/> Anh vốn tính đi, lại dừng lại, nhìn tôi, nhướn mày: “Không có chìa khóa? Sao vậy được?”
“Sao tôi có chìa khóa phòng anh được?” Tôi nói. Mặt không đỏ, tim không đổi nhịp.
Có thể nhận ra người này tức đến mức không biết nói gì.
“Chìa khóa dự phòng cũng không có à?”
“Trả từ đời nào rồi.”
“Em đi theo tôi!” Mặt đen đến mức không thể đen hơn. Mây đen tụ lại thành áp suất thấp. Bão táp sắp kéo tới.
Bên ngoài nhà hàng có quầy tạp hóa. Chỉ cần nghĩ một đống việc hôm nay, cơn ghiền thuốc lá của tôi lại nổi lên.
“Đợi chút, tôi qua quầy tạp hóa cái đã.”
“Tôi đi với em.”
Lịch Xuyên một hai đòi đi theo tôi, đến tận trước quầy tạp hóa. Nhân viên bán hàng thường bán thuốc lá cho tôi, nên quen mặt tôi.
“Chào buổi sáng Annie! Loại cũ hả? Một gói hay hai gói?”
Tôi nghĩ đi nghĩ lại. Sau đó, cuối cùng hỏi: “Chị có kẹo cai thuốc không?”
“Không có. Nhà thuốc mới bán cái đó.”
Tôi không nói gì, định bỏ đi. Không ngờ, Lịch Xuyên đứng bên cạnh hỏi: “Nhà thuốc gần nhất ở đâu?”
“Ra cửa quẹo phải, đi qua công viên lại quẹo trái, đi dọc theo phố Hoài Cựu khoảng 15 phút là thấy nhà thuốc Đồng Tể Đường rất lớn.”
“Xa quá, ngày mai tính. Hay là, chị bán cho em một gói…”
Người này nhìn tôi vẻ giận dữ.
“Băng vệ sinh.” Tôi vội vàng nói cho hết câu.
Ra khỏi quầy tạp hóa, Lịch Xuyên nói với tôi: “Có muốn đi dạo với tôi một lát không?”
Tôi sửng sốt nhìn anh, nghi ngờ là bánh bao thịt mới từ trên trời rớt xuống. Lịch Xuyên mới nói chuyện với tôi à?
Tôi nhìn lướt qua chân anh, hỏi: “Anh có đi dạo được không?”
“Không xa lắm.”
“Xin hỏi chuyến đi dạo này có liên quan đến công việc đúng không?”
“Đúng vậy. Em đồng ý không?”
“Đương nhiên đồng ý. Có ai không muốn làm quen với ban Tổng Giám đốc? Đi phía nào?”
“Quẹo phải. Qua công viên lại quẹo trái, mình đến “Phố Hoài Cựu””.
Ra cửa quẹo phải chính là công viên. Chúng tôi đi qua giữa công viên, trong công viên khá đông đúc. Có người múa kiếm, có người đánh võ, có người khiêu vũ, có người luyện công, có ngườu uống trà, có người chơi chim. Mọi người đều đang hưởng thụ cuộc sống.
“Có nhiều bản vẽ cần dịch lắm à?” Tôi hỏi. Nếu đây là chuyến đi dạo có tính chất công việc, tôi đành phải nói chuyện công viêc.
“Khoảng bảy, tám bản. Không nhiều lắm.”
“Nếu anh cần gấp, tôi sẽ dịch xong trong chiều nay, tối nay gởi anh.”
“Không gấp lắm, mai gửi cũng được.”
Anh vừa nói, vừa từ tốn đi.
“Vậy, chừng nào tôi đi núi Nhạn Đăng với René?”
“Khi nào cậu ấy là xong mô hình, thì hai người cứ đi. Đi xe ô tô, chơi hai ngày, được không?”
“Đã nói là đạp xe mà?”
“Đừng nghe cậu ấy. Đường núi khúc khuỷu, tôi kêu tài xế chở bọn em đi.”
“Anh không đi sao?”
“Không có thời gian.”
Tôi đang tính tìm chuyện để nói tiếp, nhưng anh không nói gì nữa, chỉ chống gậy, lo đi.
Tôi cười khổ trong lòng. Thật ra tôi đâu có yêu cầu gì nhiều. Chỉ cần Lịch Xuyên đi với tôi, không nói câu nào tôi cũng thấy mỹ mãn rồi.
Đi hết con đường đất ở công viên, chúng tôi quẹo trái. Con đường bên trái vì có rất nhiều cửa hàng bán CD cũ, cả ngày bật nhạc xưa, nên được gọi là “Phố Hoài Cựu”.
“Anh đến đây làm gì? Anh muốn mua CD à?”
“Đi chơi thôi. Nếu có CD hay thì mua mấy cái.”
“Vậy tôi lựa giùm anh nha?”
“Cho em năm phút.”
“Ông chủ, đĩa này, Đặng Lệ Quân[8]. Bật nghe thử đi, có bị dập không?”
[8] Teresa Teng -42 là một trong những ngôi sao ca nhạc hàng đầu của châu Á. Năm 1986 bà được tạp chí Time của Mỹ bình chọn là 1 trong 10 ca sĩ nổi tiếng nhất thế giới.
Ông chủ bỏ CD vào máy, Đặng Lệ Quân thủ thỉ:
“Hễ em nhìn thấy anh liền mỉm cười, anh yêu quá tuyệt vời. Được ở bên cạnh anh, mọi buồn lo đều tan biến…[9]”
[9] Câu đầu tiên của bài Hễ em thấy anh là mỉm cười, một trong những bài hát nổi tiếng của Đặng Lệ Quân.
“Ông chủ, đĩa này nữa, Trịnh Quân[10].”
[10] Trịnh Quân 1967: một nam ca sĩ nhạc Rock khá nổi tiếng cảu Trung Quốc.
m nhạc sôi động vang lên:
“Nàng là màn sương lạnh giá
Nàng khiến tôi bị lạc đường
Thật ra trái tim nàng rất cô đơn
Tim nàng ôm ấp giấc mơ hạnh phúc
Ngày đó chúng tôi gặp nhau
Hai trái tim cô đơn an ủi nhau
Nhìn nàng nổi loạn
Tôi không biết nên mừng hay lo
Lặng lẽ bối rối, tôi hỏi em muốn làm gì?
Nàng đột nhiên ôm tôi nói
Không thể lo lắng quá nhiều
Bởi vì
Tình yêu của em quá trần trụi
Tình yêu của em quá trần trụi
Anh không thể để em cô đơn nữa…[11]”
[11] Trích bài hát Trần trụi, một trong những bài hát nổi tiếng của Trịnh Quân.
Chịu thua anh rồi, cho dù ông chủ bật bài nào đi nữa, Lịch Xuyên vẫn mang vẻ mặt như đi dự đám tang. Đối với người như vậy, đành phải ra đòn sát thủ. Tôi đổi sang bài hát sến của Trisha Yearwood:
“Without you
There’d be no sun in my sky
There would be no love in my life
There would be no world left for me
And I
Baby, I don’t know what I would do
I would be lost if I lost you
If you ever leave
Baby, you would take away everything real in my life
And tell me now
How do I live without you
I want to know
How do I breathe without you
If you ever go
How do I ever ever survive?
How do I How do I, oh how do I live?[12]…”
[12] Trích bài hát How do I Live của nữ danh ca Trisha Yearwood.
Đến lúc này, người nào cuối cùng lên tiếng, nói tiếng Anh rất bình tĩnh: “Could you stop it[13]?!”
[13] Em thôi đi được không?
Đồ người gỗ. Hết phim rồi, thất bại, tính tiền thôi. Một xấp CD được bỏ vào túi nhựa, tôi tự xách theo. Sau đó, tôi đi theo anh, cứ đi về phía trước, chưa được năm phút bỗng nhiên anh dừng lại. Tôi ngẩng đầu lên nhìn, trên bảng hiệu là ba chữ: “Đồng Tể Đường.”
“Lịch Xuyên, anh muốn mua thuốc hả? Thuốc gì vậy? Nói cho tôi biết đi, tôi đi mua giùm cho, anh đừng đọc nhầm chữ nha.” Tôi cầm lấy một cái giỏ lên, phát hiện hiệu thuốc này hơi giống siêu thị, thuốc được bày trên giá. Còn bán mỹ phẩm nữa.
“Em mua gì thì mua, tôi tự mua được.”
Chúng tôi mỗi người xách một giỏ, đi vào, hòa vào đám đông. Tôi lấy một chai Ô Kê Bạch Phượng Hoàn, cộng hộp kem dưỡng da, một tuýp sữa rửa mặt, tới quầy thu ngân trả tiền. Lịch Xuyên đứng sau tôi, trong giỏ của anh có rất nhiều hộp màu đen, vỏ hộp có in chữ “NO” rất lớn.
“Kẹo cai thuốc.” Anh nói tiếp “Hiệu Cát Tường Thông Bảo.”
“Anh đừng làm tôi sợ, sao nhiều dữ vậy?”
“Là anh quan tâm tới sức khỏe của tôi, hay là do yêu cầu công việc?”
“Không liên quan tới sức khỏe của em. Em muốn hút thuốc hay không chẳng liên quan gì tới tôi.”
Tôi giận điên người.
“Nhưng mà, tôi bị bệnh phổi, không thể ngửi mùi thuốc lá. Chút xíu cũng không được.” Anh nói lạnh như băng “Cho nên, làm việc với tôi, em phải cai thuốc. Đây là yêu cầu công việc.”
Tôi không nói lời nào.
Anh tính tiền, kêu taxi: “Tôi mệt rồi, chúng ta đi taxi về.”
Suốt đường đi, tôi không nói lời nào.
Tới khách sạn, tôi thấy Tế Xuyên đang đứng nói chuyện với nhân viên phục vụ, thấy chúng tôi đi vào, anh cười nói: “Hai người đi đâu vậy? Nói đi công trường, làm anh đứng đây chờ nãy giờ.”
Tôi lễ phép mỉm cười.
Lịch Xuyên đưa một bịch lớn toàn kẹo cai thuốc cho tôi.
Trước mặt bọn họ, tôi quăng cả túi kẹo vào thùng rác bên cạnh. Sau đó, tôi bình tĩnh nói:
“Vương Lịch Xuyên, anh cứ thử sa thải tôi đi. Xem tôi có chết đói không thì biết.”