r/> “Tai nạn xe cộ? Tai nạn xe cộ gì?” Anh ta trợn cặp mắt màu xanh lam lên nhìn tôi.
“Chân của anh ấy…”
“À… tai nạn đó hả. Ừm, em thấy rồi đó, rất nghiêm trọng. Suýt chết mà.”
“Chuyện đó xảy ra năm nào?”
“Năm cậu ấy 17 tuổi.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó cái gì?”
“Anh ấy nói anh ấy học kinh tế trước rồi mới học kiến trúc, học hai bằng tổng cộng hết tám năm trời, nhưng anh tốt nghiệp đại học năm 21 tuổi mà.”
“Alex học đại học năm 15 tuổi, học kinh tế hai năm, xảy ra chuyện nên chuyển sang học kiến trúc. Thiếu niên thiên tài mà.”
“Như vậy… sáu năm trước, bỗng nhiên anh ấy bị điều khỏi Bắc Kinh, là có chuyện gì? Chuyện gia đình? Khủng hoảng kinh tế?”
Anh ta suy nghĩ một lúc, nhắc lại câu đã nói lúc nãy: “Alex nhờ tôi nói cho em biết, nếu em tìm hiểu vấn đề này, là xâm phạm nghiêm trọng đến bí mật đời tư của cậu ấy.”
“Như vậy, bây giờ Lịch Xuyên đến bệnh viện nào?”
“Không biết.”
Nói xong câu này, tôi biết không thể moi thêm chút tin tức nào từ miệng René nữa. Huống chi chúng tôi tới cửa khách sạn rồi, René nói anh ta phải đi làm mô hình, tôi đi thẳng về phòng, gọi điện thoại cho Lịch Xuyên.
Không có ai bắt máy. Hẳn là bị chặn sóng điện thoại. Tôi thấp thỏm đến quầy phục vụ xin địa chỉ bệnh viện gần nhất, sau đó bắt taxi đi tìm Lịch Xuyên.
Đến cổng Bệnh viện Nhân dân Số 3, tôi lại gọi cho Lịch Xuyên, chuông vừa reo thì anh bắt máy.
“Lịch Xuyên!”
“Ừ.”
“Anh đang ở bệnh viện nào? Bệnh viện số 3 phải không?”
“…Ừ. Anh khám xong rồi.”
“Nhanh vậy sao? Không thể nào!” Bệnh viện này rất lớn, bệnh nhân rất đông, đáng lẽ phải xếp hàng đợi rất lâu.
“À… tôi nói tôi là người nước ngoài, đưa hộ chiếu cho họ xem, rồi nói tôi có việc gấp, không chờ được. Nên bọn họ ưu tiên khám trước cho tôi.” Lịch Xuyên từ tốn nói.
Thông minh lắm.
“Anh đang ở đâu, em tới chỗ anh.”
“Em đang ở đâu?”
“Cổng Bệnh viện số 3.”
“Ừ, thấy em rồi.”
Tôi nhìn sang trái, thấy Lịch Xuyên đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng chờ phía xa xa. Anh vẫy tay chào tôi.
Tôi đi tới cạnh anh, thấy anh mặc áo vest mang giày da ngồi đó, trên cổ tay quấn băng trắng toát. Hiển nhiên anh đã tắm rửa sạch sẽ trước khi đến bệnh viện.
“Bác sĩ nói có nghiêm trọng lắm không?”
“Không sao. Miệng vết thương rất nhỏ.”
“Cầm máu rồi?”
Anh chần chờ một chút: “Ừ.”
“Vậy anh còn ngồi đây làm gì,” tôi quan sát sắc mặt của anh. Mặt anh tái nhợt: “Không khỏe à?”
“Khoa ngoại ở tầng 3, không có thang máy, leo lên leo xuống nên hơi chóng mặt.”
Tôi ngồi xuống, hỏi: “Anh muốn uống nước không?”
“Không.”
“Lần sau đừng nhảy nữa, nha?” Tôi nhìn anh, lòng đau như cắt.
“Em còn hút thuốc nữa không?”
“Không hút nữa. Đánh chết em cũng không hút. Em nói thật 100%, được chưa?”
Anh mỉm cười nhợt nhạt, sắc mặt càng ngày càng trắng, thậm chí hơi ngả xanh.
“Anh có bị thương ở chỗ nào nữa không?”
“Không có.”
“Lịch Xuyên, sắc mặt anh không tốt lắm, mình đi khám lại đi, nha?” Tôi nhìn dáng vẻ của anh, ngày càng lo âu thấp thỏm, vô ý cầm tay anh.
“Anh không sao.”
“Dù gì cũng vào bệnh viện rồi, khám một lần cũng là khám, khám hai lần cũng là khám.” Tôi tiếp tục khuyên anh, nhưng anh ra vẻ muốn lấy tờ báo, liền rút tay ra khỏi tay tôi.
“Không khám, anh không sao. Nghỉ một lúc là khỏe thôi.”
Đúng lúc đó, điện thoại anh reo. Hẳn là Tế Xuyên gọi tới. Lúc đầu thì anh nói mấy câu tiếng Trung, ngay sau đó thì hai người cãi nhau bằng tiếng Pháp. Phải thừa nhận rằng, cho dù là chửi thề bằng tiếng Pháp cũng nghe rất hay. Nhưng họ cãi nhau về chuyện gì, tôi hoàn toàn không hiểu. Sau đó, tôi thấy Lịch Xuyên bất thình lình tắt máy, sức cùng lực kiệt ngả ra sô pha. Không quá 5 phút, Tế Xuyên bước nhanh về phía tôi. Hai người vừa thấy nhau là tiếp tục cãi vã. Vẫn là tiếng Pháp. Cãi nhau một lúc lâu, Lịch Xuyên mệt quá không để ý đến Tế Xuyên nữa, nhưng Tế Xuyên vẫn nói tiếp:
“Stupide[2]!”
“Abruti!” cãi lại.
“Débile!” lại mắng.
“Idiot” cãi lại.
“Imbecile!” lại mắng.
[2] Tất cả các cụm từ tiếng Pháp này đều có nghĩa là “ngu ngốc”.
Hay quá, đây đúng là cơ hội tốt để học tiếng Pháp, tất cả các câu chửi đều được quăng ra.
Một lát sau, Tế Xuyên đi tới nói với tôi: “Annie, em về trước đi, được không? Tôi có vài lời muốn nói với Lịch Xuyên.”
Tôi gật đầu, đi ra cổng bắt taxi.
Sau đó, tôi không thấy bóng dáng của Lịch Xuyên suốt ba ngày ba đêm liền.