá lâu chứ?”
“Đương nhiên là không. Tối rảnh không? Nhà tôi có rạp chiếu phim gia đình, bạn bè có mang mấy đĩa phim mới từ nước ngoài về, hiệu ứng âm thanh tốt lắm. Có mấy người bạn muốn tới xem, nam nữ đều có, em cũng đi xem đi.”
“Haiz, hôm nay tôi hơi say máy bay, lần sau đi.” Tôi làm ra vẻ sắp ngất xỉu.
Anh ta nhìn tôi, cười khổ: “Tôi thiếu sức hấp dẫn dữ vậy sao? Annie, tôi chưa bao giờ có cảm giác thất bại trước mặt phụ nữ như bây giờ.”
“Đâu phải lúc nào cuộc đời cũng tươi đẹp rực rỡ.”
Anh gọi nhân viên tới tính tiền.
Chưa từ bỏ ý định, anh ta lại hỏi tiếp: “Em không thích quen tất cả đàn ông? Hay là chỉ không thích quen tôi thôi?”