Mặt cô mang nét đẹp tinh tế, vẻ đẹp cổ điển, sang trọng, không thể tả bằng lời. Nhìn cô, sẽ làm người ta nhớ đến những câu thơ trong Kinh Thi[5] hay Tống Từ[6].
[5] Là một tập thơ ca cổ của Trung Quốc, có từ trước Công Nguyên.
[6] Là một thể loại thơ phát triển mạnh vào đời Tống, Cả Kính Thi và Tống Từ đều có những bài thơ miêu tả vẻ đẹp của người phụ nữ Trung Hoa.
“Để tôi giới thiệu.” Lịch Xuyên nói “Đây là thư ký kiêm phiên dịch của anh, Chu Bích Tuyên. Đây là Tạ Tiểu Thu.”
Chúng tôi bắt tay nhau, mỉm cười.
Trong mắt Chu Bích Tuyên ánh lên vài tia nghi ngờ. Lúc Lịch Xuyên nói chuyện, anh vẫn nắm tay tôi.
“Có chuyện gì sao?” Lịch Xuyên hỏi.
“Có vài giấy tờ cần anh kí tên. Còn nữa, đây là bản dịch của cuối cùng của thư đăng ký dự thầu, cần anh duyệt.”
“Tiếng Anh thì cô xem là được rồi. Tiếng Pháp và tiếng Đức để lại cho tôi.”
Anh nhận bút, ngồi xuống, xem nhanh giấy tờ rồi ký tên.
Tôi và Chu Bích Tuyên ngồi nhìn nhau cười, vô cùng lịch sự.
“Cô Chu tốt nghiệp khoa Ngữ Văn Anh hả?” Tôi hỏi.
“Khoa tiếng Anh Đại học Bắc Kinh. Cô Tạ thì sao? Cũng học Ngữ Văn Anh à?”
“Đúng vậy. Tôi học Đại học Sư Phạm S, năm nhất.”
“Giáo sư Phùng Giới Lương khoa cô là chuyên gia về Lawrence[7], lúc tôi viết luận văn, có đọc sách của ông ấy.”
[7] D.H Lawrence (1885 – 1930) là nhà thơ, nhà tiểu thuyết, nhà phê bình nổi tiếng của Anh. Được đánh giá là một trong những nhân vật vĩ đại nhất trong nền văn học Anh thế kỷ 20.
“Ừ, thầy rất nổi tiếng. Tôi tính năm sau chọn môn của thầy.”
“Cô Tạ thích Hạ Môn không?”
“Rất thích. Cô Chu tới Hạ Môn lần đầu à?”
“Không phải, vì công trình này tôi phải theo các kiến trúc sư trong công ty đến nhiều lần rồi.”
Tôi cảm thấy lúc Chu Bích Tuyên nói chuyện có phong cách chuyên nghiệp hơn hẳn người thường. Chỉ trò chuyện mấy câu, nhưng cô rất cẩn thận, không nói quá nhiều vì sợ nói sai. Mà tôi, vừa nói vừa chà chà chân lên thảm, giống học sinh tiểu học đang bị cô giáo phạt đứng.
Lịch Xuyên ký xong, đứng dậy nói: “Tiệc tối của tập đoàn Tấn Đạt, anh Hà sẽ tham dự thay tôi.”
“Chuyện đó… Tổng giám đốc Kha bên đó nhắc nhiều lần, anh Vương nhất định phải tới, ông ta muốn uống ba trăm ly với anh, không say không về.”
“Vì câu này tôi mới kêu anh Hà đi, anh ta uống được nhiều.” Anh suy nghĩ một chút, lại thở dài: “Thôi, lần trước họ mời cơm tôi không đi, họ không để ý. Lần này nếu không đi nữa, họ sẽ nghi ngờ thành ý của tôi. Chắc tôi phải đi thôi. Mấy giờ?”
“Bảy giờ.”
9 giờ tối, Lịch Xuyên say khướt trở về, vào phòng liền đi thẳng vào toilet, đến cạnh bồn cầu để ói.
Tôi đỡ anh, nói: “Sao anh giữ lời hứa dữ vậy, còn uống ba trăm ly với người ta thật à?”
Anh ói hết cả 10 phút, sau đó mới đứng dậy đi tắm. Một chân, chống gậy cũng đứng không vững.
“Ngồi xuống đi, em tắm cho anh.” Lòng tôi đau như cắt.
“No.” Không biết anh lấy sức đâu ra, anh đẩy tôi ra ngoài. Một riếng “rầm” vang lên, cửa đóng lại.
Lát sau, tiếng nước vọng ra. Trong vài phút anh đã tắm xong, người cũng tỉnh táo hơn, mặc áo ngủ chui vào chăn, liên tục thở dài: “Haiz, làm ăn với người ở đây không dễ chút nào. Vì một cái hợp đồng, phải hút thuốc, uống rượu, ăn cơm, chỉ thiếu mỗi hiến thân thôi. Khu phòng riêng của nhà hàng cao cấp rõ ràng có viết cấm hút thuốc, nhưng mà ai cũng hút thuốc. Sao như vậy được chứ.”
“Kiếm được tiền còn giận cái gì, nghĩ tới trẻ em vùng sâu vùng xa đi.”
“Năm nào anh cũng quyên góp cho Công trình Hy Vọng[8] mà.”
[8] Là Quỹ hỗ trợ học sinh vùng sây xùng xa do Trung Ương Đoàn và Hội Liên Hiệp Thanh Niên Trung Quốc phát động từ năm 1989.
Anh kéo tôi vào chăn: “Hễ anh uống một ly, là anh lại nhủ thầm, mau mau kết thúc đi, để anh được về với Tiểu Thu của anh sớm một chút.”
“Thật không? Sến dữ vậy luôn hả?”
“Anh không nỡ để em cô đơn một mình trong khách sạn.”
“Em đâu có cô đơn một mình.” Tôi nói “Ăn tối xong, em xuống đi bơi, rồi đi chơi điện tử, sau đó còn đi xem phim nữa. Phim Tết do Cát Ưu[9] đóng, hay lắm. Vừa mới về phòng là anh về đó.”
[9] Một nam diễn viên nổi tiếng của Trung Quốc.
Anh ôm eo tôi, nghiêng người qua, tôi nhẹ nhàng vuốt ve anh. Sau đó, anh lấy điều khiển mở TV.
“Bộ phim Nắm tay[10]hôm bữa tới tập bao nhiêu rồi?”
[10]Một bộ phim truyền hình dài 20 tập gây tiếng vang lớn vào năm 1998, do Ngô Quốc Lập, Tưởng Văn Lệ, Du Phi Hồng đóng vai chính, chủ đề là ý nghĩa của hôn nhân và vấn nạn ngoại tình.
Lịch Xuyên rất khác với những người đàn ông tôi biết. Anh không thích xem đá banh, cũng không thích xem kênh thể thao. Anh thích xem phim truyền hình, phim tình cảm hay phim võ trang đều được, nhất là loại phim khóc lóc sướt mướt, càng dài càng tốt, không chê phim nào. Lí do của anh là, phim truyền hình giúp anh học tiếng Trung, đặc biệt là đối thoại hằng ngày. Còn kênh thể thao thì không cần xem, bản thân nhớ thường xuyên tập thể dục là được.
Bấm tới bấm lui, đổi mấy chục kênh, cũng không tìm được bộ phim đó. Cuối cùng anh mở một bộ phim truyền hình Nhật không đầu không đuôi. Nhạc đệm trong phim là nhạc Nhật, anh nghe xong, nói: “Đổi kênh khác, bi kịch, không xem.”
Tôi nói: “Anh nói anh không biết tiếng Nhật mà?”
“Dù anh không biết gì, thì cũng biết nhiều hơn em.”
“Ngoại ngữ thứ hai của em là tiếng Nhật.” Tôi nói tiếng Nhật với anh.
Sau đó, anh nói một câu tiếng Nhật, tôi trừng mắt nhìn anh, không ngờ tôi nghe không hiểu. Tôi nghĩ, chắc là: “Ajinomotosuzuki” gì đó thôi.
“Thơ Haiku của Basho[11].” Anh hỏi “Em tâm phục khẩu phục chưa?”
[11] Matsuo Basho (1644 – 1694) một thiền sư thi sĩ nổi tiếng của Nhật, là người đặt nền móng phát triển cho thể thơ Haiku gồm ba câu với 17 âm tiết.
“Sự khiêm tốn của anh có giới hạn không?”
“Không có. Nếu anh là em, với trình độ đó, anh sẽ không dám nói người khác biết mình có học ngoại ngữ thứ hai.”
Tôi nhảy dựng lên, làm tư thế sắp bóp cổ anh.
Anh giơ tay đầu hàng: “Sau này nếu có bài tập tiếng Nhật không biết làm, anh làm giúp em, không tính tiền công. Thật đó. Em tha cho anh đi.”
Hôm sau, chúng tôi tạm biệt nhau ở sân bay. Tôi về Bắc Kinh, Lịch Xuyên đi Thẩm Dương. Khi anh từ Thẩm Dương về, kỳ nghỉ tết đã kết thúc. Tôi vẫn đi làm thêm ở quán. Ba vẫn gửi tiền cho tôi, mỗi tháng 100 tệ, gấp đôi trước đây. Ông không viết thư cho tôi. Tôi viết thư cho ông, ông cũng không trả lời. Tôi cảm thấy, ba rất hiểu tôi, ông biết tôi đang làm gì. Hơn nữa, ông biết tôi giống ông, cho dù đi trên con đường nào, đều sẽ càng đi càng xa, không bao giờ quay đầu lại nữa. Cho nên, ông căn bản không muốn khuyên tôi.
Sau khi Lịch Xuyên trở về, anh ở lại Hoa viên Long Trạch mười ngày. Trong mười ngày đó, ngày nào chúng tôi cũng ở bên nhau, như keo với sơn, giống một cặp vợ chồng son chìm trong cuộc sống ngọt ngào. Tấm ảnh chung của chúng tôi được treo lên tường. Tuy tên cướp giựt máy ảnh, nhưng quả thật hắn chụp hình cũng khá đẹp. Bức ảnh tôi thích nhất trong số đó, đèn đường xa mờ, Lịch Xuyên quay đầu, vén sợi tóc mai lớt phớt bên mặt tôi. Khoảnh khắc đó, anh nhìn tôi, tình cảm yêu thương đong đầy đáy mắt.
@77F1.XTGEM.COM:http://thichtruyen.vn/
Sau đó, anh về Zurich, quê hương Thụy Sĩ của anh, thăm bà nội đang nằm trên giường bệnh.
Anh đi một tuần, cách ngày gọi điện cho tôi một lần. Sau đó, anh nói, trong nhà có việc, phải ở lại thêm vài ngày. Qua một tháng, anh nói, anh phải đi trượt tuyết với anh trai. Chỗ trượt tuyết không gọi điện thoại được.
Anh ở Thụy Sĩ suốt hai tháng trời.
Thứ 2, tôi tới sân bay đón anh, phát hiện anh gầy rộc đi. Góc cạnh trên mặt càng rõ ràng hơn.
“Hi!” Anh thấy tôi giữa đám đông, chúng tôi ôm chặt nhau.
“Sao ốm quá vậy?”
“Đâu có đâu. Em hơi mập hơn trước.”
“Em ăn uống đầy đủ mà.” Trước khi đi, Lịch Xuyên một mực đòi cho tôi tiền. Tôi không lấy. Tôi vẫn làm thêm ở quán cà phê. Học kỳ này tôi không chọn nhiều môn lắm, có thể làm thêm mấy tiếng, cho nên tiền lương khá cao.
“Tai lành chưa?”
Anh bước qua lề đường, kiểm tra lỗ tai mới bấm của tôi. Tôi thấy Chu Bích Tuyên đeo bông tai ngọc trai, thích vô cùng, lúc ở Hoa viên Long Trạch rảnh rỗi, Lịch Xuyên liền dẫn tôi xuống cửa hàng trang sức dưới lầu bấm lỗ tai. Anh nói da tôi trắng, đeo ngọc trai không đẹp, đeo ruby mới đẹp. Trước khi Lịch Xuyên đi, mỗi ngày anh dùng cồn rửa tai cho tôi ba lần, vì sợ nhiễm trùng. Kết quả là tai tôi vẫn sưng lên.
“Lành rồi.”
“Còn đau không?”
“Hết đau lâu rồi. Em tự tháo ra đeo vô vài lần rồi.”
“Sáu tuần mới được tháo xuống mà?”
“Anh Hai ơi, anh về Zurich hai tháng, sáu tuần qua từ đời nào rồi.” Tôi gõ đầu anh.
Anh cười cười, nụ cười hơi buồn buồn.
“Hôm nay em mời.” Tôi nói “Mình đi ăn sushi đi.Nhà hàng lần trước ăn đó.”
Chúng tôi lên taxi, anh nói “Nếu em mời thì mình đi ăn bún đi. Quán sushi đó mắc lắm.”
Suốt đường đi, anh không nói gì.
Lúc ăn, anh cũng không nói gì.
Ăn xong, anh lái xe đưa tôi về thẳng ký túc xá.
“Xảy ra chuyện gì rồi? Lịch Xuyên?” Trái tim tôi trĩu nặng.
“Nhà anh có chút chuyện, rất phiền toái, là chuyện làm ăn thôi. Ngoài ra, ông nội anh không khỏe lắm, bệnh tình nguy kịch.”
Tôi ít khi nghe Lịch Xuyên nhắc tới người nhà. Nhưng tôi biết ở nhà anh rất được cưng chiều. Mỗi lần nhắc tới người nhà, khuôn mặt anh tràn ngập dịu dàng.
“Không phải bà nội anh bị bệnh sao? Ông nội anh cũng bị bệnh luôn hả?”
“Xin lỗi, anh nói nhầm. Bà nội anh bị bệnh nguy kịch.” Anh nói “Có lẽ sắp tới anh còn phải về Thụy Sĩ. Anh đang đợi điện thoại.”